Chương 143:
“Ta đã nói rồi, tiền của bọn ta nhất định đã bị tên trộm kia lấy đi, trước khi vào quán trọ rõ ràng là vẫn còn.”
“Hừ hừ hừ, làm sao, còn muốn đổ lên đầu quán trọ của bọn ta? Kẻ nghèo hèn đúng là kẻ nghèo hèn, ra vẻ giàu có làm gì, hôm nay đúng là xui xẻo mà, sao lại đụng phải hai kẻ nghèo hèn lại thích giả vờ như các ngươi chứ!”
Hai người bị đẩy ra ngoài rõ ràng là một chủ một tớ.
Quần áo mặc trên người nhìn qua vẫn ổn, chỉ là trong lúc lôi kéo nên nhìn qua có chút xộc xệch.
Gã sai vặt còn muốn cãi lại, nhưng công tử nhà bọn họ cũng không còn mặt mũi ở lại nữa: “Được rồi, đừng nói nữa.”
Tiểu nhị hất đầu lên: “Đúng vậy, đợi đến công đường lại nói tiếp cũng không muộn!”
Gã sai vặt tức giận dậm chân, nhưng lại không có cách nào.
Do bọn họ chủ quan, nếu không cũng không vô duyên vô cớ mà làm mất tiền như vậy.
Bây giờ đứng đây giằng co cũng không có ích gì, nhưng bây giờ quay về lấy tiền, có trời mới biết liệu bọn họ có chết đói trên đường không.
Hai người chán nản xoay người, chỉ là mới bước một bước, vị công tử kia liền ngây người.
Bốn mắt nhìn nhau, Cố Thiệu còn ngơ ngác hơn so với người này.
“Ngô… Ngô huynh?”
Bước qua phía đối diện, Ngô Triệt chật vật mà chuyển tầm mắt.
Đại khái Cố Thiệu cũng biết hắn ta đang xấu hổ cái gì. Lúc trước ở Lộc Minh Yến, hai người bọn họ đã ồn ào không vui vẻ, hôm nay lại chạm mặt, còn gặp phải Ngô Triệt bị người ta đuổi ra ngoài, mất mặt mũi ở trước mặt người xa lạ còn đỡ, mất mặt mũi ở trước mặt người quen, vậy thật đúng là muốn bao nhiêu khó chịu sẽ có bấy nhiêu khó chịu.
Trịnh Viễn An cũng đã đi tới, đánh giá hai người đối diện một cái: “Vị này chính là?”
Cố Thiệu phản ứng lại, giới thiệu nói: “Vị này chính là Ngô cử nhân, tự là Thủy Thanh, là Á Nguyên kỳ thi hương năm nay.”
Nói xong, Cố Thiệu lại quay sang nói với Ngô Triệt: “Vị này chính là Viễn An cư sĩ, Trịnh tiên sinh.”
“Thì ra là Viễn An tiên sinh, nghe tiếng đã lâu.” Ngô Triệt hành lễ trước.
Trịnh Viễn An cũng đáp lại một chút.
Tiểu nhị kia ở bên cạnh nhìn nửa ngày, nghe thấy Cố Thiệu nói hai chữ á nguyên xong thì lập tức cười bò: “Còn á nguyên cơ đấy, có á nguyên nào ăn mà lại không trả tiền đâu chứ, đừng để cho người đọc sách bọn họ mất mặt nữa.”
Cố Thiệu nhíu mày, không nhìn Ngô Triệt, ngược lại nhìn gã sai vặt bên cạnh hắn ta một cái: “Sao lại thế này?”
Vốn dĩ gã sai vặt đã nghẹn một bụng tức, bây giờ nhìn thấy có người quen biết của công tử lại đây, cuối cùng cũng có thể phát tiết một hai: “Vốn là chúng ta ăn cơm ở quán của hắn, chuẩn bị ăn xong thì ở lại dừng chân, nhưng khi ăn được một nửa, bỗng nhiên có người té ngã về phía chúng ta một cái. Ta và công tử thấy không phải hắn ta cố ý thì cũng không quan tâm nữa. Ai biết khi tính tiền, lại phát hiện không thấy túi tiền đâu.”
