Chương 148:
Cố Thiệu hỏi lại: “Không nhiều sao?”
Trịnh Viễn An cười lạnh, quyết định dạy cho hắn một khóa địa lí đàng hoàng: “Ếch ngồi đáy giếng! Giang Nam này, chỉ có một Giang Nam, phủ Trấn Giang, cũng cũng chỉ có một cái phủ Trấn Giang. Huyện Kim Đàn từ xưa đến nay là một nơi giàu có và đông đúc, thêm nữa bởi vì mấy năm gần đây không xảy ra thiên tai gì, cho nên cuộc sống của bá tánh mới càng ngày càng tốt. Nhưng bên ngoài phủ Trấn Giang, có rất nhiều người nghèo ăn không đủ no.”
Cố Thiệu nhíu mày nói: “Vậy triều đình cũng mặc kệ sao?”
“Hữu tâm vô lực thôi. Ngược lại triều đình cũng muốn quản, nhưng mà quan phía dưới cũng không để ý chuyện này, đa số là ngồi không ăn bám, lãnh bổng lộc thôi, lại chưa từng làm những việc giúp đỡ cuộc sống của người dân.”
Cố Thiệu im miệng không nói.
Vốn hắn tưởng rằng, vị quan giống như Đỗ huyện lệnh đã xem như là u ác tính của quan trường, hiện tại xem ra, dường như hắn còn trách lầm Đỗ huyện lệnh.
Dù gì, nhân phẩm của Đỗ huyện lệnh có hơi kém chút, nhưng đối với chuyện lớn chuyện nhỏ trong huyện Kim Đàn lại là hết sức để bụng.
Còn đang sững sờ, đã nhìn thấy ở cửa có một cái bóng nhỏ lảo đảo lắc lư mà tiến lại đây.
Là tiểu cô nương nhìn thấy ngày hôm nay.
Cha nương của con bé đều đang làm cơm chiều, ca ca cũng đang làm việc, bản thân con bé cũng không có nhàn rỗi. Vốn dĩ bước đi khắp nơi tìm việc làm, nghe cha nương nói cần đưa nước đến phòng cho khách nhân để bọn họ rửa mặt, con bé liền xung phong nhận việc rồi bưng nước lại đây.
Nhưng con bé còn chưa cao bằng cái bàn, sao mà bưng nước được cơ chứ, Cố Thiệu thấy dáng vẻ ngã trái ngã phải của con bé, sợ tới mức nhanh chóng gọi người lại: “Đừng nhúc nhích, tự ta đến lấy!”
Hắn không nói lời nào còn tốt. Vừa mới nói xong, ngược lại lại dọa tiểu cô nương sợ, không cầm chắc chậu, “Thình thịch” một tiếng, rơi trên mặt đất.
Nước ấm văng ra đầy đất, ngay cả quần áo trên người con bé cũng bị dính ướt.
Tuy rằng không làm người ta bỏng, nhưng bản thân tiểu cô nương lại bị dọa thảm, biết mình đã làm sai chuyện, không nhịn được “Oà” một tiếng khóc lên.
Cố Thiệu mang biểu cảm giãy giụa, lại một lần nhớ tới việc bị sự sợ hãi chi phối trước kia, khi ma âm của Lễ ca nhi rót vào tai.
“Thôi được rồi, đừng khóc, nước đổ rồi thì thôi, không ai trách muội đâu.” Hắn nhanh chóng chạy tới dỗ.
Nhưng hoàn toàn là vô dụng, nên khóc vẫn còn đang khóc, lại còn càng khóc càng thương tâm.
Cố Thiệu đau đầu nhìn về phía tiên sinh nhà mình.
Trịnh Viễn An lãnh khốc quay đầu đi, chỉ làm như không nhìn thấy, thậm chí vô cùng nhàn hạ thoải mái mà lấy ra một quyển sách rồi mở ra đọc.
Cố Thiệu thật là phục ông ấy: “Tiên sinh, ngài không chê ồn sao?”
“Không chê.” Trịnh Viễn An chầm chậm nói.
Cố Thiệu lại không làm được đến mức tám ngọn gió thổi cũng không lay động như ông ấy.
