Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 169: Chương 168:

Chương 168:

Thật ra trong lòng Cố Thiệu đã hiểu rõ.

Bái phỏng bạn cũ, chắc hơn phân nửa là hy vọng được bạn cũ kia chỉ điểm. Thủ đoạn này, giống y như lúc trước Tần tiên sinh mời Trịnh tiên sinh dạy dỗ hắn vậy.

Aiz, quả nhiên tới kinh thành cũng sẽ không nhẹ nhàng như vậy.

Cố Thiệu không còn gì để sống mà cất kỹ bài giải của mình, kéo thân thể mỏi mệt đi theo phía sau Trịnh Viễn An.

Rời khỏi thượng thư phủ hồi lâu, Cố Thiệu nhàn rỗi nhàm chán, vén rèm lên nhìn lướt qua bên ngoài.

Vừa nhìn qua, thế mà còn cảm thấy có chút quen thuộc, Cố Thiệu nhớ rõ, con đường này, rõ ràng là hắn đã đi qua.

“Tiên sinh, chúng ta đến nơi nào vậy?”

“Thư viện Thanh Sơn.”

Trong lòng Cố Thiệu lại có dự cảm thấy điềm xấu: “Tiên sinh, bạn cũ của ngài là…”

Trịnh Viễn An hơi mỉm cười: “Tấn An tiên sinh.”

Cố Thiệu ngã vào vách xe.

Hắn biết mà, khẳng định quan hệ của Trịnh tiên sinh và thư viện Thanh Sơn kia không đơn giản. Vốn dĩ hắn còn đoán, có phải trước kia Trịnh tiên sinh từng đi học ở thư viện Thanh Sơn hay không, lại không nghĩ rằng, sự thật khác xa so với hắn nghĩ, còn tuyệt vọng hơn nữa.

Tấn An tiên sinh?! Hắn từ chối được vị đại nho đương thời này chỉ điểm!

Cố Thiệu kêu rên: “Hệ thống, mau tới cứu ta!”

Hệ thống nghe được Cố Thiệu tru lên, cười lạnh một tiếng, sao mà mặt dày như thế, còn cứu hắn, nó hận không thể khịa chết hắn!

Trịnh Viễn An cũng ở một bên dặn dò: “Lát nữa gặp Tấn An tiên sinh, không được rụt rè, không được nhiều lời, không được mất mặt. Nếu đến lúc đó dù có làm ra lỗi sai nhỏ xíu thôi, ngươi biết hậu quả đấy.”

Trịnh Viễn An yên lặng nhìn Cố Thiệu, ánh mắt doạ dẫm.

Cố Thiệu khổ ha ha nói: “Đã biết…”

Lại đợi một lát nữa, cuối cùng xe ngựa dừng lại trước thư viện Thanh Sơn.

Lần thứ hai tới, lại là tâm cảnh hoàn toàn khác biệt.

Cố Thiệu nghĩ đến vị Tấn An tiên sinh tựa như không dính trần tục kia, hít thật sâu rồi thở dài một hơi, hắn sợ nhất kiểu người hoàn mỹ vô khuyết thế này.

“Mới bao nhiêu tuổi chứ, ngày nào cũng thở dài!” Trịnh Viễn An ngứa tay gõ vào cái đầu cứng của hắn.

Cố Thiệu sờ đầu, bị ép lộ ra một nụ cười mỉm.

Lúc này Trịnh Viễn An mới buông tha hắn, mang theo Cố Thiệu vào cổng thư viện.

Lần trước Cố Thiệu chỉ cảm thấy Trịnh tiên sinh có hơi quen thuộc với thư viện Thanh Sơn này, hôm nay xem ra, đây đâu chỉ là có chút quen thuộc, rõ ràng là vô cùng quen cửa quen nẻo. Dù ngẫu nhiên có thư đồng đi ngang qua, nhìn thấy Trịnh Viễn An thì cũng đứng yên hành lễ, cũng không lạ lẫm gì.

Nghĩ đến, có lẽ biết rõ quan hệ của Trịnh Viễn An và Tấn An tiên sinh.

Đi được một lúc, cuối cùng hai người đi tới một thiên viện.

