Chương 151:
Nói rồi, hai hàng nước mắt liền chảy xuống.
Trịnh Viễn An thở dài một hơi, nhẹ nhàng mà vỗ phía sau lưng lão phu nhân: “Khóc từ từ, không phải con đã trở về rồi đây sao.”
“Đồ bất hiếu!” Hồ lão phu nhân bị câu kia của ông ấy làm cho tiến thoái lưỡng nan, khóc cũng không được. Sau khi lau khô khóe mắt, không nhịn được lại đấm ông ấy một cái, tựa như cảm thấy không đấm ông ấy thêm vài cái thù thật có lỗi với bản thân mình, “Ta đúng là phí công nuôi dưỡng ngươi, quanh năm suốt tháng chỉ nghĩ đến chạy ra bên ngoài, là trong nhà không cho ngươi ăn, hay là không cho ngươi mặc. Người ta nói nữ sinh hướng ngoại, ta thấy ngươi mới là hướng ngoại!”
Trịnh Viễn An không còn lời gì để nói, lẳng lặng để nương của ông ấy mắng. Dù sao ống ấy nghe vào tai này ra tai kia, cũng không coi là một chuyện.
Bên cạnh, Cố Thiệu đúng là mở rộng tầm mắt.
Không nghĩ tới người nghiêm khắc như Trịnh tiên sinh, cũng sẽ bị người mắng thành bộ dáng này, hắn nhìn đến mức kích động sắp muốn chết.
Chỉ là Cố Thiệu còn chưa xem diễn được bao lâu, ánh mắt sắc bén của Hồ lão phu nhân bỗng nhiên rơi xuống trên đầu hắn.
Trong lòng Cố Thiệu run lên, cổ co rụt lại.
Hồ lão phu nhân thấy thế thì ngược lại ngẩn người, chợt bật cười phì một tiếng, chủ động mở miệng: “Vậy vị này chính là Cố Giải Nguyên à.”
“Chính là hắn.” Trịnh Viễn An kéo Cố Thiệu đến đằng trước, bắt đầu giới thiệu cho hắn từng người trong nhà.
Ở trên đường Trịnh Viễn An đã nói với hắn một lần, hiện giờ lại giới thiệu, chẳng qua chính là ghép tên vào với mặt, cũng tiện nhận biết.
Sau khi hai bên chào hỏi xong, Cố Thiệu không biết tại sao lại rơi vào trong tay Hồ lão phu nhân.
“Bao tuổi rồi?” Hồ lão phu nhân mang theo ánh mắt nóng bỏng.
Sinh nhật năm nay của Cố Thiệu đã qua, liền nói: “Mười chín ạ.”
“Vậy cũng gần bằng tuổi Gia Thụ nhà chúng ta à.” Hồ lão phu nhân càng kích động.
Cố Thiệu nhìn theo ánh mắt của bà ấy thì thấy được một tiểu công tử ở phía sau, sinh ra môi hồng răng trắng, ngoan ngoan ngoãn ngoãn, giống như một tiểu bạch thỏ. Cậu ta thấy Cố Thiệu nhìn qua, còn ngẩng mặt cười một chút.
Nhìn có vẻ dễ bắt nạt, Cố Thiệu yên lặng đánh giá.
“Đã có tên tự chưa?”
Cố Thiệu lắc đầu.
Hồ lão phu nhân mang vẻ mặt không vui mà nhìn nhi tử của mình: “Đây là ngươi không đúng rồi, đến bây giờ mà còn không lấy được cái tên tự tử tế cho học sinh của mình, ngươi làm tiên sinh như thế nào vậy hả?”
“Hắn tự có tiên sinh của hắn.”
“Nói gì vậy!” Hồ lão phu nhân xụ mặt, “Chẳng lẽ ngươi lại chưa từng dạy hắn đấy à?”
Trịnh Viễn An không nói chuyện nữa.
Hồ lão phu nhân hừ một tiếng, nhìn Cố Thiệu rồi lại bật cười, dáng vẻ hiền từ làm cánh tay Cố Thiệu cũng nổi lên một tầng da gà, nói: “Học sinh anh tuấn lại có tài hoa như vậy, đốt đèn lồng cũng khó tìm được. Nếu như ngươi không cần, còn có rất nhiều người muốn cướp lấy.”
