Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 160: Chương 159:

Chương 159:

Điều hắn lo lắng không phải cái này mà.

Trên đường trở về, Trịnh Gia Thụ không sợ gì, Trịnh Gia Dụ lại bị cậu ta gây rắc rối đến đau đầu.

Hỏi cậu ta có bao nhiêu người đánh nhau, cậu ta không trả lời; hỏi cậu rốt cuộc đánh với ai, cũng không trả lời. Nhưng nếu là hỏi, cậu ta sẽ trưng ra dáng vẻ vô tội cái gì cũng đều không biết, Trịnh Gia Dụ nhìn đến mức trong lòng cũng sắp nôn ra máu.

Đã từng thấy không nghe lời, nhưng chưa từng thấy không nghe lời đến mức như vậy.

Đến khi về tới Trịnh gia, Trịnh Gia Thụ đánh nhau ẩu đả tất nhiên là bị thưởng một trận đánh gậy thật mạnh.

Trịnh thượng thư tự mình chưởng phạt, Trịnh Viễn An ở bên cạnh vừa uống trà vừa ngồi quan sát, thỉnh thoảng chỉ điểm một chút.

Theo như tính toán ban đầu của Trịnh thượng thư, vốn là ông ấy muốn đánh cậu ta hai mươi đại bản, để tiểu tử này mười ngày nửa tháng cũng không xuống giường được, không làm được chuyện hồ đồ.

Nhưng mà sự thật luôn không thể theo ý người ta, mới đánh được ba bản tử, Hồ lão phu nhân đã vội vội vàng vàng tới rồi che chở cho tiểu tôn nhi nhà mình.

Nói đến cùng, bà ấy có thể chạy đến nhanh như vậy, ít nhiều là do Hồ thị ở bên trong mật báo.

Bước vào phòng, Hồ lão phu nhân đã bị tình huống trước mắt làm cho sợ tới mức ngã về phía sau.

Mấy nha hoàn ở phía sau vội vàng đỡ lấy bà ấy.

“Hỗn trướng, dừng tay cho ta!” Hồ lão phu nhân gầm lên một tiếng.

Trịnh thượng thư nhìn thấy nương nhà mình đến đây thì biết rằng hôm nay không đánh được nữa.

Hồ lão phu nhân bước mấy bước đến gần, lửa giận tận trời: “Nhìn chuyện tốt ngươi làm xem!”

Ở trong mắt của Hồ lão phu nhân, tôn nhi nhà mình cái gì cũng tốt, nếu như không tốt, vậy cũng là cha nương của cậu ta không biết dạy, sao lại trách đến trên đầu của con cái? Mắt thấy trên mặt tiểu tôn tử bị phá tướng, trên người cũng ăn roi, Hồ lão phu nhân lập tức không làm gì nữa, không lưu tình chút nào mà đạp con trai cả một cái: “Ngươi nói ngươi xem, xuống tay tàn nhẫn như vậy, còn có dáng vẻ của người làm cha nương chút nào không hả?”

Trịnh thượng thư lạnh mặt: “Bởi vì là cha của nó, nên mới phải hung hăng giáo huấn nó, còn không biết trời cao đất rộng như vậy nữa, trong nhà ngoài ngõ, sớm hay muộn cũng sẽ bị nó lật ngược lên trời!”

Hồ lão phu nhân cười nhạo: “Đừng có cái gì cũng trách đến trên người nó, làm như chính ngươi cũng không có chút sai lầm nào vậy!”

“Con có cái gì sai đâu?”

“Phải, ngươi không sai. Sau khi sinh con xong thì bỏ qua, một lòng chỉ lo đến tiền đồ, từ nhỏ đến lớn cũng không thấy ngươi quan tâm thế nào, dù có quản giáo, cũng là không đánh thì mắng, mắng nó không bằng đại ca nó, mắng nó không dùng được, không biết đọc sách, ngoại trừ mắng chửi nó ngươi còn biết làm cái gì?!” Hồ lão phu nhân tức giận đến tận óc, phát tiết hết toàn bộ những bất mãn mà ngày thường giấu ở trong lòng ra ngoài.

