Chương 150:
Cố Thiệu nghe đến mức trong lòng rùng rợn.
“Chuyện… chuyện gì kỳ quái chứ.”
Trịnh tiên sinh chỉ cười không nói: “Tới rồi sẽ biết.”
Cố Thiệu bị lời này dọa thảm: “Tiên sinh, ngài có nói với người trong nhà rằng ta phải lại đây hay chưa?”
“Nói rồi, sao lại chưa nói?” Trịnh Viễn An nhẹ nhàng mà đáp lại một câu.
Trong lòng Cố Thiệu càng thấp thỏm hơn: “Vậy… vậy ngài không nói ta có chỗ gì không tốt chứ.”
Trịnh Viễn An liếc Cố Thiệu một cái: “Ngươi có chỗ gì tốt à, nói ra để ta nghe một chút?”
“Rõ ràng có rất nhiều.” Cố Thiệu lẩm bẩm một câu, muốn liệt ra một hai ba bốn cái, nhưng mà một lúc lâu cũng không nghĩ ra bản thân mình có ưu điểm gì.
Cố Thiệu đột nhiên ngơ ra.
Không xong, sẽ không phải thật sự hắn không có ưu điểm mà toàn là khuyết điểm chứ, không có khả năng, rõ ràng hắn cảm thấy bản thân mình cũng không tệ lắm!
Dáng vẻ khờ khạo này, Trịnh Viễn An nhìn đến mức tự dưng bực bội. Ông ấy kéo màn xe ra bảo xa phu chạy nhanh một chút, khi quay đầu lại ngồi xuống, ngay cả một ánh mắt cũng không cho Cố Thiệu.
Trong lòng Cố Thiệu cực kỳ khẩn trương.
Dù sao, Trịnh tiên sinh chưa bao giờ là người bắn tên không đích. Nếu ông ấy nhắc nhở hắn, tất nhiên là có suy tính của mình. Phủ thượng thư này, sẽ không có thiên la địa võng gì đó chờ hắn đâu nhỉ? Cố Thiệu lập tức nghĩ đến thuyết âm mưu. Là mơ ước thân phận Giải Nguyên công của hắn? Hay là mơ ước diện mạo của hắn? Nhưng mơ ước diện mạo cũng vô dụng mà, hắn cũng đã đính hôn rồi, cũng không thể từ hôn rồi cưới người khác mà.
Hệ thống thấy hắn miên man suy nghĩ, cũng là chịu phục: “Ký chủ, còn không phải là một câu nói thôi sao, đến mức ngươi phải nghĩ nhiều như vậy à?”
“Vô nghĩa, ta có thể không nghĩ nhiều sao.” Trời xa đất lạ, hắn chính là đến ở phủ thượng thư nghỉ ngơi hơn nửa năm đó, nếu như lần đầu qua đó đã để lại ấn tượng không tốt gì đó cho người ra, sau này sống ở đó thì sốt ruột cỡ nào chứ.
Cố Thiệu một đường nơm nớp lo sợ, đến khi xe ngựa dừng lại, xa phu ở bên ngoài nói đã đến nơi, không những hắn không thả lỏng được, ngược lại càng khẩn trương hơn.
Một lát sau, Cố Thiệu theo Trịnh Viễn An xuống xe.
Ngẩng đầu lên, nhìn thấy một cánh cổng lớn bằng gỗ đỏ, phía trước cổng có hai con sư tử bằng đá, trên cửa treo một bức hoành phi, hai bên trái phải treo hai cái đèn lồng, chính giữa được nạm hai chữ Trịnh phủ thật to.
Sáng sớm đã có người canh giữ ở bên ngoài chờ bọn họ về.
Hiện giờ nhìn thấy bóng dáng Trịnh Viễn An trở về, người trung niên ăn mặc đoan chính đi đầu vội vàng bước từ bậc thang xuống, hơi hơi cong hạ thân nói: “Nhị lão gia, cuối cùng ngài cũng đã trở lại, lão phu nhân và đại lão gia chờ đã lâu.”
Trịnh Viễn An gật gật đầu, lại chỉ vào người trước mặt rồi nói với Cố Thiệu: “Vị này chính là La quản gia.”