Hồ lão phu nhân sờ đầu của Cố Thiệu, vui mừng nói: “Ta nhìn thấy ngươi thì cảm thấy thân thiết, vừa hay ngươi lại là học sinh của Viễn An, có câu nói một ngày làm thầy, cả đời làm cha, không bằng thế này, ngươi ——”
“Nương!” Trịnh Viễn An lạnh mặt ngắt lời bà ấy nói.
Hồ lão phu nhân một bụng không vui, nhưng nhìn thấy mặt của nhi tử thật sự đã lạnh xuống, cũng không thể không thu hồi câu vừa rồi muốn nói.
Những người xung quanh đều thấy nhiều không trách.
Trịnh Viễn An sợ nương của ông ấy nói ra cái gì không hợp thời nữa, tuy là trước đó đã nhắc nhở Cố Thiệu, nhưng chẳng qua đó cũng là trêu chọc, Trịnh Viễn An không muốn để hắn thật sự nghe được cái gì không nên nghe. Suy nghĩ trong lòng của ông ấy vừa chuyển, liền lấy cớ nói rằng có mấy câu muốn nói với nương và huynh trưởng của ông ấy, để người khác đều đi xuống trước.
Cố Thiệu là khách nhân, cũng được La quản gia đưa đến sương phòng đã thu dọn xong từ sáng sớm.
Sau khi hắn rời đi, Hồ lão phu nhân mới lại lạnh mặt, “Có thêm bản lĩnh đấy, cũng dám hô to gọi nhỏ với nương của ngươi!”
Ở trước mặt Cố Thiệu, Hồ lão phu nhân cho ông ấy mấy phần thể diện, hiện giờ người đi rồi, tất nhiên Hồ lão phu nhân lại xụ mặt xuống.
Trịnh Viễn An phản bác: “Đó còn không phải là nương nói việc không nên nói trước sao?”
“Sao lại không nên nói? Ta nói câu nào sai hả? Chính ngươi đến bây giờ còn không tục thú (tái hôn), đến bây giờ còn không sinh con đẻ cái, ta còn không thể nghĩ cách gì đó cho ngươi à?”
“Nương nghĩ sai người rồi, con cũng chỉ dạy hắn chút này kia, trước nay cũng không coi hắn như là vãn bối.”
Lời này Hồ lão phu nhân cũng chỉ nghe một chút, căn bản không để trong lòng. Còn nghĩ sai người, nếu thật sự nghĩ sai người rồi, con trai của bà ấy sẽ không tự mình đưa người đến kinh thành, lại còn đưa đến trong phủ nhà mình.
Dáng vẻ bao che cho con này, dù là hai cháu trai của ông ấy cũng không có đãi ngộ như vậy.
Đừng trách Hồ lão phu nhân sốt ruột thay Trịnh Viễn An, từ sau khi tức phụ thứ hai của bà khó sinh qua đời, Trịnh Viễn An cũng chưa từng động tâm với nữ tử nào ở bên cạnh. Trước kia vì trốn Hồ lão phu nhân thúc giục cưới, đã trực tiếp rời khỏi kinh thành, đến huyện Kim Đàn gì đó làm học quan, thiếu chút nữa làm cho Hồ lão phu nhân tức đến mức xảy ra nguy hiểm đến tính mạng.
Nhiều năm như vậy, Hồ lão phu nhân cũng nhận mệnh, hiện giờ bà ấy chỉ ngóng trông bên cạnh con trai có một tiểu bối đàng hoàng tử tế chăm sóc.
Bà ấy nhìn rồi, thiếu niên vừa nãy vô cùng tốt.
“Này Cố Thiệu, ta thấy cũng là đứa không tồi đó chứ.” Hồ lão phu nhân nói.
Trịnh Viễn An nhướng mày: "Sao nương biết được?”
“Không phải là đứa lõi đời.” Hồ lão phu nhân uyển chuyển mà nói. Thật ra, đâu phải là lõi đời hay không lõi đời, mới vừa rồi đứa nhỏ này biểu hiện, nói là có chút khờ cũng không quá. Chỉ là hắn khá đẹp trai, tuấn tú lịch sự, cho nên vẻ khờ khạo đó cũng không rõ ràng. Dáng vẻ nhân tinh gì mà Hồ lão phu nhân chưa từng thấy, Cố Thiệu giống như tờ giấy trắng thế, ngược lại càng có thể vào mắt bà ấy.