Chương 154:
Có lẽ là sợ chuyện gì thì chuyện đó tới, Cố Thiệu vừa đi vừa lẩm bẩm những lời này trong lòng, lúc quẹo cua, liền đụng phải mấy người phía trước.
Một dự cảm không làng xông thẳng tới sau gáy, Cố Thiệu chậm rãi ngẩng đầu nhìn qua, sau đó liền chạm phải ánh mắt ngơ ngác của Ngô Triệt.
Sau khi ngây người một lúc, vẻ mặt của Ngô Triệt liền trở nên phức tạp.
Hắn nhìn chằm chằm vào Cố Thiệu, dường như đang chất vấn, trong chất vấn lại mang theo có chút tỉnh ngộ hiểu rõ mọi chuyện, giống như hắn đã sớm đoán được sẽ như thế này.
“…” Cố Thiệu đỡ trán, tình huống này, hắn thật sự không biết nên giải thích như thế nào.
Bên cạnh Ngô Triệt là Giang Ninh Hầu.
Hôm nay ông tự mình đưa cháu trai đến đây nghe giảng bài, sau khi gặp được Trịnh Viễn An, ông mới biết những người này chính là người đã giúp cháu trai ông, liền lập tức dừng lại chào hỏi.
Trịnh Viễn An đương nhiên cũng khách khí đáp lại.
Ngô Triệt không nói lời nào chỉ đứng bên cạnh, cũng không thèm nhìn về phía Cố Thiệu bên này.
Cố Thiệu nghĩ rằng hắn đã hoàn toàn tức giận, trong lòng liền cảm thấy chột dạ, suy nghĩ một lúc hắn liền đi qua bên đó: “Cái đó, Ngô huynh…”
Ngô Triệt ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt âm u.
Cố Thiệu bị hắn nhìn chằm chằm đến mức không nói được lời nào: “Huynh đừng nhìn ta như vậy. Thực ra ta cũng bị ép buộc thôi, thực sự là tiên sinh buộc ta tới.”
“… Không cần phải giải thích.”
“Những gì ta nói đều là thật, ta không có cố ý muốn lừa ngươi.”
“Được.” Ngô Triệt thất vọng mất mát, ngay cả nói chuyện cũng không có sức lực.
Cố Thiệu vẫn tiếp tục giải thích: “Tại sao ngươi lại không nghe ta nói chứ, ta đã nói rồi, ta thật sự không có ý định tham gia kì thi Hội, cũng không phải cố ý muốn đến học viện, tất cả là do tiên sinh của ta bắt ta phải làm như vậy. Nếu ta không làm theo lời ông ấy nói thì ta nhất định sẽ gặp xui xẻo.”
“Không phải ngươi không biết tiên sinh nhà ta ---“
Ngô Triệt nghe đến mức lỗ tai đều sắp đóng kén, vội vàng cắt lời hắn: “Được rồi ngươi đừng nói nữa, ta cũng không để ý đâu.”
Cố Thiệu cẩn thận hỏi: “Vậy ngươi còn tức giận không?”
Ngô triệt thở dài một tiếng trong lòng: “Sao lại phải giận chứ? Ta sớm đã thành thói quen rồi.”
Lần đầu tiên bị lừa còn cảm thấy tức giận, bây giờ bị lừa, ngược lại cảm thấy cũng không có gì đáng quan tâm, ngoại trừ có chút buồn cười thì trong lòng không cảm thấy có chút xao động nào.
Cố Thiệu nghe vậy cảm thấy mặt già đỏ hết cả lên.
Trời đất chứng giám, đây thật sự không phải là lỗi của hắn.
Trịnh Viễn An và Giang Ninh hầu đưa mấy tiểu bối đến học đường xong liền đi ra ngoài.
Khi bọn họ rời đi, Cố Thiệu còn nhìn nhiều thêm một cái. Hắn còn tưởng rằng, Trịnh tiên sinh sẽ cùng đi nghe với bọn họ, không nghĩ tới lại không phải.
