Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 158: Chương 157:

Chương 157:

“Ngươi nói giữ lại là giữ lại à, ngươi là thứ gì?” Trịnh Gia Thụ nâng cằm, vẻ mặt miệt thị.

“Hôm nay ngươi nhất định phải che chở người này?”

Trịnh Gia Thụ chắn Cố Thiệu ở sau người: “Mắt chó không biết nhìn à!”

Người là khách của Trịnh gia cậu ta, còn là nhị thúc của bọn họ tự đưa vào cửa, hôm nay trước khi ra ngoài, nương đã luôn nói rồi, bảo cậu ta chăm sóc tốt cho Cố Thiệu, người khác nói Trịnh Gia Thụ không muốn nghe, nhưng nương cậu ta nói thì vẫn nguyện ý nghe đến.

Về tình về lý, cậu ta đều nên bảo vệ an toàn cho Cố Thiệu.

Cố Thiệu thấy Trịnh Gia Thụ kiên cường như vậy, trong lòng bỗng nhiên nắm chắc, hắn vỗ vào bả vai của Trịnh Gia Thụ một cái.

Trịnh Gia Thụ không thể hiểu được mà quay đầu lại.

Cố Thiệu nở một nụ cười, trong lòng hơi có chút cảm động.

Cười cái gì vậy… Khoé miệng của Trịnh Gia Thụ vừa nhếch lên, tiếp tục chuyển qua giằng co cùng thiếu niên áo lục kia.

“Hôm nay tiểu gia ta đánh sảng khoái, lười đứng đây nghe ngươi kêu gào gì đó, nếu ngươi không muốn lại bị đánh đến tè ra quần nữa, thì đừng đứng ở kia gào.”

Thiếu niên áo lục tức giận đến mức nổi gân xanh trên trán: “Ngay từ đầu chúng ta đã nói xong hết rồi, hẹn một trận quyết định thắng bại, ai cũng không được mang người ngoài vào. Rõ ràng người lật lọng là ngươi!”

Trịnh Gia Thụ cười ha ha: “Ta mang theo đấy thì thế nào? Ta thắng ta định đoạt, thủ hạ bại tướng như ngươi nói nhảm cái gì, nhân lúc ta còn chưa tức giận, nhanh nhanh cút đi!”

Cố Thiệu vội gật đầu không ngừng, cáo mượn oai hùm.

Người nọ càng phẫn nộ hơn: "Cũng còn chưa có đánh xong, nói cái gì mà thắng với không thắng, cũng không biết ngại à!”

“Thế nào, muốn đánh thêm trận nữa?” Trịnh Gia Thụ nóng lòng muốn thử.

Trên đất trống, mười mấy thiếu niên đều xắn tay áo lên.

Những người này đều là ở trong nhà bị ép tới gắt gao, thiếu niên cá biệt bởi vì làm việc ăn chơi trác táng lại không đọc sách, người nào ở trong phủ nhà mình cũng luôn không được ưa thích, không biết ngày thường tích góp bao nhiêu tức giận. Hôm nay thật vất vả mới có thể phát tiết một lần, một đám đang phấn khởi, không muốn cứ kết thúc như vậy.

Cố Thiệu lại nhìn đến kinh hồn táng đảm.

Lúc này mới vừa dừng lại, sao lại muốn đánh nữa rồi. Bọn họ đánh bọn họ, vốn là Cố Thiệu sẽ không để ý lắm, nhưng hôm nay còn có người khác còn ở nơi này, lỡ như những người này lao vào đánh nhau rồi làm hắn ngộ thương thì biết làm sao đây?

Đối mặt với đại sự sinh tử tồn vong, Cố Thiệu quyết đoán đứng ra nói chuyện, sống lưng thẳng thắn, lời lẽ chính đáng: “Mọi người đều bình tĩnh một chút, có việc thì thương lượng, làm gì mà thế nào cũng phải động tay động chân chứ?”

“Hơn nữa, nơi này chính là thư viện Thanh Sơn, mặc dù vị trí hơi khuất, nhưng ai biết chờ lát nữa có thể lại có người đột nhiên nhảy ra hay không. Nếu như nháo lớn, đối với người nào cũng không tốt có phải không?”

