Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 146: Chương 145:

Chương 145:

“Cũng may gặp gỡ Cố Giải Nguyên và Trịnh tiên sinh, bằng không, không chừng chúng ta phải ăn ngủ đầu đường rồi. Hơn nữa, công tử ngài và Cố Giải Nguyên đến tột cùng là sao lại quen biết vậy, trước đó cũng không nghe ngài nhắc tới hắn.”

Ngô Triệt thở dài một hơi: “Thôi, ta đi ngủ.”

Thanh Nghiên đứng lên, dọn dẹp cái bàn, chờ công tử nhà mình ngủ say rồi mới tắt hết nến đi.

Một đêm yên bình trôi qua.

Sáng sớm hôm sau, Ngô Triệt rửa mặt xong, có tiểu nhị của khách điếm đưa bữa sáng tới.

Ngày hôm qua hắn ngủ không ngon, hôm nay tỉnh giấc cũng không có tinh thần mấy, không có bao nhiêu sức lực. Chờ đến khi ăn bữa sáng xong rồi xuống lầu, xem xét hồi lâu, nhưng vẫn không nhìn thấy bóng dáng của Trịnh tiên sinh và Cố Thiệu.

Ngô Triệt gọi Thanh Nghiên tới: “Cố công tử đâu?”

“Ở bên ngoài đó.” Thanh Nghiên đi đến phía trước chỉ một chút.

Ngô Triệt cũng đi ra ngoài, vừa mới ra khỏi đại môn của khách điếm, đã nhìn thấy Cố Thiệu bị mấy đứa bé vây quanh ở giữa. Mấy đứa nhóc đứa nào đứa nấy đều giơ tay ra, ríu rít tìm hắn đòi kẹo ăn.

Cố Thiệu bị vây đến mức không còn đường để trốn.

Đây rõ ràng là kẹo của hắn, khi hắn dùng bữa sáng thì muốn ăn một viên, kết quả vừa lấy ra đã bị Trịnh tiên sinh phê bình, mắng hắn không đoan chính.

Cố Thiệu cũng không hiểu, vì sao ăn một viên kẹo lại không đoan chính.

Đợi hắn ủy ủy khuất khuất mà chạy xuống lầu, chỉ muốn tìm một nơi an toàn để ăn hết một viên kẹo, chỉ chớp mắt, đã bị mấy đứa nhóc nghịch ngợm này vây quanh.

Cố Thiệu kinh sợ: “Hệ thống, vì sao bọn nó đều tới tìm ta đòi thế, ta chưa từng gặp bọn nó mà!”

Hệ thống không sao cả nói: “Đòi thì cho bọn nó đi, dù sao không phải ký chủ cũng mang theo rất nhiều à?”

“Đâu ra nhiều! Rõ ràng chỉ có mấy viên thôi! Ở đây có nhiều đứa như vậy, mỗi đứa một viên, sẽ không còn dư lại cho ta!”

Hệ thống ồ một tiếng: “Vậy ký chủ ngươi không cho ư?”

“Cho cái rắm, đánh chết cùng không cho!” Cố Thiệu càng che chặt tút kẹo hơn.

Mấy đứa bé đòi một lúc lâu cũng không đòi được kẹo, giọng lại lớn hơn rất nhiều.

Bọn nó vây quanh Cố Thiệu không chịu đi, một mặt là muốn ăn kẹo, mặt khác cũng là vì Cố Thiệu lớn lên đẹp, đẹp hơn những người khác. Không phải mấy đứa bé đều thích người lớn lên xinh đẹp à, Cố Thiệu như vậy, bọn nó càng thích dính vào.

Hơn nữa bọn nó có loại dự cảm, tìm ca ca xinh đẹp này đòi, khẳng định là có thể đòi được.

m thanh mấy đứa bé ồn ào lớn hơn nữa.

Ồn ào tới cuối cùng, túi kẹo của Cố Thiệu đã trống.

Chỉ còn lại lẻ loi một viên kẹo.

Cố Thiệu: “……”

Hắn đã tinh bì lực tẫn. Lại nói, sao vừa nãy hắn lại muốn nhả ra chứ, cắn chết không cho không phải được rồi sao?

Cố Thiệu hối hận mà đấm đầu một chút.

