Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 142: Chương 141:

Chương 141:

Vừa bước ra cửa chính, đang chuẩn bị đi, đột nhiên hắn cảm thấy trên đùi trở nên nặng nề.

Cố Thiệu cúi đầu xuống, liền nhìn thấy một đứa trẻ đang treo trên đùi mình.

Hai người đối mặt nhìn nhau, sau đó Cố Thiệu thở dài một hơi, ngồi xổm người xuống: “Mấy ngày này muội phải ngoan ngoãn ở đây, phải nghe tiên sinh và sư nương dạy bảo, có biết không?”

Cố Tiểu Muội mím môi, nhưng vẫn không muốn buông tay.

“Nếu muội còn không buông tay, lát nữa ta sẽ bị Trịnh tiên sinh mắng thật đấy, muội muốn thấy ca ca bị mắng sao?”

Đương nhiên là không muốn, Cố Tiểu Muội tủi thân rút bàn tay nhỏ về.

Tần tiên sinh và Chu thị cũng ở bên cạnh nhìn. Chu thị thấy Tiểu Muội không nỡ chia tay với ca ca mình, bà liền mỉm cười đi xuống khỏi bậc thang, nắm tay Tiểu Muội dắt qua bên cạnh: “Ca ca con sắp phải vào kinh đi thi rồi, đợi hắn thi xong quay lại thì ca ca của con sẽ từ Cử Nhân biến thành ca ca Trạng Nguyên.”

“Ca ca Trạng Nguyên?” Tiểu Muội nghiêng đầu lặp lại.

Thực ra cô bé cũng không hiểu hai thứ này có gì khác biệt.

Chu thị giải thích với cô bé: “Dù sao cũng lợi hại hơn bây giờ, Tiểu Muội nghe lời, không thể cản đường đi lên của ca ca.”

Cố Tiểu Muội ngơ ngác gật đầu.

Cố Thiệu cười một tiếng đối với cô bé, sau đó mới quay sang tiên sinh. Tuy vừa rồi đã nói lời từ biệt, nhưng Cố Thiệu không nhịn được vẫn muốn nói thêm mấy câu: “Tiểu Muội và Cố Lễ, làm phiền tiên sinh chiếu cố đến hai đứa nó một chút.”

Tiểu Muội thì hắn không lo lắng, dù sao thì từ nhỏ đến giờ cô bé đều ngoan ngoãn hiểu chuyện. Còn phần Lễ Ca Nhi, chỉ cần tiên sinh thỉnh thoảng hỏi đến, với tính cách của quỷ nhát gan Lễ Ca Nhi đó, nhất định nó sẽ không dám gây ra chuyện gì lớn.

Tần tiên sinh không nhịn được nói: “Chuyện nhỏ như vậy, cũng đáng cho ngươi nói đi nói lại nhiều lần như vậy? Ta thấy Trịnh tiên sinh của ngươi nói không sai chút nào, rõ ràng là một học giả, vậy mà lúc nào cũng ra vẻ như mấy bà mấy mẹ ở nhà.”

Cố Thiệu ngại ngùng cười một tiếng, cũng không giải thích.

Còn không phải do hắn không yên tâm. Sau khi ổn định Tiểu Muội xong, hắn đang định đến chỗ Trịnh tiên sinh, nhưng bên kia lại có mấy người tiến đến.

Cố Thiệu nhìn qua, liền cảm thấy dở khóc dở cười.

Thực ra, Trần Kim Liên cũng thấy kỳ lạ, vốn dĩ bà cùng chồng đến đây để tiễn con trai, ai ngờ đi được nửa đường lại gặp người Tần gia.

Trần Kim Liên với Lý thị lại không hợp nhau, cả đoạn đường này đều cực kì khó chịu. Cũng may, bọn họ đến vẫn còn kịp, con trai còn chưa đi. Trần Kim Liên vội vàng bước nhanh đến, nhìn thấy tay nải của Cố Thiệu: “Thiệu Ca Nhi, con đây là chuẩn bị đi sao?”

Cố Thiệu gật đầu: “Không phải nói không cần đến tiễn con sao, sao lại đến đây rồi?”

Trần Tú Nương tay trái nắm Trần Cẩn Du, tay phải lại nắm Cố Lễ, xấu hổ đứng sau lưng cha nương mình.

