Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 145: Chương 144:

Chương 144:

Thế đạo này chính là như vậy, không có tiền một bước khó đi. Tốt xấu gì cũng đã gặp mặt người quen, Cố Thiệu cũng không đến mức thấy chết mà không cứu.

Ngô Triệt cũng không còn cách nào, thời điểm xấu hổ nhất đã qua đi, lúc này đối mặt với Cố Thiệu, ngược lại cảm thấy không có gì.

Gã sai vặt bên cạnh hắn ta cũng đánh xe ngựa lại đây, hai chủ tớ đi theo xe ngựa của Trịnh tiên sinh chạy tới một chỗ khách điếm khác.

Hai người bọn họ đã ăn cơm tối rồi, Trịnh tiên sinh và Cố Thiệu thì còn đói bụng. Thế cho nên, chỗ nói chuyện của mọi người lại chuyển đến trên bàn cơm của khách điếm.

Sau khi Ngô Triệt ngồi xuống, Cố Thiệu liền đưa cho hắn ta một đôi đũa.

Ngô Triệt lắc lắc đầu: “Đa tạ Cố huynh, vừa nãy ta đã ăn no.”

“Vậy huynh uống chút rượu.” Cố Thiệu rót cho hắn ta một ly.

Nếu mà cái gì cũng không ăn, cái gì cũng không uống, cứ như vậy ngồi ở đây nhìn bọn họ ăn, vậy thật sự rất quỷ dị đó.

Lúc này Ngô Triệt mới không có cự tuyệt.

Trên bàn cơm, hai chủ tớ mới kể rõ sự tình ngọn nguồn lại cho Cố Thiệu và Trịnh Viễn An biết.

Thì ra, Ngô Triệt cũng là vào kinh đi thi. Ngô gia ở địa phương cũng coi như là một nhà vừa làm ruộng vừa đi học nổi tiếng xa gần, bổn gia của Ngô gia ở kinh thành chính là Giang Ninh hầu phủ, danh xứng với thực nhà cao cửa rộng. Lần này Ngô Triệt vào kinh sẽ đến Giang Ninh hầu phủ trước.

Vốn dĩ trước khi đi ra ngoài, Ngô gia cũng đã đặt mua xong hết thảy mọi thứ cho hắn ta, chỉ là Ngô Triệt có lòng muốn quần áo nhẹ nhàng đi ra ngoài, để trên đường xem thêm phong thổ các nơi, biết cái khó khăn của dân gian, cho nên cuối cùng cũng chỉ mang theo đủ lộ phí, mang theo gã sai vặt nhà mình, đánh xe ngựa ra ngoài.

Kế hoạch ban đầu khá tốt, ai biết mới ra đường không lâu, đã bị tên ăn trộm kia hoàn toàn vả mặt.

Cố Thiệu nghe xong những việc này, trong lòng bội phục Ngô Triệt đến tột đỉnh.

Đến tột cùng là đơn thuần đến cỡ nào mới có thể vì muốn đơn giản mà chịu khổ? Đổi lại là hắn, nếu người trong nhà đã sắp xếp chỉnh chỉnh tề tề cho hắn, vậy hắn còn đi thi hội gì nữa, trực tiếp ở nhà ăn no chờ chết kế thừa gia nghiệp là được.

Là thịt không thể ăn, hay là giấc ngủ không ngon? Không có việc gì lại đi thể nghiệm khó khăn của dân gian, đây thật đúng là… Ngây thơ!

Cố Thiệu cũng là chịu phục.

“Vậy bây giờ huynh chuẩn bị làm gì đây?” Cố Thiệu hỏi.

Ngô Triệt thở dài một tiếng, cũng không ngại mất mặt ở trước mặt Cố Thiệu: “Không dối gạt Cố huynh, ta cũng đang sầu việc này. Mới vừa nãy muốn cùng Thanh Nghiên dẹp đường hồi phủ, nhưng hiện giờ hai người bọn ta đều không xu dính túi, dù đi cả ngày lẫn đêm, chỉ sợ cũng sẽ đói chết ở trên đường.”

“Vậy đừng trở về.” Trịnh tiên sinh vẫn không nói gì đột nhiên mở miệng, “Nơi ngươi muốn đến chính là kinh thành, chúng ta cũng muốn đến kinh thành, không bằng kết bạn mà đi, hai bên cũng có thể có thể chăm sóc cho nhau.”

