Chương 160:
Bà ấy xoay người, có chút đau lòng lại có chút oán trách mà nhìn Trịnh Gia Thụ: “Cháu đứa nhỏ này, chọn chỗ nào đánh nhau mà không được, sao cứ nhất định phải chọn trúng thư viện Thanh Sơn chứ.”
Trịnh thượng thư và Trịnh Viễn An liếc nhau.
Thôi, với thái độ này, đừng hy vọng tên tiểu tử thối này hôm nay có thể giác ngộ.
Trịnh Gia Thụ hừ hừ: “Ai bảo bọn họ bắt cháu đến thư viện, cháu đã nói là không muốn đi rồi.”
"Cháu không muốn đi thì có thể nói với tổ mẫu mà, lần tới đừng có hành sự xúc động như vậy.” Hồ lão phu nhân khuyên bảo.
Tuy rằng Trịnh Gia Thụ không cảm thấy là cậu ta sai, nhưng vẫn gật đầu.
Ở trong cái nhà này, người cậu ta nghe lời nhất chính là nương và tổ mẫu. Cũng chỉ có hai người ấy, mới có thể mặc kệ chuyện gì đã xảy ra, đều sẽ đứng về phía cậu ta.
Sau một lúc lâu, Hồ lão phu nhân lại hỏi một câu: “Vậy trước tiên cháu nói xem nào, hôm nay rốt cuộc là đánh nhau với ai?”
Trịnh Gia Thụ do dự.
“Không cần e ngại, dù cháu có nói ra, tổ mẫu cũng sẽ không để cha cháu làm gì, càng sẽ không để người nhà kia biết được.” Hồ lão phu nhân kiên nhẫn dỗ dành.
Trịnh Gia Thụ rối rắm một chút, cuối cùng vẫn không giấu tổ mẫu của cậu ta: “Là tiểu tử kia của Lý gia.”
Trịnh thượng thư nhìn đệ đệ một cái, lại thấy sắc mặt Trịnh Viễn An lập tức trở nên cứng lại.
Hồ lão phu nhân truy vấn nói: “Là nhà Lý thị lang à.”
“Chính là hắn ta!” Trịnh Gia Thụ nói với giọng vô cùng khinh thường, "Bình thường hắn ta làm cho người ta ghét lắm, người muốn đánh hắn ta cũng nhiều, cháu đây cũng coi như là thay trời hành đạo!”
Cậu ta còn rất kiêu ngạo.
Trịnh Viễn An nghe xong, một lúc lâu sau mới lên tiếng hỏi: “Khi các ngươi đánh nhau, Cố Thiệu có ở đó không?”
Trịnh Gia Thụ nhỏ giọng trả lời cha cậu ta: “Trước khi đánh thì không ở đó, chỉ là lúc đang đánh đến hăng nhất thì không biết nhảy ra từ chỗ nào.”
Trịnh Viễn An lại hỏi: “Vậy hắn, có nổi lên xung đột gì với tiểu công tử nhà Lý thị lang không.”
Trịnh thượng thư cũng đang chờ câu trả lời này.
Trịnh Gia Thụ nghĩ đến cảnh tượng khi ấy, không nhịn được mà nhếch khóe miệng vui vẻ một chút.
Trịnh thượng thư nóng nảy: “Bảo ngươi trả lời thì nhanh nhanh trả lời đi, cười cái gì mà cười!”
“Thằng nhỏ cười mà ngươi còn không cho nó cười à, tật xấu gì vậy hả!” Hồ lão phu nhân mắng con trai cả một câu.
Trịnh thượng thư không thể không ngậm miệng.
Lúc này Trịnh Gia Thụ mới nói: “Sau khi Cố huynh nhảy ra, Lý Mậu Lâm kia vẫn luôn kêu gào phải cản huynh ấy lại. Cố huynh không quen biết Lý Mậu Lâm, thấy hắn ta nói năng lỗ mãng, nên đáp trả hắn ta vài câu, suýt chút nữa làm cho Lý Mậu Lâm tức chết. Nếu không phải sau đó lại có người tới, chỉ sợ Lý Mậu Lâm sẽ không bỏ qua dễ dàng. Nhưng mà, hắn ta cũng xứng đáng, ai bảo hắn ta không biết trời cao đất rộng, cố tình chọc Cố huynh. Cái miệng của Cố huynh, đúng là không buông tha cho người ta.”
