Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 163: Chương 162:

Chương 162:

Lúc này hắn đang êm đẹp mà viết công khóa, lại bị Trịnh Gia Dụ gợi lên hứng thú, làm cho trong lòng tiến thoái lưỡng nan, thật sự ngứa ngáy.

Tính toán số ngày, cũng đã thật lâu hắn không vui sướng chơi một hồi, Cố Thiệu thử thăm dò hỏi: “Thư đồng kia, thật sự có thể thu mua à?”

“Đương nhiên!” Trịnh Gia Thụ thấy hắn đã thông suốt, nói càng hăng say hơn, “Trước kia ta thường xuyên làm như vậy, chưa từng thất thủ.”

Dù có thất thủ, cũng có mẫu thân và tổ mẫu che chở, chuyện không đáng ngại.

“Ta lại đây tìm ngươi, đều là xem ở phần trước đó ngươi làm Lý Mậu Lâm tức giận đến nói không nên lời. Nếu là người bình thường, ta mới lười đến dẫn hắn đi đấy. Dù sao, bình thường sơn trang kia, chỉ có mấy bọn ta tới thăm.”

Tròng mắt Cố Thiệu giật giật.

Bọn họ ở chỗ này nói nhiều như vậy, nếu như mà hệ thống không đồng ý, khẳng định đã sớm tới đây giật điện hắn rồi. Đến bây giờ hệ thống cũng không có hé răng, vậy chỉ có hai loại khả năng.

Một loại, là hệ thống hoàn toàn hỏng rồi; một loại khác, là hệ thống thấy hắn mệt nhọc quá mức, quyết định mở một con mắt nhắm một con mắt.

Tư tâm của Cố Thiệu càng muốn tin tưởng vào loại thứ hai.

Nếu như hệ thống cũng không có ý kiến, vậy có nghĩa là hắn đồng ý cũng không có việc gì. Đầu óc Cố Thiệu nóng lên, hung hăng mà vỗ bàn một cái cho bản thân mình thêm can đảm: “Đi!”

Thật vất vả mới đi ra ngoài chơi một chuyến, không đi chính là thằng ngốc!

“Thống khoái!” Trịnh Gia Thụ thấy Cố Thiệu đồng ý, thái độ của cậu ta lại thân thiết thêm vài phần.

Nói thật, nếu hôm nay Cố Thiệu thật sự từ chối, vậy sau này Trịnh Gia Thụ cũng sẽ không dẫn hắn đi chơi nữa.

Sau khi Trịnh Gia Thụ rời đi, Cố Thiệu vẫn luôn mang tâm trạng kích động, đối với giấy bút, cũng không nhẫn nại viết thêm gì nữa.

Từ sau khi gây lộn nghỉ chơi với đám người Trâu Thành Vọng, Cố Thiệu đã không còn chơi bời điên cuồng nữa.

Lại nói tiếp, trước kia khi chơi cùng mấy người này, vận khí của Cố Thiệu cũng là tốt hạng nhất, mặc kệ chơi cái gì, hắn đều đè trên ba người kia.

Nghĩ đến trước kia hệ thống đã từng nói, chuyện hắn đánh cuộc thua đó là ba người bọn họ liên hợp lại lừa hắn, Cố Thiệu liền suy đoán là do số lần bọn họ thua quá nhiều, trong lòng khó chịu, cho nên mới sử dụng những thủ đoạn bỉ ổi kia.

Xét đến cùng, vẫn là bởi vì hắn quá lợi hại! Tóm lại, bàn về ăn nhậu chơi bời, hắn chính là một trong những nhân tài kiệt xuất

Tinh thần của Cố Thiệu nhộn nhạo trong chốc lát, bỗng nhiên ý thức được hệ thống còn chưa tỏ vẻ gì hết, mới mang theo ý hơi thấp thỏm hỏi: “Hệ thống, hệ thống?”

Hệ thống không có động tĩnh.

Cố Thiệu cười ngây ngô một tiếng: “Ngươi không nói lời nào ta coi như ngươi đồng ý đó, vậy ngày mai ta có thể thật sự đi ra ngoài chơi?”

Hệ thống vẫn không có đáp lại.

Trong lòng Cố Thiệu nghĩ thật đẹp.

