Chương 146:
Cố Thiệu gãi đầu: “Ta cũng không biết, dù sao hai thầy của ta đều nói với ta như vậy.”
Nói xong, hắn lại hỏi một câu: “Vậy Ngô huynh thì sao?”
Ngô Triệt ngẩng đầu nhìn trời: “Ta đi kinh thành thăm hỏi danh sư. Bá phụ lúc trước gửi đến một bức thư, nói là kinh thành có vị đại nho nổi tiếng, qua vài ngày phải đi Thanh Sơn thư viện giảng dạy, bảo ta sớm lên đường, cố gắng chuẩn bị, nếu như có thể có được chút gì đó, so với bản thân ở trường tư khổ học không biết mạnh hơn bao nhiêu lần.”
Cố Thiệu hơi hơi mở to mắt: “Lợi hại vậy sao?”
Ngô Triệt gật đầu: “Người ta dù sao cũng là đại nho, nổi danh thiên hạ, chắc chắn không giống với người thường.”
Cố Thiệu trong lòng lặng lẽ hỏi hệ thống: “Ngươi nói xem, ngươi so với vị đại nho đó, rốt cuộc ai lợi hại hơn?”
Hệ thống trợn trắng mắt: “Cái này hoàn toàn không cần so có được không?”
Cố Thiệu lập tức kích động: “Ngươi thừa nhận rồi đúng không, thừa nhận bản thân không so được với người ta!”
“Thiểu năng!”
Hệ thống biến mất rồi.
Cố Thiệu bị mắng một câu, đang chuẩn bị nói lại vài câu, lại phát hiện mặc kệ hắn nói gì thì hệ thống đều không trả lời.
Hắn đứng thẳng vai, cảm thấy hệ thống cực kỳ vô vị, không chọc ghẹo như thế, quả nhiên là đồ rác rưởi.
Cố Thiệu bên này chiến cùng hệ thống, Ngô Triệt bên kia lại vì Cố Thiệu chậm chạp không phát ra tiếng nên cảm thấy có hơi kỳ lạ: “Cố huynh đang nghĩ gì vậy?”
Cố Thiệu dễ dàng tìm được một cái cớ: “Đang nghĩ vị đại nho mà huynh vừa nói tới.”
Ngô Triệt cười: “Nếu Cố huynh đã hiếu kỳ, hay là đợi sau khi đến kinh thành, huynh với ta cùng đi thỉnh giáo thế nào?”
“Ta không đi đâu!” Cố Thiệu buột miệng nói ra.
Đợi khi hắn thấy vẻ mặt kinh ngạc của Ngô Triệt, mới phát hiện bản thân từ chối hình như hơi quá nhanh rồi, có hơi không phù hợp với thân phận giải Nguyên lang của hắn. Cố Thiệu vội vã thu lại vẻ mặt, nói đàng hoàng: “Ta là nói, sau khi ta đi kinh thành còn có rất nhiều chuyện phải làm, e rằng không kịp đến nghe đại nho giảng.”
“Trịnh tiên sinh cũng sẽ không bảo Cố huynh đi nghe sao?”
“Thầy nhà ta, trước giờ không quản những chuyện này.” Khi Cố Thiệu nói những câu này, còn văng vẳng có hơi tự hào.
Hắn từ trước đến nay không nghe thấy đại nho cái gì ở chỗ của Trịnh tiên sinh, hay chuyện giảng dạy gì cả. Khi lên đường đến bây giờ, Trịnh tiên sinh cũng không nói qua sắp xếp sau khi đến kinh thành, nên Cố Thiệu liền cảm thấy, có lẽ bản thân Trịnh tiên sinh cũng hồ đồ, nào còn có thể quản được hắn.
Đợi khi đến kinh thành một nhà đoàn tụ, vậy thì sẽ không phí tâm lên hắn nữa.
Cố Thiệu nghĩ cũng nhẹ nhàng một chút, không nghĩ đến người sát bên đang ồn ào như con thiêu thân. Nghĩ đến đây, hắn cũng có hơi lung lay.
Ngô Triệt tưởng thật: “Vậy thật sự có hơi tiếc. Vị đại nho này, rất khó để gặp một lần.”
Cố Thiệu mới không muốn gặp đâu, nhưng hắn vẫn cứ không tiện thể hiện ra, chỉ nói: “Chuyện này cũng hết cách rồi, ai bảo ta không có thời gian rảnh chứ. Thật ra ta cũng rất muốn nghe một buổi giảng, chỉ là…thôi, không nói cũng được.”
