Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 164: Chương 163:

Chương 163:

Hai người lén lút rời khỏi phòng, dọc theo con đường nhỏ bình thường Trịnh Gia Thụ hay đi, thần không biết quỷ không hay mà ra khỏi Trịnh phủ.

Khi một mình lẻn ra ngoài không có cảm giác gì, lúc hai người cùng nhau đi, mới có loại cảm giác vừa chột dạ lại vừa kích thích này. Thật vất vả mời ra khỏi phủ, hai người đều thở gấp.

“Bây giờ đi về hướng nào?” Cố Thiệu hỏi.

Trịnh Gia Thụ chỉ vào xe ngựa phía sau ngõ nhỏ: “Đều đã chuẩn bị tốt, đi theo là được.”

Cố Thiệu lại nhanh chóng đi theo phía sau cậu ta.

Sau khi lên xe ngựa, tất cả đều nhanh hơn nhiều. Ở trong mắt Cố Thiệu, những chuyện đã trải qua vào sáng hôm nay có thể xem như kinh tâm động phách. Cũng may, hoàn toàn không có người phát hiện ra bọn họ, đương nhiên điều này cũng chứng minh, quyết định này của hắn chính xác cỡ nào.

Ở cửa hông của phủ thượng thư, gã sai vặt trốn ở phía sau cửa thấy chiếc xe ngựa kia càng đi càng xa, nhanh chóng xoay người lại, rời đi nhanh như chớp.

Hắn ta đi thẳng đến viện của Nhị lão gia.

Gã sai vặt này vốn định tranh công trước, ai biết sau khi đi vào, mới phát hiện trong phòng đã có một người tới.

Nhìn cách ăn mặc, có vẻ như là một thư đồng.

Trịnh Viễn An nhìn thấy gã sai vặt đến đây xong, cũng lười nhấc mí mắt lên một chút, chỉ lười nhác hỏi: “Người đi rồi?”

Gã sai vặt ngây người một chút, biết rằng Nhị lão gia sớm đã biết được rành mạch, hắn ta liền đáp: “Đã đi rồi, Cố công tử và nhị công tử ngồi xe ngựa đi rồi.”

“Đi cũng rất nhanh.” Trịnh Viễn An lạnh lạnh mà cười một tiếng, lại nói, “Biết rồi, đều lui ra đi.”

Gã sai vặt và thư đồng nghe được lời này, đều ngoan ngoãn nhẹ nhàng rời đi.

Gã sai vặt không chiếm được thưởng, lúc ra cửa tâm trạng còn có chút buồn bực.

Nhưng mà, Cố Thiệu bên này còn không biết mình đã bại lộ hành tung.

Hai người ngồi xe ngựa, một đường tiến đến ngoại ô kinh thành, sau đó ngừng ở một chỗ thôn trang.

Nơi đó là chỗ tụ tập riêng mà mỗi lần mấy người Trịnh Gia Thụ đều đến.

Sau khi nhảy xuống xe, Trịnh Gia Thụ liền dẫn theo Cố Thiệu, nghênh ngang mà đi vào sơn trang.

Cố Thiệu phát hiện, Trịnh Gia Thụ ở bên ngoài và Trịnh Gia Thụ ở trong nhà, hoàn toàn là hai bộ dáng khác nhau. Ở trong nhà chính là tiểu bạch thỏ, ở bên ngoài, chính là một kẻ ăn chơi trác táng từ đầu đến đuôi.

Trịnh Gia Thụ quen cửa quen nẻo nơi này, cong cong rẽ rẽ qua mấy đường nhỏ, đã đưa Cố Thiệu tới bên cạnh cái hồ ở phía sau sơn trang.

Bên kia đã có mấy người tới, nhìn thấy Trịnh Gia Thụ đưa người đến đây, sôi nổi buông đồ vật trong tay rồi chạy tới.

Cố Thiệu tùy tiện đảo qua, liền phát hiện ở đây đều là những gương mặt quen thuộc.

Hôm qua lúc đánh nhau ở thư viện Thanh Sơn, những người này đều có mặt ở đó.

Cố Thiệu nhận ra những người này, tất nhiên những người này cũng nhận ra hắn.

