Chương 155:
Cố Thiệu cũng không có hứng thú lắm với vị Tấn An tiên sinh này, chỉ nhìn thoáng qua, cảm thấy có vẻ tuổi không nhỏ, hai bên tóc mai hơi trắng, nhưng tinh thần quắc thước, từng động tác cử chỉ đều lộ ra khí thế xuất trần.
Người như vậy, không thể tiếp cận nhất, Cố Thiệu thầm nhủ.
Hệ thống nghe được thì muốn mắng người: “Ngươi cho rằng ngươi là ai? Ngươi có thể yên tâm, trên đời này người muốn tiếp cận ông ấy nhiều lắm, có xếp hàng cũng không đến lượt ký chủ.”
“Hừ, ta ăn no rửng mỡ nên đi xếp hàng.” Cố Thiệu không nhường tí nào.
Hệ thống cũng lười nói lại hắn, để cho người này phế một chút trước đi, lát nữa nó lại giáo huấn đàng hoàng sau.
Trong bất tri bất giác, dạy học đã bắt đầu rồi.
Tấn An tiên sinh giảng chính là 《 Đại Học 》. Sách vừa được lấy ra, Cố Thiệu đã không nhịn được lén lút duỗi cái lưng lười một chút.
Được rồi, không có gì để xem cả, hắn nói ở trong lòng.
Chẳng phải chỉ là một quyển 《 Đại Học 》 thôi à, làm như chưa ai từng đọc vậy, quyển sách này, hắn đã sớm bị hệ thống ép cho đọc làu làu.
Cố Thiệu lặng lẽ làm trò, nhưng không thể gạt được đôi mắt của Ngô Triệt. Hắn ta bất đắc dĩ mà nhắc nhở một câu: “Cố huynh, chú ý dáng vẻ.”
Một câu, làm Cố Thiệu bỗng dưng nhớ tới hai vị tiên sinh của mình, liền nhanh chóng ngồi dậy ngay ngắn, nghiêm túc nghe giảng.
Phía trên Tấn An tiên sinh đang đĩnh đạc mà nói, giọng nói rõ ràng.
Cố Thiệu nghe trong chốc lát, vốn dĩ nghe rất là tùy ý, nhưng ngoài dự đoán chính là, thế mà hắn thật sự nghe lọt rồi cứ thế nghe tiếp.
Tuy rằng quyển sách được dạy là quyển trước đó hắn đã từng đọc vô số lần, nhưng đi qua miệng vị Tấn An tiên sinh này, có vẻ như lại có thêm rất nhiều đạo lý mới, nội dung sâu sắc lời lẽ dễ hiểu, liên kết chặt chẽ, làm người ta nghe đến mức nhập thần.
Cố Thiệu không khỏi bị ông ấy đưa theo, bắt đầu hướng đến suy xét từng bước một.
Vừa suy xét một chút đã là nửa canh giờ.
Chờ đến cuối cùng Cố Thiệu đã ngộ ra được vài điều, trên bục Tấn An tiên sinh bỗng nhiên khép sách lại, nói: “Được rồi, bài học hôm nay chỉ giảng đến đây thôi.”
Mọi người như mới tỉnh lại từ trong mộng thì thấy Tấn An tiên sinh lại cầm theo quyển sách, bước xuống khỏi bậc thềm, đi thẳng ra khỏi học đường.
Dứt khoát lưu loát, không có nói thêm một câu.
Cố Thiệu còn đang suy nghĩ sâu xa.
Hắn cảm thấy, bản thân lúc vừa nãy đúng thật là quá mức hẹp hòi, chưa nhận biết toàn diện, đã dễ dàng nhận định một quyển sách không cần nghe nữa.
Nói đến cùng thì vẫn là học thức của hắn không đủ.
Hệ thống thấy hắn tự mình hiểu lấy, cảm thấy vui mừng: “Ký chủ, cuối cùng ngươi biết khiêm tốn rồi.”
Cố Thiệu nhún vai: “Ta vẫn luôn rất khiêm tốn đấy có được không?”
Rõ ràng không khiêm tốn là hệ thống và hai vị tiên sinh. Ai cũng muốn hắn thi Trạng Nguyên, quả thực là đôi mắt mọc ở trên đỉnh đầu.
