Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 159: Chương 158:

Chương 158:

Hắn tính toán khá tốt, nhưng mà không đợi đến lúc thực thi kế hoạch, bên kia bỗng nhiên truyền đến từng đợt tiếng bước chân dồn dập.

Nghe có vẻ, dường như người tới rất nhiều.

Hắn cũng có thể nghe được, những công tử ca ăn chơi trác táng đương nhiên cũng có thể nghe được, nhưng mà phản ứng của bọn họ còn nhanh hơn Cố Thiệu, vừa lấy lại tinh thần, đã nhấc chân chạy trốn không còn bóng dáng.

“Đi mau!” Trịnh Gia Thụ cũng nhanh chóng lôi kéo Cố Thiệu chạy.

Mấy người chạy trốn thất linh bát tán, đến lúc rốt cuộc Cố Thiệu có thể dừng lại, xung quanh chẳng còn người nào khác? Chỉ còn lại có hắn và Trịnh Gia Thụ.

“Những người đó đều đi đâu rồi?” Cố Thiệu thở phì phò hỏi.

“Đều tan rồi, người bên ngoài cũng đã đến đây, lại không tan đi khẳng định sẽ bị xử lý hết nguyên ổ.” Trịnh Gia Thụ nói với vẻ mặt rất có kinh nghiệm.

Cố Thiệu chạy trốn thở hồng hộc, trái với Trịnh Gia Thụ, chẳng có tí việc gì, vừa thấy là biết người thường xuyên chạy trốn, lại còn am hiểu sâu việc này. Cố Thiệu lập tức nhìn cậu ta bằng con mắt khác, không đúng, hắn đã sớm nên nhìn Trịnh Gia Thụ bằng con mắt khác. Dù sao, tính cách và diện mạo của cậu ta, không khỏi chênh lệch quá lớn rồi.

“Hiện giờ phải làm sao đây?” Cố Thiệu chỉ chỉ khóe miệng cậu ta.

Mới vừa rồi một đám người đều đánh nhau, có thể nhìn ra thiếu niên áo lục và Trịnh Gia Thụ đánh đến lợi hại nhất. Người khác đều là đánh vài cái cho đủ, còn đều hiểu rõ trong lòng không nói ra không đánh lên trên mặt, miễn khi về nhà để lộ dấu vết. Chỉ hai người bọn họ, có thể nói là chiêu nào cũng trí mệnh. Tuy rằng thiếu niên áo lục kia bị thương có hơi tàn nhẫn, nhưng mà Trịnh Gia Thụ cũng không thể lông tóc vô thương, quần áo trên người sớm đã bị kéo rách, lỏng lẻo rơi ra, trên mặt cũng là từng khối xanh từng khối tím,, nhìn còn có chút dọa người.

Trịnh Gia Thụ nhún vai: “Không có việc gì, việc này cũng không trách ta, ta đã nói không muốn tới thư viện nghe giảng bài, bọn họ còn bắt ta phải tới, đây không phải rõ ràng là bắt ta đánh nhau sao?”

Cố Thiệu cũng chịu phục với lời này, “Ngươi với người nọ, thật sự có thù hận lớn như vậy à?”

“Ngược lại cũng không đến mức.” Khi Trịnh Gia Thụ nhắc tới đối phương, trong giọng nói tràn đầy khinh thường, nhưng mà lại không có hận ý gì, “Ta chính là khó chịu với cái vẻ ngớ ngẩn lỗ mũi luôn hướng lên trời như hắn ta.”

Trịnh Gia Thụ nhìn Cố Thiệu, đổi đề tài câu chuyện, “Nhưng mà, muốn nói lợi hại, vẫn là ngươi lợi hại nhất.”

“Ta?” Cố Thiệu không rõ nguyên do.

Trịnh Gia Thụ gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc: “Tuy rằng ta không quen nhìn hắn, nhưng mà cũng không nói ra những lời tàn nhẫn như vậy. Dù sao, cha ta và cha hắn cũng coi như là đồng liêu.”

Cố Thiệu tùy tiện hỏi một câu: “Cha hắn là ai vậy?”

