Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 150: Chương 149:

Chương 149:

“Ăn ngon!” Tiểu cô nương cười đến khờ khạo.

Không nghe tiếng tiểu nam hài kia nữa.

Một lát sau, tiểu cô nương mới lại nói: “Muội còn chưa ăn hết, ca ca, muội chia cho ca một nửa nhé.”

Sau đó, không nghe thấy nhiều tiếng nữa, có lẽ là đã chia đường ăn.

Trong lòng Cố Thiệu mềm nhũn, lắc đầu bật cười.

Sớm biết thế, trước kia nhiều mua mấy viên thì tốt rồi.

……

Vào đêm, tất cả mọi người nghỉ ngơi.

May mà hiện giờ là đầu thu, thời tiết không nóng không lạnh, cho nên buổi tối cũng không gian nan.

Ngày hôm sau tỉnh dậy, đoàn người rửa mặt xong liền chuẩn bị rời đi.

Khi Cố Thiệu lên xe ngựa, nhìn thấy xa phu đang lấy tiền đưa cho hán tử nông gia kia.

Người một nhà đều vây quanh lại với nhau, biểu tình dường như hơi có chút kích động.

Đối với Cố Thiệu bọn họ mà nói, có lẽ số tiền đó không tính là gì, nhưng mà đối với gia đình này mà nói, có lẽ số tiền này vào một ngày nào đó sẽ biến thành một khoản tiền cứu mạng.

Cố Thiệu xem đến mức trong lòng không thoải mái lắm, suy nghĩ rồi vẫn buông màn xe xuống.

Mắt không thấy, tâm sẽ yên tĩnh.

Trịnh Viễn An mở mí mắt lên, nhìn hết biểu tình của Cố Thiệu vào đáy mắt, lại bất động thanh sắc mà nhắm mắt lại.

Mấy ngày kế tiếp, mọi người có thể nói là vừa lên đường, vừa trải nghiệm khó khăn của dân gian.

Cũng không biết Trịnh Viễn An là cố ý hay là vô tình, mỗi lần lựa chọn tìm nhà để ngủ trọ lại, đều là những nhà nghèo đến không xu dính túi, chỉ là nhìn thôi đã khiến lòng người chua xót.

Ngược lại Ngô Triệt cảm khái rất nhiều, Cố Thiệu lại có hơi muốn trốn tránh.

Hệ thống liền ồn ào không hiểu, luôn cảm thấy Cố Thiệu lại đang làm trò: “Người ta nghèo là chuyện của người ta, ngươi trốn tránh cái gì, làm ra vẻ!”

Cố Thiệu cảm thấy tiểu rác rưởi hệ thống này thật sự không biết ăn nói: “Ta đây gọi là có lòng đồng tình, không giống như ngươi, ngay cả tim cũng không có, không xứng nói chuyện với bổn Giải Nguyên công!”

“Nếu như ngươi có lòng đồng tình như thế, sao lại không đi giúp bọn họ chứ?”

Cố Thiệu bị hỏi ngốc: “Giúp như thế nào?”

“Đơn giản, cách chức những quan viên không làm việc đi, lại trả lại hết những thuế nộp thêm trở về.”

“Như vậy mà gọi là đơn giản?” Cố Thiệu cảm thấy hệ thống này nói quả thực là thiên phương dạ đàm, “Loại chuyện này cũng là chuyện ta có thể quản à?”

“Ký chủ cũng chưa thử, sao mà biết bản thân mình không thể quản chứ.”

“Không được chính là không được, dù sao ta cũng sẽ không đi làm.” Cố Thiệu ôm cánh tay, nói rất kiên định.

Hắn không có kiên nhẫn lo chuyện bao đồng nhất, huống chi hắn lại không quen biết những người này, không có quan hệ gì với hắn.

Việc này có thể đi theo đồng tình một chút cũng đã rất không tồi, lại thêm nữa, hắn căn bản lười đi làm.

Hệ thống nói đến những việc đó, tuy rằng nghe ra thì chỉ có hai câu, giống như rất dễ dàng. Nhưng Cố Thiệu lại không ngốc, đọc sách một thời gian dài như vậy, sao còn không biết ý muốn chân chính của hệ thống.