Tuy nhiên, Cố Thiệu vẫn không thể không khen ngợi một câu: “Vị Tấn An tiên sinh này, không hổ là đại nho đương thời. Dù ta có học mười năm, hai mươi năm nữa, cũng không bằng độ cao của ông ấy.”
Đương nhiên, Cố Thiệu cũng tuyệt đối sẽ không học mười năm hai mươi năm đâu, nhiều lắm hắn chỉ học thêm nửa năm nữa!
Hệ thống dùng một câu chỉ ra chỗ mấu chốt: “Đây là khoảng cách giữa học tra và học thần.”
Học tra: học sinh dốt; học thần: học sinh xuất sắc
“Học tra?” Cố Thiệu nghi hoặc.
Giọng điệu của hệ thống như có lệ: “Có ý khen ký chủ rất lợi hại ấy mà.”
Cố Thiệu cảm thấy chính mình bị vũ nhục, còn là vũ nhục đến từ mặt tinh thần.
Tiểu rác rưởi hệ thống này, thật là càng ngày càng biết châm chọc người ta, đừng tưởng rằng hắn không đoán ra rốt cuộc hai chữ kia có ý gì.
Đúng là hắn chưa từng nghe qua, nhưng hắn lại không ngốc!
Cố Thiệu ở chỗ này tức giận với hệ thống, lại không chú ý ở bên cạnh đã có mấy người vây lại ở trước mặt hắn.
Bởi vì không quen biết Cố Thiệu và Ngô Triệt, mọi người liền bảo Trịnh Gia Dụ tới giới thiệu.
Cố Thiệu nghe thấy bọn họ nhắc tới tên của mình, lúc này mới phân một chút ánh mắt cho bọn họ.
Lúc này tâm trạng của hắn đang bị hệ thống làm cho không tốt lắm, hơn nữa nghe những người này nói sao lại thấy kỳ kỳ quái quái, có ý muốn thử cao thấp một chút, làm Cố Thiệu nghe xong cả người không dễ chịu.
Mấy người còn tính toán mời Cố Thiệu cùng đi du ngoạn, Cố Thiệu không chút suy nghĩ đã từ chối.
Tự dưng theo qua đây không thể hiểu được, nhất định không có chuyện gì tốt.
Cố Thiệu không đồng ý, kiêu ngạo như Ngô Triệt thì càng không thể đồng ý rồi.
Mời một lúc lại không mời được người, cuối cùng mấy người kia vẫn tan đi.
Sau khi người đi, Trịnh Gia Dụ nghĩ đến ánh mắt không vui của mấy người đó, ngồi xuống nói với Cố Thiệu: “Vừa nãy những người đó có lời mời, Cố huynh vốn không nên từ chối dứt khoát như vậy.”
Cố Thiệu khó hiểu nói: “Không muốn đi, chẳng lẽ còn phải lá mặt lá trái với bọn họ?”
“Không muốn đi là một chuyện, nói lời dịu dàng từ chối lại là một chuyện khác. Lúc nãy khi bọn họ lại đây, vốn là mang theo ý muốn thử, hiện giờ Cố huynh quả quyết từ chối, những người đó nhất định sẽ bất mãn trong lòng.”
“Huynh và Ngô huynh từ Giang Nam tới, hôm nay là ngày nghe giảng bài đầu tiên, huynh đã từ chối lời mời của các học sinh thư viện Thanh Sơn, ở trong mắt các học sinh của kinh thành, sẽ là học sinh Giang Nam các huynh không biết điều.” Trịnh Gia Dụ nói.
Cố Thiệu nhíu mày: “Vậy thì thế nào?”
“Nói đến cùng, cũng không có thế nào hay không thế nào gì cả, chỉ là cùng nhau cô lập, làm người ta khó chịu thôi.” Đối với việc này, Trịnh Gia Dụ cũng là thấy nhiều không trách.
Giang Nam nhiều tài tử, mỗi lần vào kỳ thi hội đều vượt qua học sinh kinh thành một cái đầu. Nhiều năm như vậy, vẫn luôn là như thế, chưa từng có thay đổi. Cũng không phải nói rằng học sinh kinh thành đều là hạng người lòng dạ hẹp hòi, chỉ là đang ở trong đó, không thể nhìn rõ mà thôi.*