“Còn có thể là ai? Cái người buộc tội thế nào cũng không buộc tội được, Lễ Bộ thị lang Lý đại nhân đó.”

Cố Thiệu lảo đảo một cái: “Lý… Lý thị lang?”

“Ừ, làm sao vậy?” Trịnh Gia Thụ gật đầu, không rõ vì sao Cố Thiệu lại đột nhiên thất thố một chút.

Cố Thiệu cũng biết phản ứng của mình không thích hợp, vừa rồi cứng rắn mạnh mẽ như vậy, lúc này nếu như lại mềm xuống, vậy chẳng phải là vả mặt hắn? Hắn xua tay, nói: “Không có việc gì, chúng ta đi tìm ca ca ngươi đi, lúc nãy hắn vẫn luôn đi tìm ngươi.”

Trịnh Gia Thụ chả sao cả mà lên tiếng, đi theo phía sau Cố Thiệu.

Tìm ca của cậu ta thì tìm thôi, dù sao cậu ta cũng không lo lắng, nhiều năm như vậy ca của cậu ta chùi đít cho cậu ta còn ít à?

Cố Thiệu cao một bước thấp một bước mà theo ở phía sau, rất nhiều lần thiếu chút nữa không bước đi vững.

Hắn vừa bước đi, vừa nghĩ bản thân mình thật sự xong rồi.

Tất cả đều phải trách hệ thống!

Đúng rồi, Cố Thiệu nghĩ tới tiểu rác rưởi hệ thống kia, lập tức trở nên táo bạo: “Hệ thống, nói chuyện! Đừng giả chết!”

“Nói cái gì?”

“Ngươi có ý gì, ý định hố ta phải không, không phải nói người kia có thể tùy tiện trêu chọc à? Vốn dĩ người ta đã có thù oán với ta, còn là Lại Bộ thị lang, chỉ bằng mỗi thân phận Giải Nguyên của ta, lấy cái gì mà trêu chọc người ta? Ngươi chê ta sống lâu quá, muốn tìm người ấn chết ta đúng không?”

“Không phải ký chủ muốn thi Trạng Nguyên sao?”

Cố Thiệu nổi giận: “Không phải ta còn chưa có thi à!”

Việc này không phải hệ thống nên suy xét: “Có áp lực mới có thể có động lực, đây là đốc xúc ký chủ, ký chủ cố lên nha.”

Nói xong một câu này, hệ thống liền tiếp tục giả chết không nói nữa.

Cố Thiệu lửa giận công tâm, càng nghĩ càng giận.

Chỉ là tích cóp một bụng hỏa khí, đến cuối cùng cũng không thể phát ra được, chỉ có thể mắng to hệ thống đồ bụi đời ở trong lòng, chuốc thù cho hắn lại không giúp hắn giải quyết. Đáng thương hắn mới tới kinh thành, đã hai mặt thù địch, chân chính đáng thương vô cùng.

Tâm trạng của Cố Thiệu liên tục hạ xuống, cho đến sau khi đưa Trịnh Gia Thụ tìm được bọn người Trịnh Gia Dụ, cũng không thể chuyển biến tốt đẹp lại được.

Trịnh tiên sinh thấy được vết thương trên khóe miệng tiểu chất tử, lại nhìn một thân chật vật của cậu ta, đã thấy nhiều không trách. Điều làm ông ấy cảm thấy kỳ quái chính là thái độ của Cố Thiệu, Trịnh tiên sinh đánh giá học sinh nhà mình một cái, thấy hắn không có bị thương, liền hỏi một câu: “Bị dọa à?”

Cố Thiệu lắc đầu: “Không có việc gì.”

Tuy rằng hắn nói như vậy, nhưng Trịnh Gia Dụ vẫn không tin, dù gì trước khi Cố Thiệu rời đi vẫn khá là tốt, bây giờ trở về thì tinh thần lại không phấn chấn như thế, đã nói lên là do tên tiểu tử thối này nhà bọn họ gây ra.

“Cố huynh, huynh đừng lo lắng, tiểu tử này, chúng ta về nhà lại dạy dỗ!”

Cố Thiệu khóc không ra nước mắt.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!