Chương 169:
Lúc gần đi, Tấn An tiên sinh cũng giống như Trịnh Viễn An trước kia, đưa cho Cố Thiệu một danh sách thật dài.
Khi Cố Thiệu nhận lấy thì tay vẫn còn đang phát run.
Danh… danh sách này thật nặng, vị Tấn An tiên sinh này, nhìn ôn tồn lễ độ giống như một trích tiên, sao mà xuống tay còn tàn nhẫn hơn cả Trịnh tiên sinh?
Tấn An tiên sinh ôn tồn lễ độ chậm rãi nói: “Mau chóng xem xong, lần sau lại đây ta sẽ kiểm tra, đã biết chưa?”
Cố Thiệu lộ ra một nụ cười “vui mừng”: “Biết, biết rồi ạ…”
Tấn An tiên sinh vừa lòng mà gật đầu.
Lần này hành trình đến thư viện Thanh Sơn đã kết thúc Trịnh Viễn An gặp bạn tốt, trên đường trở về tâm trạng vẫn luôn rất tốt, chỉ đáng thương cho Cố Thiệu, có khổ lại không nói nên lời, không biết khó chịu cỡ nào.
Trong lúc đó, hắn còn cẩn thận đề cập với Trịnh tiên sinh một chút đến chuyện gà chọi, lại bị Trịnh tiên sinh nhìn đến trong lòng phát run, lại không dám nhiều lời.
Tóm lại, cả ngày hôm nay trôi qua đều không tốt…
Đại khái là Trịnh Viễn An nhìn ra được bi thương trong lòng Cố Thiệu, sau khi trở về, cố ý sai phòng bếp nấu một chén canh gà cho hắn.
Cố Thiệu vừa uống canh gà, vừa cảm khái cuộc đời bi thương, sau khi uống xong còn không quên chia sẻ vị canh với tiên sinh: “Hương vị canh gà này thật không tệ!”
“Vậy à?”
Cố Thiệu nhìn chằm chằm ông ấy một lúc, thấy ông ấy vẫn luôn không uống, trong lòng có chút kỳ quái: “Tiên sinh, sao ngài lại không uống vậy?”
Trịnh Viễn An hơi hơi mỉm cười: “Gà do ngươi mang về, tất nhiên chỉ có thể múc cho ngươi uống.”
Trịnh Viễn An đi rồi, cánh cửa sương phòng lại bị đóng lại lần nữa.
Thư đồng thì làm hết phận sự mà đứng ở bên ngoài. Từ ngày hôm qua, sau khi Cố công tử và nhị công tử chuồn ra ngoài, Nhị lão gia đã hạ mệnh lệnh, bảo bọn họ về sau cần phải càng nghiêm khắc, gắt gao mà trông coi căn sương phòng này. Một khi có cái gì dị động, phải lập tức đi qua báo cáo.
Mặc kệ như thế nào, cũng không thể lại để Cố công tử tự mình ra ngoài.
Thư đồng không biết rốt cuộc Nhị lão gia có kiêng kị gì, kiểu gì cũng phải cường điệu chuyện “Tự mình ra ngoài” này, nhưng việc này không ảnh hưởng đến chuyện hắn ta nghe lời Nhị lão gia nói, canh chừng cho tốt.
Canh chừng được một lát, lỗ tai gã sai vặt vừa động, hắn ta xê dịch bước chân, dán lỗ tai lên cánh cửa. Là ảo giác của hắn ta ư, sao lại cảm thấy hình như bên trong có tiếng khóc kìa…
Trong phòng, Cố Thiệu ôm chăn, khóc đến không thể kiểm soát, còn không dám để người ta nghe ra được.
Hệ thống bị hắn làm phiền đến không được, không nhịn được mắng: “Ồn ào đủ rồi thì câm miệng đi, không phải chỉ là một con gà à, chờ ngươi thi đậu Trạng Nguyên, gà thế nào mà không có?”
