Chương 152:
Thấy học sinh của mình được công nhận, thế mà Trịnh Viễn An lại nổi lên một chút cảm giác tự hào quỷ dị.
Cuối cùng Trịnh thượng thư vẫn luôn ở bên cạnh không lên tiếng nói một câu, người được hỏi đến là đệ đệ của ông ấy: “Lúc này đệ hồi kinh, sẽ không thật sự chỉ là ăn tết chứ?”
Trịnh Viễn An lắc đầu: “Một nửa là ăn tết, một nửa, là bởi vì tiểu tử kia phải thi khoa cử.”
Hồ lão phu nhân lộ ra biểu cảm đã hiểu rõ.
Trịnh Viễn An tiếp tục nói: “Khi ta ở huyện Kim Đàn huyện, đã nghe nói Tấn An muốn đến thư viện Thanh Sơn giảng bài, cho nên không ngừng đẩy nhanh tốc độ đưa người đến đây. Trên đường lại nghe người ta nói, có vẻ như ngày khai giảng chính là hai ngày tới.”
“Không phải hai ngày tới, chính là ngày mai.” Trịnh thượng thư vuốt vuốt bộ râu ngắn, “Tuy nhiên, không biết có bao nhiêu người muốn nghe giảng, còn có người không ngại xa ngàn dặm chạy đến thư viện Thanh Sơn, chỉ vì gặp Tấn An tiên sinh một lần.”
Dứt lời, nghĩ đến quan hệ của đệ đệ và Tấn An tiên sinh, Trịnh thượng thư lại nói: “Nhưng mà nếu như là đệ mở miệng nói, hẳn là không khó.”
Trịnh Viễn An do dự.
Ông ấy chưa bao giờ nhờ người ta, cũng sẽ không làm chuyện nhờ người này. Nếu mà bình thường nghe được lời như vậy, khẳng định sẽ phát hỏa.
Chỉ là lúc này, ông ấy lại không nói chuyện.
Hồ lão phu nhân và Trịnh thượng thư liếc nhau, thổn thức trong lòng.
Bảo vệ nhóc con cũng đã bảo vệ đến mức như vậy, còn không biết xấu hổ nói rằng không coi người ta như vãn bối, lừa ai đây?
Cố Thiệu đi theo La quản gia đến sương phòng.
Để tỏ ra trang trọng, khi vừa rời đi, Hồ thị còn để hai đứa con trai mình đi cùng. Hai người con trai của Trịnh gia, thì Trịnh Gia Dụ là người liên tục nói chuyện, còn Trịnh Gia Thụ bên cạnh luôn im lặng không lên tiếng.
Chẳng qua, cho dù Trịnh Gia Dụ vẫn luôn nói chuyện, nhưng Cố Thiệu lại không cảm nhận được hắn là người thích nói chuyện.
Có lẽ vì tính tình lạnh lùng giống như Trịnh thượng thư, nên dù là có nói chuyện nhưng lại không có cảm giác thân thiết, Cố Thiệu luôn có cảm giác hắn đang vắt hết óc để tìm chủ đề chuyện nói. Còn Trịnh Gia Thụ bên cạnh, đây là lần đầu tiên Cố Thiệu nhìn thấy một công tử ngoan ngoãn hiểu chuyện như vậy, thật giống như một con thỏ trắng nhỏ, hoàn toàn phá vỡ ấn tượng ban đầu của Cố Thiệu.
Trước kia hắn vẫn cho rằng công tử nhà giàu nào cũng giống như công tử Lý gia kia.
Không nghĩ tới chỉ có công tử Lý gia mới là một trường hợp đặc biệt.
Sau khi được đưa đến sương phòng, Trịnh Gia Dụ bảo Cố Thiệu hãy nghỉ ngơi cho tốt, lại nói thêm vài câu khách sáo liền dẫn em trai rời đi.
Sau khi dùng xong cơm tối, Trịnh Viễn An tinh thần sảng khoái đi đến phòng học trò mình.
Gã sai vặt đứng hai bên đang muốn vào trong thông báo lại bị Trinh Viễn An ra hiệu lui ra.
