Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 143: Chương 142:

Chương 142:

Dưới ánh mắt nhìn thấu mọi chuyện của Cố Thiệu, Cố Lễ dần dần thua trận, nhóc lui ra sau mấy bước, đẩy Trần Tú Nương ra: “Trần tỷ tỷ, không phải tỷ cũng có chuyện muốn nói sao?”

Trần Kim Liên thấy vậy liền đau trong lòng.

Lúc này mới trôi qua mấy ngày, thằng nhóc thối Lễ Ca Nhi này đã bị người mua chuộc hoàn toàn, đúng là quá vô dụng.

Cố Thiệu nhìn thấy Trần Tú Nương trước mặt, im lặng chờ nàng mở miệng.

Trần Tú Nương lén lút nhìn Cố Thiệu một cái, sau đó lại chậm rãi quay mặt đi, cúi đầu chơi đùa những ngón tay của mình.

Cố Thiệu lại không cảm thấy có gì sai, nhưng khi thấy ánh mắt né tránh của nàng, không biết tại sao, ánh mắt của hắn cũng bắt đầu không biết nhìn đi đâu.

Những người xung quanh đều hiểu ý quay mặt đi chỗ khác.

Ai mà chưa từng trải qua tuổi trẻ.

Chỉ có mấy đứa nhỏ Cố Tiểu Muội là không hiểu gì, nên vẫn chăm chú đứng xem.

Cố Lễ cảm thấy là lạ, gãi gãi mặt, đang muốn lớn tiếng ồn ào, lại bị Chu thị nhanh chân kéo qua một bên.

Chu thị lắc đầu ra hiệu với nhóc.

Cố Lễ mím môi, không tình nguyện tránh sang một bên, làm cái gì vậy, lâu như vậy lại không có ai nói chuyện, nhóc nhìn mà cảm thấy ngột ngạt muốn chết.

Cố Thiệu cũng sắp không kìm nén được nữa, hắn xấu hổ để nhìn cô nương nhà người ta, nhưng lại cảm thấy tình huống này thật sự rất vi diệu, vi diệu đến mức ngay cả hắn cũng cảm nhận được. Cố Thiệu cẩn thận hỏi thầm trong lòng: “Hệ thống, ta có nên mở miệng trước không?”

“Ngươi nói xem?”

“Ta nói… Ngươi muốn ta nói… Hay là để nàng nói trước thì tốt hơn.” Cố Thiệu nhắm mắt lại, nói như chuyện đương nhiên.

Hệ thống thở dài một hơi, nó mệt mỏi quá, không muốn nói chuyện.

Hai người này cứ đứng đối mặt như vậy, lại không ai mở miệng trước, Trần Tú Nương nắm chặt tay, tự cổ vũ bản thân, một lần nữa chủ động lên tiếng trước: “Thực ra, ta…”

“Ta nói cuối cùng là ngươi có đi hay không?” Đằng sau đột nhiên truyền đến một giọng nói tràn đầy năng lượng, hoàn toàn đánh vỡ yên tĩnh trước mắt.

Trần Tú Nương thả lỏng nắm tay, nuốt những lời muốn nói xuống.

Cố Thiệu nhìn thấy vẻ mặt không vui của Trịnh tiên sinh, cảm thấy có chút căng thẳng bất an. Hôm qua đã thỏa thuận xong rằng sáng hôm nay hắn sẽ đến đợi ở phủ của Trịnh tiên sinh, khi nào đến giờ sẽ cùng nhau ra ngoài.

Nhưng bây giờ Trịnh tiên sinh lại tự mình đến đây, chắc chắn chỉ có một lý do --- Trịnh tiên sinh đã không còn kiên nhẫn chờ ở nhà nữa.

Hắn lại khiến Trịnh tiên sinh đợi đến mất kiên nhẫn!

Cố Thiệu giật mình, lập tức giải thích: “Phải đi chứ, lúc nãy con định đi thì cha nương con đến, muốn nói thêm vài câu nên con mới chậm trễ một chút, con sẽ đi ngay đây!”

Lúc này Trịnh Viễn An mới nhìn thấy cha nương của Cố Thiệu cũng đứng ở đó, bên cạnh còn có một cô nương ngoan ngoãn. Mặc dù Trịnh Viễn An chưa từng nhìn thấy Trần Tú Nương, nhưng chỉ nhìn lướt qua là ông đã đoán được nàng là ai.

