Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 166: Chương 165:

Chương 165:

Trịnh Gia Thụ tức giận đến mức tim gan phổi chỗ nào cũng đau: “Tiểu Hắc, đừng chỉ ăn nữa mà!”

Chỉ là cậu ta nói chuyện cũng vô dụng, Tiểu Hắc hoàn toàn không nghe cậu ta.

So sánh với nó, Thường Thắng Tướng Quân mới là một con gà chọi bình thường, thấy đối phương cúi đầu, đã nhanh chóng vọt lên.

Tiểu Hắc vội bảo vệ đậu phộng, số lông gà không nhiều lắm trên thân đều dựng lên, vô cùng uy hiếp.

Thường Thắng Tướng Quân còn đang công kích đến.

Tiểu Hắc bảo vệ thức ăn đến sốt ruột, hoàn toàn bị chọc giận, một móng vuốt xẹt qua, ngay ở giữa mắt phải của Thường Thắng Tướng Quân.

Vẻ mặt của Trịnh Gia Thụ và đám người Trương Nhược Linh đều ngây ra.

Một chiêu đánh trúng, Tiểu Hắc thừa thắng xông lên, nhảy lên lưng đối phương, đè đối phương ở trên mặt đất, vươn móng vuốt hung hăng mà cào xuống.

Trong nháy mắt, trong sân liền đổ máu.

Thấy đổ máu thì Tiểu Hắc càng thêm điên cuồng.

Trương Nhược Linh bị dọa sợ, nhanh chóng gọi gã sai vặt kéo hai con gà ra. Chỉ đáng thương cho kết cục gã sai vặt gặp phải, còn chưa chạm vào thân gà đã bị gà mổ tới mức máu chảy đầy tay. Khó khăn lắm mới kéo được hai con gà ra xong, mấy người cũng đã kiệt sức.

Trịnh Gia Thụ ôm Hắc Tướng Quân của cậu ta như bảo bối. Cho dù bị mổ mấy cái, cũng không buông tay.

Tiểu Hắc nhìn có vẻ như là hơi hiểu nhân tính, vừa nãy khi mổ người khác đều dùng hết sức lực. Hiện giờ mổ Trịnh Gia Thụ, lực đạo lại nhẹ hơn nhiều.

Còn sau khi Trịnh Gia Thụ đưa cho nó một đĩa đậu phộng xong, nó liền hoàn toàn không giãy giụa nữa.

Cố Thiệu nhìn đến ngạc nhiên.

Cái con gà này thật đúng là đồ tham ăn mà, vậy trạng thái lúc mới bắt đầu như thế là bởi vì chưa ăn no?

Cố Thiệu còn đang cân nhắc, Trịnh Gia Thụ bên cạnh cũng đã không khắc chế tâm tình muốn khoe khoang của bản thân mình nữa: “Nhìn một cái xem, mấy đồ có mắt không tròng các ngươi, rõ ràng Tiểu Hắc nhà chúng ta mới là lợi hại nhất, hoàn toàn xứng đáng vua trong loài gà.”

Đây là mấy lời gì vậy, Cố Thiệu cạn lời mà lắc đầu.

Trịnh Gia Thụ lại kéo hắn một phen: “Vẫn là ngươi thông minh, liếc mắt một cái là nhìn ra, Tiểu Hắc nhà chúng ta không như bình thường.”

“Nào nào nào, chia bạc, tất cả số bạc này đều là của hai ta.”

Trịnh Gia Thụ dùng một tay ôm hết số tiền thưởng trên bàn đến trước mặt mình.

Trương Nhược Linh bởi vì bị phế đi một con Thường Thắng Tướng Quân, trong lòng vẫn luôn rỉ máu. Hiện giờ nhìn thấy Trịnh Gia Thụ đắc ý đến mức như thế này, càng cảm giác chua xót.

Hắn ta xoay người nhìn Cố Thiệu: “Vừa rồi ngươi đánh cuộc hắn thắng, là thật sự đoán được kết quả, hay là tùy tiện đặt cược?”

Cố Thiệu nhún vai: “vận may tốt, tùy tiện đặt cược.”

Lời này quá thiếu đánh.

Trương Nhược Linh cắn răng: “Không phải ngươi còn biết lắc xúc xắc à, chúng ta lại chơi mấy ván xúc xắc, thua một lần uống ba ly! Uống bò ra mới thôi!”

