Chương 153:
Lúc này Trịnh Viễn An mới nói tiếp: “Trước khi lên kinh, không phải Ngô cử nhân có nói một câu sao, nói là sẽ có một nhà Nho vĩ đại đến giảng bài ở học viện Thanh Sơn, ngày mai ta sẽ đưa ngươi đến đó nghe bài giảng của vị đại nho này. Đến lúc đó ngươi phải thông minh một chút, nếu sau đó người ta không muốn cho ngươi vào trong, nhìn xem ta có xử lý ngươi không! Làm mất mặt ta là chuyện nhỏ nhưng làm phủ Thượng Thư mất mặt chính là chuyện lớn!”
Cố Thiệu nghe một hồi liền ngơ ngác: “Vậy nếu con không đến không phải sẽ không mất mặt sao!”
Hắn vội vàng nói.
Trịnh Viễn An âm trầm nhìn hắn, nhếch khóe miệng nói: “Ngươi nói thêm câu nữa xem?”
Cố Thiệu lo lắng gãi đầu bứt tai, vô cùng khó xử: “Nhưng ngài cũng không thể làm như vậy được, trước khi lên kinh ngài hoàn toàn không nhắc đến chuyện này với con. Lúc trước, khi Ngô huynh nói chuyện này với con, con còn cực kì chắc chắn nói rằng bản thân tuyệt đối sẽ không đến nghe. Bây giờ nếu con thất hứa, Ngô huynh sẽ xem con ra gì?”
Hắn bị hệ thống buộc phải nói dối Ngô Triệt một lần, nếu lần này lại tiếp tục lừa gạt hắn ta, chỉ sợ chút thiện cảm mới tích lũy được trên đường đi sẽ hoàn toàn mất sạch.
Trịnh Viễn An nhún vai: “Ai bảo ngươi nói lung tung.”
“Nhưng mà con ---“
“Không có nhưng nhị gì nữa, ngươi thật sự cho rằng ta để ngươi lên kinh sớm là muốn cho ngươi nghỉ ngơi trong phủ sao?”
Cố Thiệu ngẩng đầu, nhìn ông đầy nghi ngờ: Chẳng lẽ không phải sao?
Đột nhiên Trịnh Viễn An cảm thấy, những đánh giá của nương ông về tên ngốc này đều vô cùng chính xác.
“Sáng sớm ngày mai, ta sẽ cho người đến gọi ngươi.” Trịnh Viễn An nói một câu chặn đứng đường lui của Cố Thiệu: “Đừng để ta nói lại lần thứ hai!”
Cố Thiệu hít một hơi thật sâu, suýt nửa đã khiến bản thân chết ngạt.
Trịnh Viễn An rời đi mà không quay đầu lại, để lại một mình Cố Thiệu đầy đau khổ.
Sau khi ông rời đi, Cố Thiệu liền bổ nhào lên giường, chuẩn bị trốn tránh thực tại một lúc.
Vừa nghĩ đến ngày mai có thể sẽ gặp lại Ngô Triệt, Cố Thiệu liền cảm thấy đau đầu.
Cố Thiệu rên rỉ:
“Ta đúng là quá khó khăn mà!”
“Tại sao mỗi lần có xui xẻo đều là ta!”
Hắn có thể tưởng tượng được ánh mắt của Ngô Triệt sẽ nhìn hắn vào ngày mai? Cố Thiệu thầm mặc niệm cho danh tiếng lại sắp bị bôi đen của mình.
Hệ thống mỉm cười: “Ký chủ, ngươi cũng có thứ gọi là thanh danh sao?”
“Câm miệng, ta không muốn nói chuyện với ngươi!”
Cái hệ thống này, nhất định là cùng một bọn với đám người Tần tiên sinh và Trịnh tiên sinh, không chừng nó chính là gian tế mà bọn họ phái đến bên cạnh hắn.
Chỉ tội nghiệp hắn, chẳng biết chút gì. Trước khi lên kinh hắn đã cảm thấy có gì đó không đúng rồi, bây giờ cẩn thận nghĩ lại, mới cảm thấy khắp nơi đều lộ ra điểm đáng ngờ.