Dứt lời, sắc mặt Trịnh Viễn An càng thêm trầm trọng.
Lý gia bên kia, chính là một đối thủ khó giải quyết. Vốn đã có oán hận cũ, hiện giờ lại thêm thù mới.
Trịnh Viễn An thầm nhủ lúc này Lý thị lang hơn phân nửa sẽ không hành động thiếu suy nghĩ, nhưng tiểu nhi tử Lý gia kia lại là đứa hoành hành ngang ngược, để ngừa vạn nhất, ông ấy vẫn nên bảo Cố Thiệu khiêm tốn một chút cho thỏa đáng.
Trịnh Viễn An nghĩ xong thì bắt đầu suy nghĩ nên dùng cớ gì đây. Suy nghĩ trong chốc lát, trong đầu bỗng nhiên hiện lên một bóng người.
Có rồi!
Cùng lúc đó, Lý gia cũng đang giáo huấn hài tử.
Lý thị lang cũng là một nghiêm phụ, gần đây trong khoảng thời gian này, bởi vì sự kiện của bổn gia ở huyện Kim Đàn nên ông ta mất mặt ở trong triều, không thể không thận trọng từ lời nói đến việc làm, làm việc lặng lẽ. Nếu không phải phía sau có người che chở, chỉ sợ chức thị lang này của ông ta cũng không làm được.
Xảy ra chuyện lớn như vậy, người một nhà bọn họ đã phải khiêm tốn đến mức này, kết quả đứa nhỏ nhất lại phô trương đến đáng giận!
Lý Mậu Lâm không gặp may mắn như bọn Trịnh Gia Thụ.
Khi bọn họ chạy trốn không chọn đúng đường, còn chưa chạy được bao xa, đằng trước đã không thể đi nữa, ở đó đã bị người của thư viện Thanh Sơn chặn hết lại.
Kết quả, đám người Lý Mậu Lâm bị người của thư viện Thanh Sơn nghiêm túc đưa về nhà của từng người.
Khi nhận được tiểu nhi tử nhà mình, suýt chút nữa thì Lý thị lang bị tức chết.
Nhà bọn họ không có trưởng bối nào dám đứng ra thách thức tranh cãi với con trai. Lúc Lý thị lang rút dây mây ra, bên cạnh không có ai dám ngăn cản.
Chỉ đáng thương cho Lý Mậu Lâm, khi ở thư viện thì bị Trịnh Gia Thụ đánh, bây giờ trở về nhà, còn phải bị cha ruột của mình đánh.
Lý thị lang đánh con chính là đánh từng roi thật sự, không thủ hạ lưu tình chút nào. Không lâu sau, đã đánh đến mức Lý Mậu Lâm da tróc thịt bong, kêu khóc không thôi mà kể hết lại mọi chuyện ngày hôm nay.
Bao gồm người bọn họ hẹn đánh nhau gồm những ai, còn nói cả giữa chừng nhảy ra một đồ chó chết lớn lên có vẻ nhân mô nhân dạng*.
*Nhân mô nhân dạng: Hành vi và thái độ của một người không phù hợp với vẻ ngoài của họ, nhìn thì đẹp mà chẳng ra gì cả.
Khi Lý thị lang nghe được con trai nhắc đến thiếu niên xa lạ này, liền chần chờ mà thu roi lại.
“Ngươi nói, hắn là người mà công tử Trịnh gia che chở?”
Lý Mậu Lâm đã bị đánh đến không dám ngẩng đầu, nghe được cha hắn ta hỏi chuyện, lại không dám không đáp, nhỏ giọng nói: “Đúng như thế, nhìn hai người đó có vẻ rất thân thiết.”
thân thiết với người nhà họ Trịnh, lại vào thư viện Thanh Sơn nghe giảng bài, Lý thị lang lập tức nghĩ đến một người, người hại tính mạng của đệ đệ và cháu trai ông ta, Cố Giải Nguyên Cố Thiệu!