“Ngươi nói nghe nhẹ nhàng lắm ấy?” Cố Thiệu ngẩng đầu lên từ bên trong chăn, há miệng thở một chút, “Đó chính là con gà chọi đầu tiên ta nhận được, trước kia đều chỉ xem qua người khác chơi, thật vất vả bản thân mình mới có một con, ta còn muốn nuôi nó trở thành gà chọi lợi hại nhất toàn bộ Đại Tề, đánh đến thiên hạ không còn địch thủ, nhưng cuối cùng… cuối cùng lại bị chính bản thân ta ăn…”
“Ta và gà chọi của ta, sao lại có cuộc đời thảm như vậy chứ!”
“Đừng gào, bên ngoài có người!” Hệ thống đau cả đầu.
Câu cảnh cáo này vẫn dùng được.
Đóng cửa lại Cố Thiệu nên nháo thì nháo, nên gào sẽ gào, nhưng khi có mặt người khác, hắn lại tự nhiên mà khoác một lớp vỏ bọc lên, không đến mức để cho người khác liếc mắt một cái là nhìn ra bản chất của hắn.
Tiếng khóc dừng lại, nhưng trong lòng Cố Thiệu vẫn rất thương tâm.
Hệ thống ngại hắn thật sự lèo nhèo nữa, nghĩ đến vị Tấn An tiên sinh kia, bỗng nhiên linh cơ vừa động. So với mặc kệ ký chủ nhàn rỗi không bằng…
Hệ thống bên này đánh bàn tính của Cố Thiệu đánh đến cực vang. Hồ lão phu nhân bên kia, cũng rất sầu với con thứ hai thật vất vả mới quay về nhà.
Hồ lão phu nhân vừa ăn mứt hoa quả, vừa mắng nhi tử: “Nhìn việc làm hôm nay của ngươi xem, thật sự là không thể nói nổi. Nếu như đó là một đứa nhỏ mang thù, lúc sau sẽ ồn ào với ngươi đến khó chịu.”
Trịnh Viễn An nhíu mày: “Hắn dám?!”
“Chậc chậc chậc,” Hồ lão phu nhân chế nhạo nói, “Không phải nói không coi hắn như vãn bối, chỉ dạy hắn hai tháng à, không sợ hãi gì như thế, là ỷ vào tình cảm gì đây hả?”
Trịnh tiên sinh dừng một chút, cuối cùng giải thích nói: “Tên tiểu tử thối này chỉ là nhìn có vẻ thành thật, thật ra bụng dạ quỷ quái thì không ít chút nào, phàm là con và tiên sinh của hắn quản lý lỏng ra là hắn có thể nhảy nhót lên cả trời, một khắc cũng không muốn nghĩ đến đọc sách khảo công danh.”
Hồ lão phu nhân nói một câu công bằng: “Còn không phải là tuổi còn nhỏ à, cũng chưa cập quan, cũng chưa cưới vợ, không phải vẫn giống như Gia Thụ ư, vẫn là một đứa bé thôi.”
Hồ lão phu nhân hướng dẫn từng bước với con thứ hai, bà ấy thật sự rất thích thiếu niên lang này. Con thứ hai không cưới vợ không sinh con, còn không ở kinh thành, bên cạnh lại không có một người nào chăm sóc, vậy thì thật sự sống quá thảm.
“Hắn còn nhỏ mà, tuy rằng tuổi còn trẻ đã thi đậu Giải Nguyên, nhưng bản chất không phải là một đứa bé sao, đứa bé nào lúc còn nhỏ mà không thích chơi đùa? Ngươi giam hắn lâu như vậy, lần duy nhất đi ra ngoài một chuyến còn là đến thư viện nghe giảng, vậy thì ai vui chứ. Hắn cũng là bị nghẹn quá mức rồi, cho nên bị Gia Thụ lừa một cái, đã bị lừa đến mức mờ mịt không tìm được phương hướng, chỉ muốn đi ra ngoài chơi.”
“Ngươi thì sao, hoàn toàn không đứng ở phía hắn thay hắn suy nghĩ một chút, chỉ lo mắng mỏ một trận.” Hồ lão phu nhân nói xong câu này, bỗng nhiên nhéo Trịnh Viễn An một cái, “Hôm nay càng quá mức, ta nghe nói, ngươi đem con gà chọi mà Gia Thụ đưa cho hắn đi hầm?”