Ngô Triệt nhìn toàn bộ quá trình, thấy Cố Thiệu uể oải như vậy, những khúc mắc trước kia đột nhiên tan hết không còn một mảnh.

Cũng phải, người có thể chơi cùng với một đám trẻ con, có thể có tâm nhãn gì chứ.

Hắn ta đi qua, chế nhạo nói: “Thì ra Cố huynh lại chưa hết tính trẻ con như vậy.”

Cố Thiệu theo bản năng mà giấu đi viên kẹo cuối cùng, thấy người đến là Ngô Triệt, lúc này mới thả lỏng biểu tình, thản nhiên nói: “Không có, đều là đùa giỡn với bọn nó thôi.”

Cố Thiệu cất giữ kỹ càng viên kẹo cuối cùng.

Nhìn thái độ của Trịnh tiên sinh, sau này không nên để ông ta nhìn thấy hắn ăn kẹo nữa. Hắn có bạc, cũng không thể đi mua trước mặt Trịnh tiên sinh, còn về sau này đi kinh thành, vậy thì càng hoàn toàn là địa bàn của Trịnh tiên sinh.

Chỉ còn lại một viên kẹo, hắn phải giữ kỹ, khi nào ở một mình thì từ từ ăn.

Ngô Triệt thấy hắn giấu gì đó ở phía sau, còn tưởng là hắn ngại, nên cũng không nhắc lại chuyện vừa nãy.

Hai người ngồi cạnh nhau trên xe ngựa nói chuyện.

Khi Cố Thiệu ngồi xuống, còn tranh thủ quan sát Ngô Triệt vài lần.

Ngô Triệt quay đầu: “Cố huynh đang nhìn gì thế?”

“Không có gì.” Cố Thiệu lắc đầu, lại cảm thấy mắc cười, “Chỉ là cảm thấy, Ngô huynh không giống là người sẽ ngồi ở đây.”

Chỗ này không sạch, người qua lại cũng không ít, môi trường còn rất huyên náo. Nói thật thì, với phong cách của Ngô Triệt rất không phù hợp.

Khi lần đầu tiên Cố Thiệu gặp Ngô Triệt, liền biết người này không giống với hắn. Hắn chỉ là nhìn giống người có học thức, nhưng Ngô Triệt lại là một người có học thức từ đầu đến đuôi, cả người trên dưới không có chỗ nào không sang trọng, tinh tế đến cực điểm.

Ngô Triệt biết ý của hắn là gì, lại cũng chỉ cười: “Thật ra, Cố huynh nhìn cũng không giống là người sẽ ngồi ở đây.”

“Ta?” Cố Thiệu chỉ vào bản thân, “Vậy huynh đúng là đánh giá cao ta rồi.”

Hắn nơi nào mà chả từng ngồi qua, khi lịch sự đều là lịch sự với người ngoài, khi bản thân ở một mình, trước giờ đều là thoải mái thế nào thì cứ thế ấy.

“Vậy nên, bên ngoài nhìn thấy đều không nhất định là thật, ví dụ như ta, như Cố huynh.” Ngô Triệt nói.

Cố Thiệu cũng gật đầu. Còn phải nói sao, như Trịnh tiên sinh, bên ngoài nhìn vào thì rất nho nhã, nhưng ai biết ông ta là một người nhẫn tâm đến vậy, quả nhiên không thể đánh giá con người qua vẻ bề ngoài.

Lát sau, Ngô Triệt lại mở miệng: “Trước đây không phải nghe nói thầy của Cố huynh là Văn Thắng Tần tiên sinh sao, sao bây giờ…?”

Cố Thiệu thấy hắn ta hỏi câu này, liền giải thích: “Tiên sinh của ta đúng là Tần tiên sinh, chỉ là Trịnh tiên sinh cũng là ân sư của ta, ông ấy với Tần tiên sinh quan hệ cực kỳ tốt, nở mặt Tần tiên sinh, dạy ta vài tháng sách luận . Bây giờ ta phải lên kinh để thi, vừa hay Trịnh tiên sinh cũng phải về kinh đón tết, liền dứt khoát mang ta theo cùng.”

“Đón tết? Sớm vậy sao?” Ngô Triệt nghe có hơi không thể tin được.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!