“Bản thân mình không có dáng vẻ của người làm cha, còn trông cậy vào có thể dạy ra đứa con ngoan ngoãn gì được?” Hồ lão phu nhân che chở Trịnh Gia Thụ, bảo nha hoàn đỡ cậu ta từ trên ghế dậy. Nhìn thằng bé đứng cũng không đứng vững, Hồ lão phu nhân lại quay đầu mắng, “Con cái nhà người khác, đều là đặt ở trong lòng bàn tay mà che chở cưng chiều, đến ngươi đó, luôn cảm thấy không hài lòng được chỗ này chỗ kia, quả thực không có lương tâm!”

“Còn có ngươi!” Hồ lão phu nhân chỉ vào Trịnh Viễn An ở một bên xem diễn, “Tốt xấu gì cũng là người làm thúc thúc, nhìn thấy cháu trai bị đánh cũng không khuyên một câu, chỉ biết đứng ở đó đâm chọc!”

Trịnh Viễn An quả thực vô tội, yên lặng mà buông trà xuống: “Việc này không liên quan đến con.”

“Không phải hôm nay ngươi dẫn bọn nó ra cửa à?” Hồ lão phu nhân chất vấn, “Bản thân mình làm lạc mất cháu trai, còn không biết xấu hổ nói chuyện không liên quan đến ngươi?”

Được rồi, Trịnh Viễn An trầm mặc.

Là ông ấy sai được chưa, là ông ấy ép tiểu tử thối kia đánh nhau, cũng là ông ấy ép đại ca của ông ấy đánh người. Dù sao, nương đang nổi nóng, không thể đắc tội, chuyện gì cũng phải nghe theo, Trịnh Viễn An rất am hiểu việc này.

Trong lòng Trịnh thượng thư vẫn còn bất bình.

Ông ấy cảm thấy nương của ông ấy đang cưỡng từ đoạt lí. Nói ông ấy không quan tâm dạy dỗ con trai, nhưng mỗi lần ông ấy bắt đầu quản giáo, thì lại liên tiếp nhúng tay vào, không cho ông ấy quản. Đến cuối cùng, còn nói chính ông ấy không dạy tốt.

Trịnh thượng thư khó chịu nói: “Nương, nương cứ chiều nó đi, sớm hay muộn cũng sẽ chiều ra một Thiên Ma tinh.”

“Ta vui!” Hồ lão phu nhân giận dỗi nói lại.

Trịnh thượng thư tức giận đến không màng dáng vẻ, thậm chí còn dậm chân một cái: “Nương có biết nó làm chuyện gì không? Nó hẹn người ta đánh nhau ở thư viện Thanh Sơn! Đó chính là thư viện, người ta đến đó đều là vì đọc sách nghe giảng bài, còn nó thì sao, nhàn rỗi không có việc gì tìm người khác đánh nhau, còn suýt chút nữa bị người của thư viện người ta bắt lại rồi!”

“Nếu như thật sự bị người ta nhìn thấy, mặt mũi nhà chúng ta cũng không cần nữa.”

Trịnh thượng thư tức giận đến mức có hơi kích động: “Hỏi nó rốt cuộc là đánh với ai, nó lại còn chết cũng không nói, miệng còn chặt hơn bất cứ người nào, tính tình quật cường này, rốt cuộc là muốn tức chết ai?”

“Nói cái gì mà chết với không chết vậy, đen đủi lắm.” Hồ lão phu nhân cau mày.

Vừa nãy khi bà ấy đến đây, cũng không quan tâm nhiều như vậy, chỉ biết con trai cả muốn đánh tiểu tôn tử, cho nên vội vội vàng vàng mà tới can ngăn.

Còn nguyên nhân à, hình như là nha hoàn có nói với bà ấy, chỉ là Hồ lão phu nhân theo bản năng mà xem nhẹ. Lúc này sau khi được con trai cả chỉ ra, Hồ lão phu nhân mới nhớ ra đúng là chuyện này không phải chuyện gì nhỏ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!