Nhưng người bên đối diện sao có thể nghe lời hắn, Cố Thiệu nói càng nhiều, hắn ta càng cảm thấy Cố Thiệu không có tâm nhãn gì tốt: “Câm miệng! Ngươi là cái thứ gì, đến lượt ngươi nói chuyện đấy à?”

Cố Thiệu bị thái độ của hắn ta chọc giận vài phần, híp mắt nhìn về phía đồ ngu xuẩn áo lục kia.

Hắn cũng không phải người hay chịu ủy khuất, lập tức liền lười biếng mà trả lời: “Muốn nói thì nói thôi, như thế nào, còn không cho à. Ba ngàn điều luật pháp, nhưng không có một cái nào là quy định không cho người khác nói thật.”

“Đừng ở đứng ở đó nghiền ngẫm từng chữ một cho ta, lão tử không muốn nghe.” Thiếu niên áo lục liếc nhìn Cố Thiệu một cái, nhìn vào Cố Thiệu liền cảm thấy người này giống như mấy người đọc sách mà có mắt mọc trên đỉnh đầu trong thư viện vậy, nhìn thế nào cũng thấy chán ghét, “Đồ chó chết, còn dám nói luật pháp với ta, lão tử chính là luật pháp!”

Cố Thiệu nghe được chỉ cảm thấy hắn ta ngu: “Khẩu khí thật lớn, thật là làm người ta sợ hãi đấy.”

“Biết sợ hãi thì nhanh câm miệng, cũng không mở to hai mắt nhìn xem lão tử là ai, dám ở nơi này khoa tay múa chân! Đồ chó chết, ngươi có mấy cái mạng đủ cho tiểu gia ta chém?!”

Sắc mặt Cố Thiệu lạnh lẽo.

Cuối cùng, ở trong lòng hắn im lặng hỏi hệ thống một câu: “Người này chọc được không?”

Hệ thống bình tĩnh mà đáp lại một câu: “Chuyện nhỏ, không cần để ý.”

Được rồi, trong lòng Cố Thiệu hiểu rõ.

Khi nhìn lại thiếu niên kia, trong mắt Cố Thiệu chỉ còn lại có khinh thường. Hắn cười nhạo một tiếng, nghiêng đầu, đánh giá người này từ trên xuống dưới một vòng, không nhanh không chậm mà hỏi lại: “Vậy ngươi có biết, ta là ai không?”

Thiếu niên áo lục ngẩn ra, đại khái không nghĩ tới Cố Thiệu sẽ đột nhiên hỏi một câu khí thế bàng bạc như vậy.

Mấy thiếu niên đi theo phía sau hắn cũng hồ nghi mà nhìn chằm chằm vào Cố Thiệu. Trong kinh thành, hình như còn chưa từng nhìn thấy người số một như vậy.

Chẳng lẽ là kẻ không dễ đụng chạm ở chỗ nào tới, không nghe nói mà.

Chần chờ trong chốc lát, thiếu niên áo lục căng mặt hỏi: “Ngươi là ai chứ?”

Cố Thiệu trào phúng cười: “Nhớ cho kỹ, ta họ ngươi, tên tổ tông.” (tổ tông của ngươi)

Mọi người sửng sốt.

Ngay sau đó một bên thì cười ha ha, một bên lại tức giận đến đỏ mặt tía tai.

Nếu không phải có người ngăn cản, thiếu niên áo lục nhất định sẽ xông lên xé xác Cố Thiệu ra.

Cố Thiệu được Trịnh Gia Thụ bảo vệ ở phía sau thì không cố kỵ chút nào, thậm chí còn cong cong khóe miệng: “Ô, gấp không chờ nổi mà hành lễ với tổ tông thế à? Thôi thôi, tổ tông của ngươi không chịu nổi lễ của con cháu bất hiếu như vậy.”

Thiếu niên áo lục tức giận đến mặt cũng vặn vẹo.

Cố Thiệu nhìn đến trong lòng thầm sảng khoái, sợ hắn chắc? Tiểu lâu la thôi.

Mắt thấy đại chiến sắp đến mức chạm vào là nổ ngay, thậm chí Cố Thiệu đã chuẩn bị ôm đầu chạy trốn, để Trịnh Gia Thụ đối phó với người này trước, sau đó hắn lại đi mời người đến đây chuẩn bị hỗ trợ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!