Suy cho cùng, ông rảnh rỗi nên muốn kiếm người để mắng chửi. Nếu thông báo trước cho Cố Thiệu thì hắn nhất định sẽ giả vờ như đang đọc sách, đến lúc đó làm sao ông có thể chửi được?
Trịnh Viễn An mở cửa vào phòng với thái độ muốn mắng cho Cố Thiệu tỉnh lại, quan sát xung quanh –
A! Vậy mà hắn lại đang đọc sách.
Trịnh Viễn An vô cùng kinh ngạc: “Hôm nay mặt trời mọc phía tây sao? Thằng nhóc như ngươi vậy mà cũng chủ động làm bài?”
Cố Thiệu giấu móng vuốt bị điện giật đến đỏ bừng, khẽ mỉm cười, nghiêm túc trả lời: “Tiên sinh nói đùa rồi, dù sao học trò cũng phải tham gia khoa cử, sao có thể lười biếng được?”
“Nếu biết giác ngộ từ sớm có phải tốt hơn không, bớt được bao nhiêu phiền phức?” Trịnh tiên sinh vén áo choàng ngồi bên cạnh bàn, tự mình rót một tách trà.
Cố Thiệu cũng không làm bài nữa, hắn hoàn toàn cũng không muốn làm, tất cả đều là hệ thống ép buộc hắn.
Cố Thiệu rời khỏi bàn làm việc, nhẹ nhàng chạy đến trước mặt Trịnh tiên sinh, trông đợi nhìn ông: “Tiên sinh, sao muộn như vậy rồi mà ngài còn đến chỗ con? Có phải… lúc nãy lão phu nhân nói gì không?”
Trịnh tiên sinh gật đầu: “Đúng là có nói.”
“Nói cái gì?” Cố Thiệu vẻ mặt căng thẳng.
Hắn nhớ lại thái độ vừa nãy của lão phu nhân đối với hắn, hình như cũng không phải quá khó chịu. Nhưng trong lòng Cố Thiệu vẫn rất tò mò rốt cuộc bà nghĩ gì về hắn.
Trịnh Viễn An thản nhiên nói: “Không nói gì, chỉ là ở trước mặt ta thì khen ngươi mấy câu.”
Hai mắt Cố Thiệu sáng lên: “Thật không?”
Hắn biết mà, với vẻ ngoài này của hắn làm sao có thể không được người khác yêu thích cho được?
Trịnh Viễn An trả lời đầy ẩn ý: “Đúng là thật. Dù sao ngu xuẩn đến như vậy, người khác làm sao có thể không thích được?”
Vẻ mặt Cố Thiệu trong nháy mắt liền sụp đổ.
Quả nhiên, cho dù là nói cái gì, chỉ cần phát ra từ miệng Trần tiên sinh đều sẽ khiến người khác khó chịu.
Trịnh Viễn An không quan tâm Cố Thiệu đang nghĩ gì, hôm nay ông đến đây là để nói rõ một chuyện: “Sáng mai ngươi hãy chuẩn bị cho kĩ đi, ta sẽ dẫn ngươi đến học viện Thanh Sơn.”
“Cái gì mà học viện Thanh Sơn?” Cố Thiệu nghi ngờ nhìn Trịnh Viễn An.
Trịnh Viễn An chế nhạo: “Ngươi dù sao cũng là một người đọc sách, vậy mà lại không biết học viện Thanh Sơn ở Kinh Thành, nói ra đúng là chọc cười người khác. Vào thời Thái Tông còn tại thế, triều đình đã tự mình bỏ vốn xây dựng học viện Thanh Sơn này, đến nay đã gần trăm năm rồi. Danh tiếng rất cao, không ai không biết.”
Cố Thiệu thành thật nhắc nhở một câu: “Cũng không thể nói như vậy được, con cũng đâu có biết?”
“Ngươi còn tự hào sao?” Trịnh Viễn An tức giận gõ đầu hắn: “Thật không biết những kiến thức ngươi học được trong sách kia có phải đã chui vào bụng chó rồi không!”
Cố Thiệu bị gõ một cái tê cả đầu, cũng không dám tiếp tục nói những lời vô nghĩa cãi lại nữa.