Chương 166:
Cậu ta vỗ vỗ tay, cảm thấy mỹ mãn mà đứng lên.
Cậu ta và Cố Thiệu chỉ thích hợp chuốc say những người này, còn việc giải quyết tốt hậu quả, thế thì cậu ta mặc kệ.
Trịnh Gia Thụ vỗ mông liền kéo Cố Thiệu từ trong đình hóng gió ra ngoài.
Lúc gần đi, cậu ta còn cố ý lấy một con gà chọi đưa cho Cố Thiệu, lấy danh nghĩa tốt đẹp rằng, có nạn cùng chịu, có phúc cùng hưởng, có gà cũng phải cùng nhau chọi.
Cố Thiệu cũng yêu thích mà nhận lấy, mừng rỡ như điên.
Hai người đều vui đến bay lên rồi.
Từ sau khi hai người này thắng, đã vui đến đầu óc choáng váng, làm việc gì cũng không suy nghĩ. Chờ đến khi lên xe ngựa, sắp về đến phủ thượng thư, mới đột nhiên tỉnh ngộ lại rằng mình đã làm việc ngu ngốc gì.
“Gà này…” Cố Thiệu muốn nói lại thôi.
Hắn cũng không nghĩ ra, sao hai người bọn họ lại thật sự mang gà về nhà, để nuôi ở sơn trang không tốt à, mang về thì để ở chỗ nào chứ?
Trịnh Gia Thụ cũng trợn tròn mắt.
Cậu ta gãi đầu, tự dưng cảm thấy hôm nay mình ngu rất nhiều: “Nếu không, thả trong phòng của ngươi nhốt lại trước, sáng sớm ngày mai ta gọi người đưa đến sơn trang?”
“Cũng được.”
Hai người thương nghị xong, chờ sau khi xe ngựa dừng lại, lại chui qua cửa nách vào phủ thượng thư.
Hết thảy đều thuận lợi đến không thể tưởng tượng!
Đến lúc chia tay, Cố Thiệu còn có chút chưa đã thèm, liếm liếm môi, thương lượng nói: “Lần sau chúng ta còn đi chơi nữa không?”
“Đi!” Trịnh Gia Thụ đồng ý ngay, “Qua ba năm ngày nữa thì lại đi một chuyến.”
Cố Thiệu vội gật đầu không ngừng.
Hưởng qua tư vị hồ nháo, trong lòng hắn càng không bỏ xuống được. Huống chi, hiện giờ hắn cũng có gà chọi.
Cố Thiệu vuốt ve con gà nhỏ, trong lòng âm thầm hạ quyết tâm, nhất định phải nuôi con gà này cho tốt, để nó đánh thành không còn địch thủ trong thiên hạ!
Hai người tới ngã rẽ liền chia ra, Trịnh Gia Thụ đi về bên trái, Cố Thiệu đi về bên phải.
Khi quay về sương phòng, Cố Thiệu còn tay chân nhẹ nhàng, sợ bị người khác phát hiện, kết quả nhìn nửa ngày, xung quanh lại không có lấy một bóng người.
Đi tới trước cửa sương phòng, Cố Thiệu đắc ý mà cười một tiếng.
Việc đi ra ngoài chơi này, thật ra cũng không có gì nguy hiểm mà.
Một khi đã như vậy, đi thêm vài lần cũng được.
Hắn mang tâm trạng nhảy nhót mà mở cửa phòng ra, ôm gà đi thẳng về phía trước. Mặt trời đã nghiêng về phía tây, ánh sáng trong phòng không đủ, có vẻ có vài phần tối tăm mờ mịt.
Cố Thiệu tùy ý đánh giá xung quanh một cái xong, lại làm như không có việc gì mà xoay người, chuẩn bị đến phòng ngủ.
Chỉ là mới chưa bước được hai bước, Cố Thiệu bỗng nhiên dừng bước chân.
Từ từ, vừa rồi, hình như hắn nhìn thấy được…
Cố Thiệu cứng đờ mà quay đầu lại, bỗng nhiên ở trên giường gỗ, thoáng thấy một bóng dáng quen thuộc.
“Tiên… Tiên sinh!!!”
Cố Thiệu bị dọa tới mức tim nhảy lên đến cổ họng. Trong giây phút mở cửa nhìn thấy Trịnh tiên sinh, hắn thật sự cảm giác trời cũng sụp xuống.