Trong số mấy người bọn họ, có quan hệ thân thiết nhất với Trịnh Gia Thụ chỉ có ba người, một người là tiểu công tử phủ Trấn Quốc Công - Trương Nhược Linh, một người là của phủ Tề Quốc Công - Hạ Ngạn Cư, còn có một người là con trai độc nhất của nhà Ngự sử đại phu Ôn đại nhân - Ôn Húc.

Còn lại, phần lớn đều là thuộc hạ đi theo bốn người bọn họ chơi đùa.

Không bao lâu ba người kia đã kéo Trịnh Gia Thụ đến một bên.

Ôn Húc mang vẻ mặt cảnh giác: “Sao ngươi lại kéo hắn ra đây, hắn chính là Giải Nguyên công phủ Trấn Giang đó!”

Không phải người một đường với bọn họ.

Hai người khác cũng vội vàng đồng ý hùa theo.

Trịnh Gia Thụ ý bảo bọn họ đừng kích động: “Yên tâm đi, Cố Thiệu thật sự không giống như những người đọc sách khác.”

Tâm trạng hiện giờ của Trịnh Gia Thụ, có lẽ chính là tiểu đồng bọn mà bản thân mình thừa nhận, cũng hy vọng các đồng bọn khác cũng có thể thừa nhận.

Ba người đều cảm thấy cậu ta bị mê hoặc rồi, hiển nhiên không tin: “Vậy ngươi nói thật xem, đến tột cùng hắn có cái gì khác với người khác?”

“Hắn, hắn…” Trịnh Gia Thụ nghĩ đến mới vừa rồi ở trên xe ngựa, Cố Thiệu chém gió với cậu ta những lời kia, linh cơ vừa động: “Hắn thông minh hơn người khác, cái gì cũng biết! Những thứ chúng ta chơi, không cái nào là hắn không biết!”

Ba người lập tức ồn ào.

Lợi hại như vậy? Sao có thể! Trương Nhược Linh còn chen đến bên cạnh Cố Thiệu. Hắn ta đánh giá Cố Thiệu, có nhìn thế nào, cũng chỉ cảm thấy ngoại trừ diện mạo, đối phương cũng không có gì đặc biệt.

Cố Thiệu bị ánh mắt chòng chọc của hắn ta nhìn đến mức trong lòng thấy sợ.

Trong lòng Trương Nhược Linh sinh nghi, nhịn không được hỏi một câu: “Ngươi thật sự cái gì cũng biết?”

Cố Thiệu lập tức hối hận bản thân mình lúc nãy chém gió quá đà, chỉ là lời cũng đã nói ra, hắn không thể không thừa nhận: “Học rồi là biết thôi.”

Hạ Ngạn Cư ôm cánh tay đứng ở một bên: “Vậy có biết chọi gà không?”

Cố Thiệu nhăn mày lại.

Hạ Ngạn Cư nhìn Trịnh Gia Thụ một cái, cũng nổi lên hứng thú, lại hỏi: “Vậy chơi xúc xắc thì sao?”

Cố Thiệu đè lại đắc ý, khiêm tốn nói: “Cũng miễn miễn cưỡng cưỡng.”

Mấy thiếu niên lập tức không chịu nổi: “Tới tới tới, nói miệng không có bằng chứng, phải thi đấu một trận mới được!”

Mấy người lập tức đổi vị trí.

Bên trong hậu viện, có một khu vực trống trải làm nơi chọi gà, hai bên dựng lồng gà, bên trong nuôi mấy con gà chọi mà mấy công tử thế gia này vơ vét khắp nơi.

Sau khi Trương Nhược Linh mang theo người đến sân chọi gà thì bảo gã sai vặt đem con gà bảo bối của mình ra.

Trịnh Gia Thụ cũng theo sát sau đó, bắt con gà mà bản thân nuôi ra.

Mấy công tử ca này đều sống không dễ dàng.

Ngày thường lúc ở nhà, thời thời khắc khắc đều bị người trong nhà nhìn chằm chằm, không dám đụng vào mấy thứ đồ chơi này, mặc dù nuôi, cũng phải lén nuôi, sợ bị người trong nhà phát hiện. Nếu như việc này bị phát hiện, khẳng định mấy con gà này trong chớp mắt sẽ mất mạng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!