“Đây là học sinh kia của ta.”
“Biết rồi biết rồi.” La quản gia cười cười, trong ánh mắt nhìn Cố Thiệu cũng mang theo sự vui vẻ, “Thanh danh của Giải Nguyên công phủ Trấn Giang đã sớm truyền tới kinh thành chúng ta rồi, sao có thể không biết chứ.”
Cố Thiệu sờ mũi một chút.
Không thể nào, hắn thật sự nổi danh như thế ư? Nhưng hắn cũng không làm gì mà.
La quản gia nói xong, lại nhìn Cố Thiệu một cái.
Cố Thiệu bị ông ấy nhìn đến mức hoảng sợ trong lòng.
Sau khi hàn huyên vài câu, mọi người đi đến phòng chính. Dù sao phủ thượng thư cũng là phủ thượng thư, đây là lần đầu Cố Thiệu nhìn thấy nhà cửa rộng lớn như vậy, thật ra hắn rất muốn xem hết một lần cho rõ ràng, lại sợ bản thân mình lộ ra cái dốt, đến lúc đó làm mất thể diện của Trịnh tiên sinh, sẽ không thiếu được lại bị ông ấy mắng.
Cũng không biết đi được bao lâu, Trịnh Viễn An nhìn Cố Thiệu một cái, bỗng nhiên chậm lại, mạnh mẽ vỗ vào sau lưng Cố Thiệu một cái: “Ngẩng đầu ưỡn ngực.”
Cố Thiệu theo bản năng mà căng thân thể ra.
Đã đủ thẳng chưa? Cố Thiệu dùng ánh mắt nói với Trịnh tiên sinh.
Trịnh Viễn An cũng là nhìn hắn không còn cách nào, hạ giọng mắng: “Nói thế nào thì ngươi cũng là Giải Nguyên lang của Giang Nam, thân phận này, hạng đầu này, đặt ở kinh thành cũng đủ để ngạo thị quần hùng, sao cố tình ngươi lại… lại không dùng được như vậy chứ!”
Còn sợ thành dáng vẻ này.
Cố Thiệu oán niệm mà nhìn Trịnh Viễn An một cái, hắn sợ thành dáng vẻ này, trách ai chứ? “Còn không phải tiên sinh ngài, một hai phải làm ta sợ.”
“Chỉ có chút tiền đồ này!”
Giọng hai người nói chuyện nhỏ, người phía sau lại không đi gần lắm, cho nên cũng không thể nghe ra rốt cuộc bọn họ đang nói cái gì. Chỉ là La quản gia nhìn, lại càng thêm chắc chắn về lời lão phu nhân nói.
Nếu như đổi thành người khác, sao nhị lão gia có thể thân cận đến như vậy?
Lại qua một cái hành lang dài, rốt cuộc mấy người mới tới rồi phòng chính.
Người một nhà đã sớm ở đằng kia chờ, Hồ lão phu nhân chờ đến mức nóng lòng nhất, dù gì đã hơn nửa năm bà ấy cũng không gặp nhi tử, sau khi biết nhi tử muốn về kinh, ngày nào lão phu nhân cũng mong chờ, hôm nào trong miệng cũng nhắc mãi, một khắc cũng không ngừng.
Hiện giờ nhi tử thật sự đã về rồi, Hồ lão phu nhân càng không ngồi được nữa, cứ vậy một lát sau, đã phái người đi thúc giục rất nhiều lần.
Trước mắt đang muốn phái người đi nhìn xem thêm lần nữa, đã nghe được giọng của nha hoàn ở bên ngoài thanh thúy hô lên một câu: “Tới rồi tới rồi, lão phu nhân, Nhị lão gia trở về rồi!”
Hồ lão phu nhân ô một tiếng rồi đứng lên, làm cho Trịnh thượng thư và Hồ thị đều hoảng sợ.
Dù sao cũng đã lớn tuổi như vậy, nếu mà trật hông thì không tốt.
Hồ lão phu nhân trực tiếp đi xuống, thấy nhi tử có vẻ muốn quỳ xuống, trực tiếp ôm lấy người: “Ngươi cái đồ không lương tâm này, còn biết trở về!”