Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 168: Chương 167:

Chương 167:

Nói không tức giận là giả, rõ ràng đã thu tiền, thế mà lại không giữ chữ tín như thế!

Chỉ là hắn có tức giận hơn nữa cũng không có ai để ý, Trịnh tiên sinh chỉ vào con gà ngu kia: “Mau ném thứ này ra ngoài.”

Thư đồng lĩnh mệnh, tay mắt lanh lẹ mà bắt được gà, ôm lấy rồi chuẩn bị rời đi.

Cố Thiệu há miệng thở dốc, nhìn chằm chằm gà của mình, giọng nói vô cùng nhỏ: “Nhẹ nhàng chút đi.”

Đây vẫn là lần đầu hắn đụng tới gà chọi có phẩm tướng tốt như vậy đó, bình thường đều chỉ lấy gà trong nhà cho đỡ ghiền.

Trịnh tiên sinh nghiêm mặt lại: “Còn không mau ném ra ngoài!”

Gã sai vặt vội vàng ôm gà chạy xuống.

Ánh mắt của Cố Thiệu còn chưa thu lại.

Trịnh Viễn An cầm thước lên, làm bộ muốn đánh.

Cố Thiệu nhanh chóng ôm lấy mặt, kêu lên: “Tiên sinh, đừng đánh! Con biết sai rồi!”

“Thứ không có tiền đồ!” Trịnh Viễn An vừa giận vừa ghét bỏ, đồ ngu như thế này, ông ấy cũng ngượng ngùng xuống tay.

“Ngươi sai chỗ nào?” Trịnh Viễn An mặt không cảm xúc hỏi.

Cố Thiệu chớp chớp mắt, thả cánh tay từ trên đầu xuống, thử thăm dò nói: “Sai ở không nên đi ra ngoài chơi, quên viết công khóa?”

“Còn gì nữa?”

Cố Thiệu chắc chắn trong lòng, đây chắc là bảo hắn phải tỏ thái độ: “Sai ở không phân rõ nặng nhẹ, không hiểu thứ gọi là mê muội mất cả ý chí. Còn sai ở suy nghĩ linh tinh, rõ ràng đã làm sai chuyện, còn muốn gạt tiên sinh, làm việc bất chính.”

Trịnh Viễn An cười lạnh một tiếng, liếc hắn một cái: “Lúc này nhận sai thì lại rất dứt khoát, sao lúc trước phạm sai lầm lại không có giác ngộ này?”

Cố Thiệu sờ cái mũi: “Tiên sinh, đây cũng là lần đầu con phạm lỗi sai lớn như vậy mà. Lúc trước con vẫn luôn rất nghe lời mà, ngài nói như thế nào con liền làm như vậy, đây không phải là nghẹn quá lâu rồi, nên mới cùng đi theo người ta chơi nửa ngày sao.”

“Thì ra vẫn là ta sai à?” Trịnh Viễn An căm tức nhìn.

Cố Thiệu sợ bị đánh, lập tức rũ đầu xuống: “Học sinh không dám.”

Không dám nghĩ như vậy, nhưng lại dám nói như vậy. Trịnh Viễn An biết nhất định trong lòng hắn không phục đâu, nhưng không phục thì có thể thế nào, thời điểm nên chèn ép vẫn phải chèn ép.

Trịnh Viễn An nhịn rồi lại nhịn, vẫn là không nhịn được mắng cho Cố Thiệu đến máu chó phun đầu.

Trong lúc đó, Cố Thiệu cũng không dám ngẩng đầu một chút nào.

Trịnh tiên sinh mắng, thì hắn phải chịu thôi, chỉ có hèn mọn thừa nhận sai lầm, còn cái khác, không dám có thêm động tác.

Cứ như vậy mắng liên tục hai nén hương, Cố Thiệu đã bị mắng đến mức trong lòng không còn gợn sóng, thậm chí đã đồng ý với cách nói của Trịnh tiên sinh, cảm thấy mình chính là một kẻ ngu xuẩn không đúng tí nào.

Trên thực tế, Cố Thiệu cảm thấy chính hắn vốn dĩ đã không có thông minh lắm, tên tuổi tú tài này cũng là giả, có thể thông minh được đến đâu? Người vẫn luôn nghiêm khắc yêu cầu hắn, không phải Tần tiên sinh và Trịnh tiên sinh sao, liên quan gì đến hắn đâu?