Sau khi Cố Thiệu nói xong, liền thấy Ngô Triệt đứng dậy, quay ra phía sau hành lễ: “Chào buổi sáng, Trịnh tiên sinh.”
Cố Thiệu bất ngờ, khi quay đầu qua, liền nhìn thấy Trịnh Viễn An đã đứng ở gần, còn dùng vẻ mặt cười như không cười nhìn hắn.
Cố Thiệu lập tức đứng dậy, căng thẳng hỏi: “Thầy, thầy, người sao rồi?”
“Không sao.” Trịnh Viễn An kéo khóe miệng, quyết định sau khi vào kinh thành lại cho hắn một phần kinh ngạc.
Dù sao hắn không phải thật lòng muốn đi nghe.
“Không sớm nữa, chúng ta mau lên đường thôi.” Trịnh Viễn An nói.
Hai người đều ngoan ngoãn lên xe ngựa.
Bây giờ mới tháng mười, thời tiết rất tuyệt, không lạnh không nóng, một hành nhân đi cực kỳ nhanh. Sau khi ra khỏi phủ Trấn Giang, xe ngựa cứ đi đường chính. Bây giờ lại không biết đã đi mấy ngày, Cố Thiệu mỗi ngày ngoài cảm thấy mệt, thì vẫn là cảm thấy mệt.
Tình hình cứ mệt như vậy, Trịnh Viễn An và hệ thống vẫn là không bỏ qua cho hắn.
Ban ngày đọc sách, ban đêm làm đề.
Cuộc sống thật sự phong phú đầy màu sắc.
Quái lạ! Cố Thiệu quả thật là muốn làm phản! Chỉ đáng tiếc, hắn không có hoài bão ý chí lớn này, lại không có cái gan đó. Chỗ Trịnh Viễn An không dám, chỗ hệ thống là thiếu tự tin. Dù sao khi trước lúc trừng trị Lý gia, hệ thống giúp hắn một việc lớn, hắn cũng hứa với hệ thống là thi trạng nguyên. Mới có mấy ngày, liền lật lọng, hình như có hơi không tốt lắm.
Không giống với Cố Thiệu, Ngô Triệt đối với việc Trịnh Viễn An mỗi ngày nghiêm khắc yêu cầu Cố Thiệu thể hiện sâu sắc rất tán thành và ngưỡng mộ.
Khi bí mật nói chuyện với Cố Thiệu, mỗi ngày đều chỉ có mấy câu này: “Trịnh tiên sinh không hổ là Trịnh tiên sinh, mỗi ngày tay đều không rời sách.”
Trong lòng Cố Thiệu cười lạnh, thứ mà ông ta không rời tay đều là bài thi của hắn!
Đó đều là tâm huyết của hắn!
Bài vở đều là tới như thế, còn không phải là hắn cực khổ vất vả làm ra, nên người thảm nhất, vẫn là hắn.
“Có lương sư như vậy, thật sự là may mắn của Cố huynh.”
Đối với câu nói này, Cố Thiệu càng thêm cạn lời, may mắn tốt như vậy, hắn thà rằng tặng lại cho Ngô Triệt!
Chỉ có điều, dù cho trong lòng nghĩ nhiều, Cố Thiệu ngoài miệng vẫn là không dám nói ra gì cả.
Chỉ có thể duy trì cười mỉm thôi.
Đi qua mấy quan đạo, rốt cuộc đoán người cũng phải qua sông. Bởi vì bọn họ có ngựa, nên phải ngồi một con thuyền lớn.
Khi lên thuyền, Cố Thiệu còn rất phấn khởi.
Vùng sông nước ở Giang Nam nhiều, chỉ là vì trước kia thôn Thượng Táo có vài đứa nhỏ chết đuối, nên Trần Kim Liên và Cố Đại Hà cứ luôn không cho Cố Thiệu xuống nước, chứ đừng nói đến đi thuyền.
Lúc bắt đầu còn ổn, tinh thần phấn khởi đứng đầu, Cố Thiệu hận không thể chạy từ đầu thuyền đến đuôi thuyền. Nhưng sau một khoảng thời gian, Cố Thiệu liền phát hiện bản thân chống đỡ không nổi nữa.