Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 157: Chương 156:

Chương 156:

Dứt lời, trên mặt Ngô Triệt cũng đã mang theo một chút chán ghét: “Thân là học sinh, không chăm chú vào học vấn, sao có thể ngày ngày để ý đến những việc không hề có ý nghĩa?”

Trịnh Gia Dụ nhẹ nhàng cười: “Nếp sống của người ta như thế.”

Cố Thiệu thấy Ngô Triệt có vẻ tức giận, không khỏi vỗ bờ vai của hắn ta: “Không có việc gì, chờ đến khi học sinh Giang Nam đều tới, đến lúc đó chúng ta lại cùng nhau bài xích bọn họ!”

Hắn nói rất chắc chắn.

Ngô Triệt bất đắc dĩ mà lắc đầu: “Đâu có dễ dàng như huynh nghĩ thế.”

“Đâu có khó như huynh nghĩ đâu.” Cố Thiệu không sao cả nói.

Hắn mới không sợ những người đó cô lập hắn đâu, nếu thật sự cô lập, vậy cũng là hắn, đường đường Giải Nguyên lang phủ Trấn Giang cô lập mấy học tra bọn họ!

Hệ thống gật đầu: “Học đi đôi với hành, ký chủ rất được đó!”

Cố Thiệu lại kiêu ngạo, hoàn toàn quên mất mới vừa rồi từ học tra này là hệ thống mắng hắn.

Mấy người chỉ lo bản thân nói chuyện với nhau, lại không biết bên cạnh đã thiếu một người. Vẫn là khi Ngô Triệt phục hồi tinh thần lại, kỳ quái mà nhìn ra phía sau một cái: “Trịnh huynh… Đệ đệ của huynh đâu?”

Trịnh Gia Dụ quay đầu lại, quả nhiên không nhìn thấy đệ đệ nhà mình ở xung quanh.

Hắn ta lập tức đen mặt.

Cố Thiệu không nghĩ quá nhiều, còn an ủi Trịnh Gia Dụ: "Chắc có lẽ là có việc đi ra ngoài rồi, ra bên ngoài tìm xem là được mà.”

Thái độ Trịnh Gia Dụ lại khác thường, tức giận nói: “Tiểu tử này, luôn không biết nặng nhẹ như vậy!”

“Không phải đã tan học rồi sao, hơn nữa, thư viện là nơi chỉ to như thế, cũng không đến mức không tìm thấy.”

Cố Thiệu khuyên Trịnh Gia Dụ lại, cơ mà trong lòng lại rất tò mò, hắn cảm thấy dáng vẻ này của Trịnh Gia Dụ, có vẻ lo lắng hơi quá rồi.

Trịnh Gia Thụ kia thì hắn cũng là có chút hiểu biết, nhìn chính là một thiếu niên lang mềm như bông, cho cậu ta cơ hội cũng không lăn lộn ra được rắc rối gì, sợ gì chứ?

Cố Thiệu không rõ nguyên do, nhưng khi mấy người tìm một vòng xong lại đều không tìm được Trịnh Gia Thụ đâu, mới cảm thấy hình như chuyện không có đơn giản như vậy.

Mấy người quyết định chia nhau hành động.

Cố Thiệu mượn cớ tìm người, đi loanh quanh không có mục đích ở trong thư viện. Bất tri bất giác, hắn sắp chạy tới gần một tiểu viện tử.

Nơi hoang tàn này, vừa nhìn là biết không giống như nơi có người.

Cố Thiệu đang định rời đi, lại bỗng nhiên nghe được dường như bên kia truyền đến một vài động tĩnh.

Xuất phát từ tò mò, cuối cùng Cố Thiệu vẫn nhấc bước chân lên, chậm rãi đi về phía bên kia.

Vòng qua tiểu viện tử, xung quanh là một mảnh rộng mở thông suốt. Ở giữa là một mảnh đất trống, trên đất đều là cỏ dại mọc rậm rạp.

Cùng lúc đó, dị động cũng càng rõ ràng.

Cố Thiệu mở to hai mắt nhìn —— trên đất trống, một đám người nghiễm nhiên đã đánh đến điên rồi.

Hắn nhìn lướt qua, biết rõ nơi đây không nên ở lâu.