Trịnh tiên sinh mắng mệt mỏi, thở dài một tiếng, giọng nói cũng hơi khàn.

Cố Thiệu tri kỷ mà đứng dậy rót một chén trà nhỏ, vô cùng cung kính mà đưa tới trên tay Trịnh tiên sinh.

Lúc này Trịnh Viễn An mới bớt giận một chút. Tên tiểu tử thối này, chính là tìm mắng!

“Lần tới nếu mà còn dám đi ra ngoài chơi bời mà không được ta cho phép, xem ta có đánh gãy chân của ngươi không!”

Cố Thiệu mơ hồ, là hắn nghe lầm sao?

Không được cho phép, vậy có phải là được cho phép thì có thể đi ra ngoài chơi, hoặc nói là, thật ra Trịnh tiên sinh tức giận cũng không phải là vì chuyện hắn đi ra ngoài gặp người? Cố Thiệu nghi ngờ ở trong lòng, lại không dám hỏi ra vào thời điểm này, chỉ có thể tiếp tục nghẹn ở trong lòng.

Không lâu sau, Trịnh Viễn An lấy ra một đề bài từ trong tay áo rồi ném cho hắn: “Cái này làm xong trong buổi tối, cần phải nghiêm túc làm!”

Cố Thiệu nhận lấy đề bài, lại có hơi khó hiểu: “Vậy công khóa hôm nay của con?”

“Làm cái này trước, công khóa còn lại thì ngày mai làm.”

Cố Thiệu xoay tròng mắt. Công khoá hôm nay có thể để ngày mai làm, vậy công khoá ngày mai có phải có thể…?

Trịnh Viễn An liếc mắt một cái liền nhìn ra tâm tư của hắn: “Nghĩ cũng đừng nghĩ, làm hết cả hai.”

Ánh sáng trong mắt Cố Thiệu lập tức trở nên ảm đạm, thất vọng không thôi.

Vô cùng chán nản mà mở đề bài trong tay ra, vốn tưởng rằng lại là nội dung không khác với hai ngày trước lắm, nhưng sau khi xem một lượt, Cố Thiệu bỗng nhiên trở nên hưng phấn.

Đề bài này, có tiêu chuẩn rất cao.

Trịnh Viễn An cũng vẫn luôn ở bên cạnh quan sát thần thái của hắn, thấy Cố Thiệu phản ứng như vậy, thì cảm thấy có chút thỏa đáng.

Giao đề bài cho Cố Thiệu xong, Trịnh Viễn An lại một mình đi ra ngoài.

Cố Thiệu bên này, lại là lập tức ngồi ở trước án thư, nghiền ngẫm đề bút, bắt đầu suy nghĩ câu từ làm thế nào để giải đề.

Bàn tay bên trái đã sưng lên, đau đớn từng cơn, tay bên phải thì vẫn còn tốt, Cố Thiệu vừa chịu đựng cơn đau, vừa kiên nhẫn viết công khóa.

Bị hệ thống và tiên sinh ép làm nhiều đề như vậy, Cố Thiệu đã bị huấn luyện cũng kha khá rồi. Rất nhiều thời điểm, thậm chí chỉ nhìn lướt qua đề bài đã biết nên viết như thế nào, không cần động não nhiều lắm.

Nhưng đề bài hôm nay, hiển nhiên không giống như trước.

Cố Thiệu có rất nhiều hứng thú, khi đặt bút thì thận trọng hơn rất nhiều.

Đêm nay, thời gian của Cố Thiệu đều dùng để phân cao thấp với cái đề bài này, viết mấy trang đều cảm thấy không vừa lòng lắm, cuối cùng xóa xóa sửa sửa, tới nửa đêm mới ngừng bút, mơ màng hồ đồ ngủ gục mất.

Hôm sau, Trịnh Viễn An đột nhiên tới sương phòng, nói là muốn đưa Cố Thiệu đi bái phỏng bạn cũ.

Trước khi đi, còn không quên bảo Cố Thiệu mang theo đề bài mà hắn đã viết xong.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!