Hôm qua nàng mới biết Cố Thiệu phải vào kinh đi thi, trước đây có nhiều chuyện muốn nói với hắn, nhưng vẫn không có cơ hội, nàng cũng quá ngại ngùng để nói những điều đó. Lần tiễn đưa này, nếu không phải Cẩn Du và Lễ Ca Nhi ồn ào muốn cùng nhau đến đây thì một mình nàng chỉ sợ cũng không có dũng khí để đến.

“Còn tại sao nữa? Không phải vì nhớ con sao. Nếu không nhân cơ hội này đến nhìn con, thì phải hơn nửa năm sau mới có thể gặp lại con.” Trần Kim Liên làm nhảm nói tiếp: “Biết là con có tiên sinh dẫn dắt, nhưng dù sao kinh thành cũng không giống ở nhà mình, đến đó ở nhất định phải tự chăm sóc tốt cho bản thân. Tiền đã mang theo đủ chưa?”

“Mang rồi mang rồi.”

“Đến đó ở, muốn xài cái gì thì xài, đừng có tiếc nghe không.”

Cố Thiệu gật đầu như giã tỏi. Hắn đương nhiên sẽ không luyến tiếc, nếu nói tiêu tiền phung phí thì hắn chính là bậc thầy.

Sắp đến lúc chia tay, trong lòng Trần Kim Liên không biết còn bao nhiêu điều muốn nói, nên bà cứ nắm tay Cố Thiệu không buông. Cố Lễ ở phía sau nhìn thấy liền cau mày: “Nương, người cứ ôm đại ca mãi làm gì, bọn con cũng có lời muốn nói!”

Cố Đại Hà cũng ở bên cạnh khuyên bà: “Đúng vậy, mỗi người nói một câu là được rồi.”

Không thấy cả nhà ông thông gia đều đứng bên cạnh im lặng chờ sao. Cố Đại Hà cũng là người biết nhìn sắc mặt người khác, lúc nãy vợ ông cứ lôi kéo con trai nói chuyện, cô nương Tần gia kia đều đứng bên cạnh chăm chú nhìn, muốn nói chuyện lại không dám nói, thật là đáng thương.

Trần Kim Liên xoay người, hung dữ lườm hai cha con bọn họ, lại không thể không tránh ra chỗ khác: “Có gì muốn nói thì nói nhanh lên, đừng làm ảnh hưởng thời gian lên đường của Thiệu Ca Nhi nhà ta!”

Cố Lễ cười toe toét chạy đến, nhào lên đùi Cố Thiệu: “Đại ca, hôm nay đệ đã cố ý đến đây để tiễn huynh đó, có thấy cảm động không?”

“Rất cảm động.” Cố Thiệu mỉm cười qua loa: “Là vì không muốn đến trường học nên mới cố ý lại đây sao.”

Cố Lễ chột dạ nhìn đi chỗ khác: “Không phải đâu.”

“Thật sao?”

“Thật!” Cố Lễ dùng sức gật đầu.

Nhóc còn tự nhủ trong lòng rằng hôm nay mình đến đây chính là không nỡ phải chia tay ca ca, chứ không phải vì không muốn đến trường đọc sách. Cũng không biết tại sao, vị tiên sinh trong trường học kia đặc biệt quan tâm đến nhóc, mỗi lần lên lớp đều phải gọi tên nhóc, nếu Cố Lễ không thể trả lời sẽ bị phạt làm bài tập nhiều hơn những người khác, đúng là có thể bức chết người! Thật là đáng sợ quá.

Cố Thiệu sao có thể không biết những suy nghĩ nhỏ nhặt này của cậu nhóc, đối với thằng nhóc thối này, người ca ca là hắn này còn không quan trọng bằng một viên kẹo. Cả ngày chỉ muốn ăn kẹo rồi quậy phá!

Nhưng mà… Cố Thiệu nhếch miệng, đợi sau khi hắn đi, để xem thằng nhóc thối này có thoải mái không.

Hắn đã chào hỏi qua với Tần tiên sinh và vị tiên sinh đang dạy Cố Lễ, bài tập sau này, chỉ có càng ngày càng nhiều.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!