Đang muốn rời đi, lại phát hiện trong đó cái kẻ đánh hung dữ nhất, nhìn có vẻ hơi quen quen.

“Xem hôm nay ta có đánh gãy chân chó của ngươi không!”

Cậu ta phỉ nhổ, giọng nói tàn ác: “Gà rừng từ đâu tới, dám kêu gào với tiểu gia!”

Giọng điệu bễ nghễ kia, thái độ khinh thường kia, tư thế thần thái khoa trương, quả thật là khắc bốn chữ ăn chơi trác táng vào trong xương cốt.

Cố Thiệu nhìn đến trợn mắt há hốc mồm.

Trời ạ, đây là… Trịnh Gia Thụ? Tiểu bạch thỏ kia ư?

Trách không được vừa nãy sau khi phát hiện không thấy người, Trịnh Gia Dụ khẩn trương thành dáng vẻ kia, chắc cũng là kẻ tái phạm rồi. Đúng rồi, Cố Thiệu bỗng nhiên nhớ tới, hắn phải nhanh chóng đi gọi Trịnh Gia Dụ.

Đáng tiếc cuối cùng hắn đã chậm một bước.

Trong đám người đánh nhau, có người mắt sắc phát hiện ra hắn.

“Bên kia có người muốn mật báo!”

“Mau, ngăn hắn ta lại! Đừng để hắn ta chạy!”

“Dám mật báo, đánh gãy chân chó của hắn ta trước đi!”

Cố Thiệu thấy bọn họ xông tới, cuống quít giơ hai tay lên: “Ta không phải, ta không có, đừng nói bậy!”

Khi Trịnh Gia Thụ nhìn thấy người nọ là Cố Thiệu, trên mặt cũng hiện lên một tia kinh ngạc.

Chỉ là lúc đám người bên này đều muốn vây qua, Trịnh Gia Thụ đã lập tức phản ứng lại, nhanh chóng chạy tới ngăn ở trước mặt Cố Thiệu: “Cút!”

“Ta nói thứ gì tới? Rõ ràng là người của Trịnh Gia Thụ đến, đây là muốn đi mật báo.” Ở giữa có người lập tức ồn ào lên.

“Đúng vậy, lớn lên ẻo lả như vậy, không phải văn nhân nghèo hèn thì chính là tiểu bạch kiểm.”

Cố Thiệu xụ mặt xuống, lời này quá không xuôi tai rồi.

Rõ ràng hắn là Giải Nguyên công anh tuấn tiêu sái, cái gì mà văn nhân nghèo hèn, cái gì mà tiểu bạch kiểm, không có kiến thức!

Cố Thiệu không vui, Trịnh Gia Thụ lại lập tức nổi giận, cậu ta ở bên ngoài thì không nhẫn được tính tình của mình, tóm được là bắt đầu chửi: “Tiết lộ cái rắm ấy, báo tin cái rắm ấy! Lão tử cũng ở chỗ này đánh nhau, nếu như có đưa người tới, kẻ xui xẻo đầu tiên chính là lão tử!”

Trịnh Gia Dụ cả người táo bạo không thể tưởng tượng nổi, trong miệng nhảy ra từng câu từng câu nói thô tục, hoàn toàn là bộ dáng khác biệt với tiểu công tử ngoan ngoãn nghe lời trong phủ thượng thư.

Cố Thiệu ngây dại một lúc, mãi vẫn chưa phục hồi tinh thần lại. Một trận gió lạnh thổi qua, Cố Thiệu bỗng nhiên rùng mình một cái, hắn luôn cảm thấy, sau khi mình nhìn thấy được một màn kinh người này, sẽ vô cùng có khả năng không thể rời khỏi nơi này.

Cho nên, rốt cuộc hắn muốn lại đây làm gì?

Thiếu niên áo lục mới vừa rồi đánh nhau cùng Trịnh Gia Thụ, lúc này đã lau khô máu trên miệng, khập khiễng bước đi tới.

Nhìn thấy Trịnh Gia Thụ che chở đồ chó chết không biết ở đâu ra kia, trong lòng hắn ta càng hận: “Mặc kệ nói như thế nào, phải giữ người lại cho ta, ai biết hắn có thể khua môi múa mép loạn lên ở bên ngoài hay không.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!