“Ai sợ ai chứ.” Bây giờ Trịnh Gia Thụ đã ngốc nghếch tin tưởng vào Cố Thiệu.

Không lâu sau, đoàn người lại về lại trong đình hóng gió.

Năm người vây quanh một cái bàn ngồi một vòng, còn lại đều là người xem diễn.

Trên bàn, Cố Thiệu và Trịnh Gia Thụ ngồi cùng nhau, ba người Trương Nhược Linh bọn họ ngồi cùng nhau.

Mấy tên ăn chơi trác táng này, ngày thường ngoại trừ ăn nhậu chơi bời thì vẫn là ăn nhậu chơi bời, uống rượu gì đó là từ trước đến nay không nói chơi. Nhưng bọn họ nhìn Cố Thiệu, nhìn thế nào cũng cảm thấy như là bọn họ đang bắt nạt người ta vậy.

Hạ Ngạn Cư do dự trong chốc lát, đề nghị nói: “Nếu không, ngươi uống một ly? Đỡ cho chốc nữa lại say, còn muốn nói chúng ta bắt nạt ngươi.”

“Không cần.” Cố Thiệu dứt khoát từ chối.

Trương Nhược Linh bất mãn nói: “Ngươi đừng cho mặt lại không cần đó.”

Cố Thiệu khí định thần nhàn mà đáp lại một câu: “Vẫn là câu nói kia, ai thua ai thắng còn không nhất định đâu.”

Mấy thiếu niên bị những lời này hoàn toàn khơi dậy chiến ý.

Nghĩ đến bọn họ cũng là những kẻ ăn chơi trác táng có tiếng, ngang ngược lên thì sợ gì chứ. Chuyện chơi xúc xắc uống rượu như vậy, quả thực chỉ là mưa bụi.

Trái lại Cố Thiệu, vừa nhìn chính là một tay mơ cái gì cũng không hiểu.

Người như vậy, còn muốn đối đầu với bọn họ, đây không phải là tìm chết à?

Hôm nay nếu bọn họ không làm cho hắn uống bò ra, uống ngã ra, sau này bọn họ cũng sẽ không lăn lộn ở kinh thành nữa.

Uống, uống chết hắn!

Lời nói hùng hồn nói ra rất thống khoái, một đám đều tin tưởng gấp trăm lần, nhất định phải cho tên cùi bắp Cố Thiệu này một chút giáo huấn, nhưng mà ——

Mười lăm phút trôi qua, Cố Thiệu bình tĩnh mà thu tay lại, một lần nữa đặt xúc xắc lên.

“Thắng bại đã phân.”

Kết quả này, hiển nhiên ở trong dự kiến của Cố Thiệu.

Trịnh Gia Thụ nhìn hai viên xúc xắc hiện ra đại ở trên bàn, nhìn lại bên cạnh Trương Nhược Linh còn đang ôm một cái bình rượu, trong miệng ồn ào “Uống chết ngươi uống chết ngươi,” kinh ngạc đến mức không không khép môi lại được.

“Vận may của ngươi, cũng quá tuyệt vời rồi.” Trịnh Gia Thụ xem từ đầu đến cuối, đã chịu phục với bản lĩnh của Cố Thiệu đến mức không thể phục hơn.

Cho dù người này chơi như thế nào, đều giống như có thêm một đôi mắt trên xúc xắc, thế nên khi so sánh với người khác thắng nhiều hơn một chút.

Làm Trịnh Gia Thụ không bội phục cũng không được.

Cố Thiệu khiêm tốn mà cười cười: “Chỉ là ngẫu nhiên vận may tốt.”

Ngẫu nhiên?

Trịnh Gia Thụ không tin lắm.

Tuy nhiên, thắng là được. Trịnh Gia Thụ đi tới bên kia bàn, điên cuồng mà lắc lấy Ôn Húc, cứng rắn lắc hắn ta đến tỉnh.

“Có phục hay không?”

Ôn Húc lau mặt một phen: “Phục, phục…”

Trịnh Gia Thụ buông lỏng cổ áo của hắn ta ra, cũng làm tương tự như thế với hai người khác, cuối cùng không hề nghi ngờ, không ai không phục.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!