Cửa viện bằng gỗ, phía trên khắc chạm rỗng hoa sen, bên trong cửa viện là một con đường nhỏ, hai bên trồng đầy phong lan, cửa phòng khép hờ, có một mùi đàn hương thanh u lượn lờ ra từ bên trong.

Cố Thiệu theo Trịnh tiên sinh, cùng bước vào phòng.

Cửa vừa được mở ra, nhìn thấy Tấn An tiên sinh đang ngồi ở trên sạp. Trên sạp đặt một bàn cờ vây, cờ trắng là ông ấy, cờ đen cũng là ông ấy.

Nhìn thấy Trịnh Viễn An cùng Cố Thiệu tiến vào, Tấn An tiên sinh chỉ tùy ý nói: “Tới rồi à.”

Thái độ tùy ý, rồi lại lộ ra sự thân thiết.

Trịnh Viễn An tự nhiên mà ngồi vào một bên khác, lấy đi cờ đen trong tay ông ấy, không nói hai lời liền bắt đầu chơi cờ.

Cố Thiệu lẳng lặng mà canh giữ ở một bên.

Thật ra hắn cũng có xem qua kì phổ (sách dạy chơi cờ), trước kia hệ thống cho hắn xem các loại tạp thư thật sự là vô cùng tạp, nhã tục đều có, kì phổ này, Cố Thiệu cũng bị buộc xem qua rất nhiều. Chỉ là hắn có đọc nhiều hơn, cũng chỉ là có lý thuyết, đến nay vẫn chưa từng đánh cờ với người khác.

Lúc này xem Tấn An tiên sinh và Trịnh tiên sinh chơi cờ, lập tức nhớ lại những thứ đã đọc ở trong sách không ít, làm Cố Thiệu cũng xem đến mức không chớp mắt.

Hai người kỳ phùng địch thủ, chơi đến đỉnh điểm.

Chỉ là cuối cùng, Trịnh Viễn An lấy một quân cờ mà thắng Tấn An tiên sinh.

Tấn An tiên sinh lắc đầu cười với bàn cờ: “Một năm không gặp, cờ nghệ của ông tốt hơn trước rồi đấy.”

“Là ông suốt ngày chỉ lo dạy học sinh, cờ nghệ giảm xuống.” Trịnh Viễn An nói.

“Nói như là ông không có dạy học sinh vậy.” Tấn An tiên sinh ngẩng đầu, nhìn Cố Thiệu một cái.

Trịnh Viễn An cũng trừng mắt nhìn hắn một chút: “Còn sững sờ ở đó làm cái gì, đồ của ngươi đâu?”

Cố Thiệu đột nhiên tỉnh ngộ, lấy bài giải mà mình đã làm đưa tới trước mặt Tấn An tiên sinh.

Tấn An tiên sinh mở bài ra, nhìn chăm chú một lượt. Sau khi xem xong, ông ấy gật đầu với Trịnh Viễn An: “Được rồi, chuyện của ông, ta đồng ý.”

Trịnh Viễn An thở phào nhẹ nhõm.

Cố Thiệu run run trong lòng, đồng ý cái gì vậy, là chuyện đồng ý dạy dỗ hắn ư? Sao lại cảm giác, chuyện không đơn giản như vậy nhỉ?

Loại chuyện này hoàn toàn không ở trong khống chế, cảm giác người ta là dao thớt hắn là thịt cá, thật sự là vô cùng tệ, nhưng cố tình Cố Thiệu lại không dám phản kháng. Nếu hôm nay lộ ra một chút không hài lòng, quay đầu lại Trịnh tiên sinh còn không xé xác hắn ra à?

Vận mệnh luôn tàn nhẫn với hắn như vậy, hắn vẫn nên trở về nuôi con gà chọi của hắn cho tốt thì hơn.

Cũng không biết Trịnh tiên sinh để gà của hắn ở chỗ nào rồi.

Đợi lát nữa trở về, hắn nhất định phải nói mấy lời hay lời tốt, dỗ Trịnh tiên sinh vui vẻ, trả con gà chọi kia lại cho hắn.

Chuyện làm việc riêng này vừa bắt đầu là không trở lại được, cả đầu Cố Thiệu chỉ nghĩ đến nuôi gà chọi, chỉ là hai người bên cạnh đây, lại giống như đã đạt thành giao dịch, hai bên đều hiểu rõ trong lòng mà không nói ra.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!