Hắn dựa vào trên ghế, tay gối đầu, đắc ý không thể tưởng tượng nổi, thậm chí còn bắt đầu ngâm bài thơ cổ hủ ngắn mà ngày thường hắn không kiên nhẫn nhất.

“Đời người vui vẻ mà thôi, khi nào thì cần phú quý?”

“Đời người đắc ý cần vui vẻ hết mức, đừng dùng bình vàng rỗng rượu cạn với trăng.”

“Tiếng cười vui hơn hẳn nỗi sầu lời ca hơn tiếng khóc, xin quân đừng nói chờ đến khi rảnh rỗi…”

Có lẽ ngâm thơ thật sự rất hữu dụng, Cố Thiệu cổ vũ tinh thần xong càng cảm thấy đương nhiên hơn. Nghĩ lại thì hắn cũng đã là Giải Nguyên, có thả lỏng một chút chắc cũng không quá đáng.

Cũng không biết, ngày mai đến sơn trang kia có xa hay không, những công tử ca kinh thành bọn họ, có thể chơi được thứ gì hay ho mới mẻ hay không.

Trong đầu Cố Thiệu chỉ nghĩ tới đâu đâu, hệ thống bên này đã sớm yên lặng mà xem xong vòng giao hảo của Trịnh Gia Thụ.

Sau khi xem xong, hệ thống "hừ" với Cố Thiệu một tiếng.

Chỉ một ngày mai thôi, tiện nghi cho đồ ngu xuẩn này một chút trước đã.

Đêm nay, tâm trạng của Cố Thiệu mãi vẫn chưa yên tĩnh được.

Ngóng trông ngóng trông, sáng sớm hôm sau, quả thực Trịnh Gia Thụ đến đây tìm hắn. Hai người khe khẽ nói nhỏ một phen, sau đó thì dùng ánh mắt nhắm ngay thư đồng ngoài cửa.

Trịnh Gia Thụ cũng là tay lão huyện trong việc lén trốn đi, vỗ vỗ bả vai của Cố Thiệu, ý bảo Cố Thiệu đừng có vội.

Cậu ta lên!

Móc túi tiền ra, Trịnh Gia Thụ tràn đầy tin tưởng mà đi về phía thư đồng bên kia.

Cố Thiệu đứng ở trong phòng, chỉ nhìn thấy Trịnh Gia Thụ cúi đầu nói chuyện, dường như còn nhét thứ gì đó cho thư đồng kia.

Thư đồng cũng không từ chối ngay, mà là cất vào trong lòng ngực.

Trịnh Gia Thụ bên này, tất nhiên là uy hiếp dùng lợi ích dụ dỗ với thư đồng kia, vừa đấm vừa xoa.

Nhưng mà hiển nhiên thư đồng này không lợi hại như thư đồng bên cạnh cậu ta, thủ đoạn của cậu ta còn chưa được dùng hết, thư đồng kia cũng đã sợ tới mức tè ra quần. Chờ sau khi cậu ta lấy bạc ra, trấn an một phen xong, thư đồng mới lại vui mừng mà nhận bạc.

Mặt Trịnh Gia Dụ lạnh lùng cảnh cáo: “Biết cái gì nên nói, cái gì không nên nói chứ.”

“Biết biết, hôm nay ta không nhìn thấy gì cả, công tử ngài cứ yên tâm đi.”

Trịnh Gia Thụ gật gật đầu: “Được, có chút nhãn lực đó.”

“Đa tạ công tử khích lệ.” Thư đồng cúi đầu khom lưng.

Thái độ như vậy, ngược lại có thể làm Trịnh Gia Thụ yên tâm nhất. Cậu ta làm việc thỏa đáng xong, mới bước chân nhẹ nhàng mà quay lại tìm Cố Thiệu.

Cố Thiệu thấy cậu ta như vậy, biết rằng chuyện đã xong rồi.

Quả nhiên, sau khi Trịnh Gia Thụ chạy về, liền mặt mày hớn hở mà nói với hắn: “Được rồi.”

“Hắn ta thật sự sẽ không đi mật báo chứ?”

“Yên tâm, cho hắn ta mười cái lá gan thì hắn ta cũng không dám.”

Lúc này Cố Thiệu mới vừa lòng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!