Trịnh tiên sinh mang sắc mặt âm trầm, nhìn vào Cố Thiệu từ trên xuống dưới, cuối cùng ánh mắt ngừng ở con gà trong lòng ngực hắn.
Cố Thiệu vội vã giấu gà ra phía sau, động tác quá lớn chọc cho gà chọi bảo bối không vui, hung hăng mổ Cố Thiệu một miếng.
Cố Thiệu đau đến mức méo cả mặt.
“Xứng đáng!” Trịnh tiên sinh cắn răng, lạnh lùng mắng.
Cố Thiệu vô cùng ủy khuất mà buông gà trong tay ra.
Gà chọi không hổ là gà chọi, chơi bời ở trong xe ngựa lâu như vậy mà vẫn còn tinh thần, vừa rơi xuống đất đã tung tăng nhảy nhót mà lang thang đi dạo khắp phòng, có vẻ rất muốn bay lên trời, Cố Thiệu nhìn mà kinh hồn táng đảm.
Trước mặt Trịnh tiên sinh, hắn cũng không dám kiêu ngạo như vậy đâu, thế mà con gà này có thể không biết trời cao đất dày như thế.
“Quỳ xuống!”
Cố Thiệu bị một tiếng này làm cho sợ tới mức run cả người, còn chưa suy nghĩ cẩn thận, đầu gối đã mềm xuống trước, đột nhiên quỳ gối trên mặt đất.
Trịnh tiên sinh giơ thước, chậm rãi đến gần: “Đưa tay ra.”
Nội tâm Cố Thiệu giãy giụa, suy nghĩ một chút, vẫn vươn tay phải ra.
Trịnh Viễn An châm biếm một tiếng, lại đứng bất động.
Vẫn là kiểu thích làm mấy trò khôn vặt linh tinh như thế, thật là ngu không ai bằng! Xem ra, không cho hắn chút giáo huấn, hắn sẽ vĩnh viễn không biết bốn chữ chính đại quang minh viết như thế nào.
Cố Thiệu thấy Trịnh tiên sinh không có động tĩnh, cắn chặt răng, cuối cùng vẫn thu tay phải lại, vươn tay trái ra.
Trong nháy mắt vươn ra kia, thước lập tức “Bạch bạch bạch” rơi xuống như mưa.
Cố Thiệu đau đến mức lập tức kêu rên, vội nói bản thân mình sai rồi.
Trịnh Viễn An thở hồng hộc mà thu tay, nhìn học sinh của mình quỳ gối ở chỗ đó ôm bàn tay của mình liên tục thổi thổi, lập tức hối hận không thôi. Sao ông ấy lại nhận một học sinh như vậy chứ?! Mắng lại mắng không tỉnh, đánh lại đánh không chết, trừ làm người ta giận vẫn là làm người ta giận!
Cố Thiệu rất là uất ức mà nhìn bàn tay trái sưng lên của mình, ngoài uất ức, còn là tiếc nuối.
Tiếc nuối không phải bị đánh vào tay phải, tiếc nuối đánh xong còn phải viết công khóa, tiên sinh thật là quá độc ác!
Không khí đang giằng co, con gà chọi đã tuần tra hết căn phòng xong rồi, ngẩng đầu ưỡn ngực mà đứng ở giữa hai người, quay về phía Trịnh Viễn An “Cục cục” mà kêu to hai tiếng, giống như khiêu khích.
Cố Thiệu vội vàng bảo vệ nó ở sau người.
Vốn dĩ Trịnh tiên sinh chỉ tức bảy phần thôi, giờ thì bị hắn làm cho tức thành mười phần: “Người đâu!”
Thư đồng canh ở bên ngoài vội vàng đi vào phòng, khom khom lưng với Trịnh tiên sinh: “Nhị lão gia có gì phân phó?”
Cố Thiệu ngẩng đầu, nhìn chằm chằm vào thư đồng kia với vẻ không thể tin được.
Thư đồng này, rõ ràng chính là tên mà sáng hôm nay Trịnh Gia Thụ đã thu mua mà. Nhìn tình huống này, sao Cố Thiệu còn có thể không biết ai bán đứng bọn họ chứ?