Chẳng trách Trịnh tiên sinh và Tần tiên sinh hai người này cứ thay phiên nhau hối thúc hắn, hóa ra là vì chuyện này. Từng người bọn họ để giấu được hắn đúng thật là bỏ hết cả công sức ra mà! Nếu biết chuyện này từ sớm, hắn nhất định sẽ không đến kinh thành!
Cố Thiệu bi phẫn suy nghĩ cả đêm.
Chẳng qua, điều gì tới cũng phải tới. Sáng ngày hôm sau, Cố Thiệu mặc quần áo, ăn xong bữa sáng, còn chưa kịp kì kèo đã bị người hầu đưa đến trước mặt Trịnh Viễn An.
Đi chung còn có hai vị công tử Trịnh gia.
Dù sao cũng là buổi giảng bài của một nhà nho lớn, Trịnh thượng thư từ sớm đã sắp xếp xong chỗ ngồi cho con trai cả, về phần con trai nhỏ thì Trịnh thượng thư cũng không yêu cầu gì, chỉ để cậu ta cùng đi qua, cho dù không nghe được cũng phải đi qua.
Trịnh Gia Thụ không từ chối.
Cả đoàn người cùng lên xe ngựa, không lâu sau, Cố Thiệu liền phát hiện vị tiểu công tử Trịnh gia này hình như còn bất mãn và bài xích hơn cả hắn.
Hắn có chút ngạc nhiên, nhưng cũng không hiểu được tại sao.
Học viện Thanh Sơn nằm phía đông của kinh thành, cách phủ Thượng Thư cũng rất xa, xe ngựa lảo đảo lắc lư, qua khoảng nửa canh giờ mới đến nơi.
Học viện xây dưới chân núi, sau lưng là núi, đằng trước là hồ, là vùng đất tốt sau lưng tựa núi trước mặt tựa sông. Trước học viện có một bảng hiệu lớn, trên đề bốn chữ lớn Học viện Thanh Sơn, nghe nói là do Thái Tông ngự bút.
Nhưng khi Cố Thiệu nhìn vào nó, hắn luôn cảm thấy chữ viết này vẫn không tốt bằng chữ của hắn.
Sau khi cả đoàn người xuống khỏi xe ngựa, liền nhìn thấy đã có rất nhiều xe ngựa dừng ở bên ngoài.
Bọn họ đến cửa vào, liền có thư đồng của học viện đi về phía này.
Trịnh tiên sinh dẫn đầu thì thầm vài câu với thư đồng.
Thư đồng nghiêng người liếc nhìn về phía Cố Thiệu.
Cố Thiệu vội lẩm bẩm trong lòng: Mau từ chối, mau từ chối đi!
Nếu từ chối thì hắn sẽ dễ dàng rời đi, lại hoặc là, nếu không muốn trực tiếp đi vào trong thì trước tiên kiểm tra hắn cũng được, đến lúc đó hắn sẽ giả vờ như không biết là được.
Nhưng điều khiến Cố Thiệu thất vọng là thư đồng chỉ do dự trong chốc lát rồi nói với mất người Cố Thiệu: “Xin mời các vị theo ta.”
Trịnh Viễn An nói lời đa tạ.
Thư đồng đối với Trịnh Viễn An rõ ràng là khách sáo hơn với những người khác: “Trịnh tiên sinh, mời.”
Hắn làm dấu tay mời Trịnh Viễn An.
Trịnh Viễn An lập tức bước nhanh về phía trước, cũng không để người dẫn đường, tựa như ông đã quá quen đường đi nước bước trong học viện này.
Cố Thiệu cảm thấy kì lạ: “Tiên sinh, ngài đã từng đến học viện này rồi à?”
Trịnh Viễn An liếc mắt nhìn hắn, cảnh cáo: “Sao lại nói nhảm nhiều như vậy!”
Cố Thiệu sống không còn gì luyến tiếc mà bước theo sau. Hiện tại hắn chỉ hy vọng bản thân có thể điệu thấp một chút để ít bị người khác chú ý, tốt nhất là không ai chú ý tới hắn, về phần Ngô Triệt thì hắn cũng không có khả năng sẽ chú ý đến hắn.