Trước mặt nhiều người như vậy, Trịnh Viễn An đương nhiên muốn để lại cho Cố Thiệu chút mặt mũi, lập tức kiềm chế lửa giận, trở nên bình tĩnh giống như bình thường đối đãi với người khác: “Thì ra là vậy, vậy cũng không trách ngươi được. Chỉ là thời gian không còn sớm nữa, chúng ta còn phải lên đường, có gì muốn nói thì nói nhanh đi.”

Cố Thiệu lau mồ hôi trên trán, may mắn bản thân không bị mắng.

Hắn quay đầu lại nhìn về phía Trần Tú Nương: “Đúng rồi, vừa nãy nàng muốn nói gì?”

“Không có gì.” Trần Tú Nương mỉm cười: “Đi đường cẩn thận.”

Cố Thiệu cũng cười với nàng: “Ta biết rồi.”

“Bảo trọng.”

Còn có, đi sớm, về sớm…

Trần Tú Nương mỉm cười nhẹ nhàng.

Hai người nhìn nhau một lát liền nhanh chóng thu hồi tầm mắt. Trịnh tiên sinh còn đang đợi phía bên kia, huống chi hôm nay đúng là còn phải lên đường, đi trễ nhỡ đâu không tìm được khách sạn. Cố Thiệu cúi chào một cái cuối cùng đối với mọi người, lại quay sang cha nương cúi đầu một cái: “Cha, nương, con phải đi rồi.”

Trần Kim Liên có chút nghẹn ngào: “Đi đi.”

Trong lòng Cố Thiệu nặng trĩu, luôn mang cảm giác nếu bản thân không thi được Trạng Nguyên thì sau này hắn sẽ không có mặt mũi để đối diện với cha nương và tiên sinh.

Thôi, làm hết sức là được, hắn tự trấn an bản thân.

Sau khi chào tạm biệt với mọi người, Cố Thiệu liền theo Trịnh tiên sinh lên xe ngựa.

Vén rèm xe lên, Cố Thiệu thấy bọn họ vẫn đứng đó, mắt luôn dõi theo xe ngựa của hắn.

Cố Thiệu thấy bọn họ còn đang vẫy tay, trong lòng vô cùng cảm động.

Trịnh Viễn An thấy bộ dáng như sắp chết của hắn, trực tiếp mở miệng nói: “Nếu ngươi thật sự cảm động như vậy, thì thi đậu Trạng Nguyên không phải là được rồi sao?”

“…!!!” Cố Thiệu lau nước mắt, lập tức thu hồi tất cả cảm xúc buồn bã do biệt ly, bày ra dáng vẻ bình tĩnh.

“Ngươi chỉ có chút tiền đồ như vậy!” Trịnh Viễn An tức giận vểnh râu trừng mắt nhìn hắn.

Cố Thiệu xem như không nghe thấy. Đúng là chuyện cười, chỉ mỗi hệ thống buộc hắn phải thi Trạng Nguyên đã khiến Cố Thiệu sống không bằng chết rồi, thêm một Trịnh tiên sinh nữa thì hắn có còn sống không?

Hôm nay hẳn là ngày thích hợp để đi xa, dọc trên đường đi, xe ngựa đều không dừng lại. Trong huyện thành đi vô cùng thuận lợi, sau khi ra khỏi thành, cũng cực kì vững vàng.

Vốn dĩ Trịnh Viễn An còn lo trước khi trời tối sẽ không tìm được quán trọ nào khác, không ngờ đến khi trời vừa chập tối thì bọn họ đã qua một huyện nhỏ trong thành, bây giờ lại đến một huyện kế tiếp.

Người đánh xe tìm thấy một quán trọ liền cho xe ngựa dừng lại.

Cố Thiệu xuống xe ngựa, đang định khen người đánh xe đã chọn quán trọ nhìn qua thấy khá tốt, liền nhìn thấy một tiểu nhị hung dữ đẩy hai người từ bên trong ra ngoài.

Tiểu nhị vừa xô đẩy vừa chửi mắng: “Các ngươi mau nhìn dáng vẻ của mình xem, muốn đến ăn chùa uống chùa sao, đúng là không biết xấu hổ!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!