“Tự các ngươi đánh mất thì trách ai?” Tiểu nhị chỉ vào mũi hắn ta mắng.
“Nhưng vừa nãy khi chúng ta vào khách điếm, rõ ràng túi tiền vẫn còn.” Gã sai vặt tức giận đến mức sắp khóc, hắn ta chưa từng thấy người không nói lý như vậy, “Hơn nữa khi chúng ta tìm người nọ lý luận, vậy mà các ngươi còn che chở cho hắn ta, ai biết có phải các ngươi là cùng một đám hay không chứ, cả ngày chỉ nghĩ đến hãm hại lừa gạt.”
“Người ta chính là thanh toán tiền, chúng ta không che chở hắn, chẳng lẽ lại che chở ngươi à? Mặt mũi to cỡ nào chứ, không trả tiền còn ồn ào nữa!”
Cố Thiệu nghe bọn họ mỗi người một câu, ồn ào đến người khác đau cả đầu, nhịn không được ngắt lời: “Hiện giờ người nọ ở đâu?”
“Đã sớm đi rồi.” Gã sai vặt ủy khuất nói, “Chúng ta vốn dĩ muốn ngăn cản, nhưng mà tất cả người ở đấy, chẳng có ai tin hắn ta trộm đồ, cứ như vậy mà thả hắn ta chạy mất.”
Cố Thiệu cũng hết chỗ nói rồi.
Hai chủ tớ này, để người ta nói cái gì mới được đây. Dù sao ở đây cũng không phải huyện Kim Đàn, trời xa đất lạ, Cố Thiệu cũng không tiện ra mặt thay người ta, bạc kia, nghĩ đến cũng biết sẽ không trở lại được.
Ngô Triệt cũng hổ thẹn mà cúi đầu, thật sự rất xấu hổ.
Cố Thiệu cũng không truy vấn cái gì nữa, chỉ quay đầu hỏi tiểu nhị kia: “Hôm nay bọn họ dùng hết bao nhiêu tiền?”
“Năm trăm văn.”
“Ngươi nói bậy!” Gã sai vặt lập tức nhảy dựng lên, chỉ vào mũi của tiểu nhị mắng, “Hố người cũng không hố như ngươi đâu, nhiều nhất chúng ta chỉ tốn một trăm văn, đây là do đồ ăn của tửu lầu các ngươi đắt, vậy nên mới thành nhiều như vậy. Năm trăm văn, sao ngươi không đi ăn cướp đi!”
Cố Thiệu mở túi tiền của mình ra, lấy ra một trăm văn ném cho tiểu nhị: “Được rồi, hòa khí sinh tài, ngươi cũng đừng ồn ào nữa, cầm tiền mau trở về đi.”
Tiểu nhị nhận được tiền, cũng không dây dưa nhục mạ gì nữa, cầm lấy tiền đồng, vô cùng cao hứng mà đi vào, không thèm cho hai chủ tớ Ngô Triệt một ánh mắt.
Quan tâm đến hắn ta là á nguyên hay không á nguyên gì, trên người không có bạc, có là Trạng Nguyên tới, bọn họ cũng sẽ không tiếp đãi!
Cố Thiệu nhìn đến cạn lời.
Tuy rằng còn chưa đi vào, nhưng mà chỉ nhìn mỗi tiểu nhị này thôi đã đủ biết đương nhiên là khách điếm này không tốt lắm. Cố Thiệu nhìn qua Trịnh tiên sinh một cái rồi dò hỏi: “Nếu không, chúng ta đổi chỗ nghỉ khác?”
Trịnh Viễn An cũng không có cự tuyệt, trực tiếp xoay người đi.
Cố Thiệu còn tưởng rằng ông ấy tức giận, có hơi sửng sốt.
Đi được vài bước, thấy Cố Thiệu còn ngây ngốc ở chỗ đó, không kiên nhẫn mà mắng một câu: “Không phải nói muốn đổi à, còn không mau theo kịp!”
“À.” Cố Thiệu nhanh chóng đuổi kịp, chỉ là cũng không quên quay đầu lại dặn dò Ngô Triệt một câu, “Ngô huynh, huynh cũng cùng đến đây đi, mặc kệ có chuyện gì, đợi chúng ta thương nghị xong lại nói.”