“Nhưng mà…” Ngô Triệt muốn nói như vậy thật sự là quá làm phiền người ta rồi, nhưng hiện giờ hắn ta còn có thể có cách gì khác đâu, đành phải đồng ý, cảm kích nói, “Đa tạ Trịnh tiên sinh và Cố huynh, đợi đến ngày vào kinh, Ngô mỗ nhất định dùng hậu lễ cảm tạ.”

Trịnh tiên sinh vẫy tay.

Ông ấy cũng không phải người thích xen vào việc người khác, chịu ra tay tương trợ, đơn giản là thấy hậu sinh này có quen biết với Cố Thiệu, sau này, không chừng còn có thể cho học sinh của ông ấy một chút trợ lực.

Dẫu sao, Giang Ninh hầu phủ, thật sự là một thế lực có thể mượn sức.

Trong đầu Trịnh tiên sinh hiện lên mấy nhà đứng đầu trong kinh thành, liền trầm lòng xuống, chuyên tâm ăn cơm.

So sánh ra thì, Cố Thiệu ngược lại là người nghĩ đến ít nhất. Hắn ra tay tương trợ, đơn giản là bởi vì lần trước thật sự bị hệ thống hố thảm, muốn vớt vát lại một chút mặt mũi ở trước mặt Ngô Triệt.

Còn những việc khác, hắn cũng không nghĩ đến.

Vào đêm.

Trịnh tiên sinh và Cố Thiệu đều đã ngủ say, dù gì cũng đã đi cả một ngày đường, thân thể có khoẻ hơn nữa cũng không chịu được.

Trong phòng cho khách ở lầu hai, Ngô Triệt lại còn chưa ngủ.

Gã sai vặt cầm kéo cắt đi một đoạn tâm nến, nhìn công tử còn đang đọc sách, ngáp một cái thật dài: “Công tử, ngài còn chưa ngủ à? Đã muộn thế này rồi.”

“Nếu như ngươi thấy buồn ngủ, thì cứ đi ngủ trước đi, ta lại xem thêm lát nữa.”

Gã sai vặt lắc đầu, không nghe lời hắn ta nói đi xuống ngủ. Gã sai vặt này tên là Thanh Nghiên, xem như gã sai vặt đắc dụng nhất bên cạnh Ngô Triệt, từ khi sáu bảy tuổi đã vào Ngô gia, vẫn luôn hầu hạ Ngô Triệt, đến bây giờ cũng đã mười mấy năm rồi.

Thật ra lúc này Ngô Triệt xem sách cũng không vào được bao nhiêu, hắn ta nghĩ đến việc mất mặt sáng ngày hôm nay. Tưởng tượng đến thế mà bản thân lại bị mất mặt ở trước mặt Cố Thiệu như vậy, liền cảm thấy mình thật sự là dại dột không có mắt nhìn.

Nửa đời người của hắn ta trôi qua đều là xuôi gió xuôi nước.

Gia thế tốt, thê tử tốt, đọc sách cũng tốt, cố tình lại té ngã một cái trên người Cố Thiệu, à, không đúng, là té ngã hai cái.

Ngô Triệt buông sách xuống, mang vẻ như sống không còn gì luyến tiếc mà hỏi gã sai vặt nhà mình một câu: “Thanh Nghiên à, ngươi nói có phải ta thật sự rất ngu ngốc hay không?”

Nghe xong, trực tiếp làm cho Thanh Nghiên ngây ngẩn cả người.

Lời này trả lời như thế nào đây, chẳng lẽ thật sự bảo hắn ta trả lời rằng công tử nhà mình rất ngu ngốc?

Nếu thật sự trả lời như vậy, người ngu ngốc kia sẽ biến thành hắn. Thanh Nghiên trả lời ấp a ấp úng: “Công tử ngài cũng đừng để trong lòng quá. Lần đầu chúng ta rời xa nhà, khó tránh khỏi không có kinh nghiệm, ra ngoài thêm hai lần thì sẽ không xảy ra chuyện như vậy nữa. Nói đến nói đi, cũng phải trách kẻ cắp kia quá đáng giận, thế nhưng có thể ăn trộm đến mức thần không biết quỷ không hay như vậy.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!