Dù sao bọn họ còn đang ở nhà người khác, cứ như vậy mà làm con gái nhà người ta khóc, quay đầu lại cũng không dễ giải thích. Lại nói, Cố Thiệu thật sự không muốn nghe con bé khóc nữa, cảm giác giống như là mình bắt nạt con bé vậy.
Cố Thiệu theo bản năng mà móc móc moi moi ở trong tay áo của mình, nhưng mà lăn lộn nửa ngày, chỉ móc ra được một viên kẹo đã sắp tan hết.
Này còn là trước đó hắn tiết kiệm được một viên.
Một viên cuối cùng.
Vốn dĩ hắn muốn giữ lại từ từ ăn, mà sau đó lại lên trên thuyền, cả ngày chỉ lo say tàu, đâu còn nhớ đến ăn đường, cho nên mới vẫn luôn giữ tới bây giờ. Đường này, giữ lại còn có thể xem như một niệm tưởng, nhưng trước mắt, chỉ sợ là không giữ lại được nữa.
Lòng Cố Thiệu tràn đầy phức tạp mà nói với hệ thống: “Hệ thống, mau chi một tiếng.”
“Làm gì?”
“Kẹo này còn có thể ăn không? Có bị hỏng rồi hay chưa?”
“Không hỏng, có thể ăn.” Hệ thống trả lời dứt khoát.
“Xem ra hẳn là một viên kẹo tốt.” Để lâu như vậy còn chưa hư nữa, nhất định hương vị không kém. Cố Thiệu chẹp miệng, nhịn xuống đau lòng, bóc viên kẹo ra nhét vào trong miệng tiểu cô nương.
“Hu hu oa…??” Tiếng khóc của tiểu cô nương biến thành sửng sốt, có chút khó có thể tin mà liếm liếm đầu lưỡi, “Ngọt…”
“Đương nhiên là ngọt rồi, đây chính là đường đắt nhất ở huyện Kim Đàn, hơn nữa, chỉ có huyện Kim Đàn có, địa phương khác đều không bán.” Cố Thiệu nói xong, bỗng nhiên cảm thấy đau lòng.
Hương vị của đường có thể thắng được hết thảy bi thương.
Tiểu cô nương vừa rồi còn khóc đến lợi hại, trong nháy mắt liền trở nên yên tĩnh, chỉ lo nếm vị ngọt trong miệng.
Cố Thiệu nhìn dáng vẻ nhỏ nhỏ gầy gầy của con bé, lại nghĩ tới tiểu muội trước kia. Không biết vì sao, sau khi ra ngoài, hắn luôn dễ dàng nghĩ đến người trong nhà.
Tiểu muội nhà bọn họ, trước kia cũng rất gầy.
Tưởng tượng như vậy, Cố Thiệu lại có thêm mấy phần kiên nhẫn với tiểu cô nương trước mắt, ngồi xổm xuống cẩn thận mà dỗ dành: “Ăn xong kẹo rồi nói, nhanh nhanh trở về đổi một bộ quần áo khác đi. Quần áo này ướt, mặc nữa sẽ dễ bị cảm lạnh.”
Tiểu cô nương thanh thúy đáp lại một câu, vừa định ngoan ngoãn đi xuống thay quần áo, lại nghĩ đến chuyện vừa nãy mình làm sai, ngập ngừng nói: “Muội sẽ múc một chậu nước khác đưa lại đây.”
“Không cần.” Cố Thiệu đâu còn dám để con bé động thủ nữa, “Tự ta đi múc nước là được, muội nhanh trở về đi.”
Tiểu cô nương thấy hắn thật sự cầm lấy chậu, lúc này mới lưu luyến bước từng bước một mà đi ra ngoài.
Cố Thiệu bưng chậu đi ra ngoài.
Nhà của nông gia chỉ to như thế, mới ra khỏi cửa, Cố Thiệu đã nghe được một giọng nói thanh thúy lại vui sướng, giống như chim hoàng oanh vậy:
“Cha nương, mau xem! Con ăn đường nè! Lúc nãy đại ca ca trong phòng cho á!”
Giọng nói mới dứt, bên cạnh đã vang lên một âm thanh hâm mộ: “Ăn ngon không?”