Từ xưa đến nay, người dám đứng ra vì thiên hạ đều không có kết cục gì tốt, hắn thông minh như vậy, sao có thể làm việc ngốc này được?

Cố Thiệu lại mặc niệm vài câu “Không liên quan đến ta, không liên quan đến ta”, mới hoàn toàn thanh tỉnh lại.

Hắn chỉ là một dân nghèo, bản lĩnh gì cũng không có, chí hướng quá vĩ ngạn, hắn không xứng. Cuộc đời của hắn, chỉ thích hợp ăn no chờ chết.

Cố Thiệu nhắc mãi vài câu xong, thành công tẩy não bản thân mình.

Chỉ là dọc theo đường đi nhìn thấy nhiều, vẫn sẽ luôn không tránh được dao động một hai lần, cuối cùng ngay cả Cố Thiệu cũng không phân biệt rõ được rốt cuộc trong lòng mình có suy nghĩ gì.

Từ trước khi đọc sách, tuy cũng có cảm khái, lại đều là chút dáng vẻ kệch cỡm than tiếc thôi. Hiện giờ rõ ràng chính xác mà nhìn thấy cái gì gọi là dân chúng lầm than, mới biết được đến tột cùng bản thân hẹp hòi đến tình trạng gì.

Tóm lại một chuyến đi ra ngoài này, làm hắn chấn động hơn so với bất cứ lần nào.

Mấy ngày liền đi đường, cuối cùng cũng chạy tới kinh thành.

Vốn dĩ Cố Thiệu nghĩ, đi một chuyến như vậy thế nào thì cũng phải một tháng, sau đó nghe Ngô Triệt nhắc tới mới biết được, dường như bọn họ chỉ dùng hai mươi ngày thôi. Tuy nhiên đây cũng là do khi ngồi thuyền đi xuôi gió xuôi nước, bớt được không ít thời gian.

Sau khi tới kinh thành, Cố Thiệu mới cảm thấy thần thanh khí sảng hơn.

Đất dưới chân thiên tử đúng là dưới chân thiên tử, phồn hoa vô cùng. Dọc theo đường đi trải qua thê thảm, cũng đã đến lúc sắp đến kinh thành, Cố Thiệu mới cảm thấy Đại Tề bọn họ quả thật là một quốc gia lớn giàu có, mênh mông trù phú.

Sau khi qua phố tây, hai chủ tớ Ngô Triệt liền chia tay với Cố Thiệu bọn họ, ước định ba ngày sau nhất định tự mình tới cửa bái phỏng.

Hắn ta vừa nói như vậy, Cố Thiệu cũng đồng ý như thế, dù sao cũng không phải là đến cửa nhà hắn.

Nhưng mà, khi đi về hướng phủ thượng thư, Cố Thiệu vẫn rất có chút kích động, thậm chí lén lút mà bắt đầu hỏi thăm những người cần phải làm quen gì đó trong phủ thượng thư.

Thái độ của Trịnh tiên sinh khác thường, hỏi gì thì đáp nấy.

Thật ra nhân khẩu nhà họ Trịnh cũng không coi là hưng thịnh, phụ thân của Trịnh tiên sinh mất sớm, chỉ còn lại có mẫu thân Hồ thị. Người huynh trưởng cưới là chất nữ nhà mẹ đẻ của mẫu thân dưới trướng có hai con trai, con trai lớn tên Gia Dụ, con trai thứ tên Gia Thụ. Con trai lớn sớm đã thành gia, con thứ lại còn chưa định ra việc hôn nhân. Trong số tiểu bối còn có một thứ nữ, chỉ là cũng không ở trong phủ, hai năm trước đã gả ra ngoài.

“Chờ lát nữa tới phủ thượng thư rồi, nếu mà nhìn thấy chuyện gì kỳ quái, nghe được lời gì kỳ quái, thì cũng đừng quá để trong lòng.” Nói xong, Trịnh tiên sinh bỗng nhiên thả một câu như thế.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!