“Vào đi thôi.” Trịnh Gia Dụ thấy hắn chậm chạp không có động tác, liền nhắc nhở một câu.
Lúc này Cố Thiệu mới xoay người, bước vào học đường.
Trường hợp cãi cọ ồn ào trong tưởng tượng cũng không xuất hiện, tuy rằng người bên trong học đường nhiều, nhưng lại ngồi rất phù hợp quy tắc, giữa mỗi người cũng không nói nhiều thêm lời nào, rất có kỷ luật.
Cố Thiệu rất là kinh ngạc cảm thán: “Học đường trong kinh thành đều như thế này sao?”
Ngô Triệt không rõ hỏi một câu: “Cố huynh chỉ chính là?”
Cố Thiệu duỗi tay che ở bên miệng, nghiêng người qua nhỏ giọng nói: “Bọn họ nhìn có vẻ rất nghiêm túc ấy, chẳng nói một lời nào.”
Cả mặt Ngô Triệt hiện lên vẻ một lời khó nói hết: “Học đường vốn dĩ đã không phải chỗ nói chuyện, đừng nói đến học đường trong kinh thành đều như thế này, dù là học đường ở Giang Nam, cũng đều là an an tĩnh tĩnh, không được ồn ào.”
“Ấy, vậy à?”
“Đương nhiên.” Ngô Triệt quả thực rất muốn cạy đầu của Cố Thiệu ra để nhìn xem, học đường không phải như thế này, còn có thể như thế nào? Hắn đường đường là Giải Nguyên của phủ Trấn Giang, cũng không đến mức chưa từng đến học đường chứ.
Cố Thiệu hơi ngạc nhiên một chút, đi đến vị trí mà lúc nãy thư đồng chỉ vào rồi ngồi xuống.
Đối với lời Ngô Triệt nói, Cố Thiệu không có một chút cảm giác nào. Dù sao học đường ở trong ấn tượng của hắn, có vẻ đều không móc nối được với học tập, giống như hắn vậy, không phải đến trễ thì là về sớm, trước giờ ở lớp tư thục của Tần tiên sinh cũng chưa từng dụng tâm nghe giảng.
Lần đầu gặp phải trường hợp trang trọng như vậy, Cố Thiệu còn có hơi không thích ứng.
Vị trí mấy người Cố Thiệu ngồi, xem như phía sau hàng ở giữa, bọn họ cũng không tính là tới sớm, người nên tới đã sớm tới rồi, khi bọn người Cố Thiệu đến còn khiến cho không ít người chú ý.
Đất kinh thành này, công tử thiếu gia của nhà đại quan quý nhân đều là người ngẩng đầu không thấy thì cúi đầu sẽ thấy, không ai là không nhận biết ai.
Hai huynh đệ Trịnh gia vừa đến, đã có không ít người nhận ra bọn họ. Chỉ là chờ sau khi hai người Cố Thiệu và Ngô Triệt cũng ngồi xuống, ánh mắt của mọi người lại thay đổi phương hướng, chuyển qua trên người hai bọn họ.
Hai người đều không có phản ứng.
Ngô Triệt là hành sự lỗi lạc, không sợ những ánh mắt ấy. Tuy hắn ta chỉ là á nguyên, ngạo khí trong lòng lại không giảm nửa phần, cũng không cảm thấy bản thân mình kém người khác cái gì. Huống chi, á nguyên của Giang Nam, ở kinh thành cũng là số một số hai, hắn ta cũng không cảm thấy mình cần phải để ý đánh giá của những người này.
Còn cố Cố Thiệu à, lòng hắn bao la, không chú ý tới những cái đó.
Có người tin tức linh thông, đã đoán được thân phận của hai người này, có người lại không biết, còn đang suy nghĩ.
Không lâu sau, cửa bên kia truyền đến những tiếng bước chân rất nhỏ, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Tấn An tiên sinh cầm một quyển sách chậm rãi đi tới.