Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 171: Chương 170:

Chương 170:

Khoé miệng của Trịnh Viễn An giật một cái: “Tên lắm miệng nào nói ở trước mặt nương?”

“Xem ra là sự thật?”

Trịnh Viễn An không phủ nhận.

Hồ lão phu nhân lắc đầu: “Ngươi đó, để ta nói thế nào ngươi mới tốt đây. Hôm qua Gia Thụ đến đây khoe với ta, trong lời nói đều là sự thích thú và tôn sùng với đứa bé kia, nghiễm nhiên là đã tin phục. Nó còn nói, đứa bé ấy đặc biệt thích con gà kia, coi như bảo bối. Hắn thích như vậy, ngươi lại cố tình muốn đối nghịch với hắn, không chỉ có hầm con gà kia, còn để hắn uống nữa, nói ngươi một câu tàn nhẫn đến cực điểm cũng không quá!”

Trịnh Viễn An bị Hồ lão phu nhân oán trách một hồi, bỗng dưng nghĩ đến thời điểm khi ông ấy mới rời đi, tiểu tử Cố Thiệu kia có biểu cảm cực kỳ bi thương, thế mà trong lòng nổi lên vài phần tình cảm áy náy.

Chẳng lẽ, chuyện này ông ấy thật sự đã làm sai?

Hồ lão phu nhân tiếp tục khuyên nhủ: “Sai thì cũng sai rồi, sau này lấy làm cảnh giới đừng để tái phạm là được. Hắn là học sinh của ngươi, không phải phạm nhân trong đại lao, đối xử với hắn tốt một chút không được à?”

“Qua ít thời gian nữa, ngươi cho hắn nghỉ một bữa, dẫn hắn ra ngoài đi dạo nhiều hơn, kinh thành là nơi lớn như thế, hắn cũng còn chưa đi dạo hết một vòng nữa. Để hắn thả lỏng nhiều một chút, quay đầu lại mới có thể biết, ngươi làm những việc đó đều là vì tốt cho hắn.”

“Việc đối xử tốt với người khác, cũng phải có một trình tự.”

Trịnh Viễn An nhíu chặt mày, ngay khi Hồ lão phu nhân không nhịn được lại định mắng ông ấy một câu, Trịnh Viễn An bỗng nhiên thở dài một tiếng, nỉ non một câu: “Chậm rồi…”

“Cái gì chậm rồi?”

Điều Trịnh Viễn An nghĩ trong lòng lại là chuyện hôm nay đã nói với Tấn An, còn không phải là đã chậm rồi à.

Chỉ mong thằng bé ấy, sẽ không trách ông ấy.

Tính toán của Trịnh Viễn An, Cố Thiệu không biết một chút nào. Nhưng mà tính toán của hệ thống, hắn đã hoàn hoàn toàn toàn hiểu rõ hết.

Những quyển sách trong danh sách Tấn An tiên sinh viết, hệ thống đã chỉnh sửa toàn bộ cho hắn.

Dựa theo ý của hệ thống, buổi tối sẽ kéo thời gian trôi qua chậm nhất cho hắn, một ngày một quyển không thành vấn đề, chẳng qua chỉ hai mươi quyển sách thôi, qua hai mươi ngày là có thể xem xong hết.

Vậy cũng thôi, dù sao sớm hay muộn cũng phải bị hỏi đến, Cố Thiệu cũng không thèm để ý, chỉ là —— hắn cầm lấy một quyển 《 Thuỷ lợi tập 》 trong số đó, chất vấn nói: “Đây là thứ gì?”

“Xem thêm đi, có lợi không hại.” Hệ thống nói rất đơn giản sáng tỏ.

Cố Thiệu hết chỗ nói rồi: “Ta cũng không đi cai quản đường sông, học thứ đồ nát này làm cái gì.”

“Có nhiều kỹ năng luôn tốt hơn.” Hệ thống nói, lại thúc giục một câu, “Nhanh nhanh đọc đi, quyển này phải đọc xong trong tối hôm nay!”

“Đêm nay không đọc mấy cái Tấn An tiên sinh bảo ta đọc?”

“Nói nhảm làm gì, đọc cái này, nghe ta!”

Cố Thiệu ghét bỏ mà bĩu môi: “Được, được, nghe ngươi.”

Dù sao ở trong mắt Cố Thiệu, ngoại trừ tứ thư ngũ kinh ở ngoài, tất cả những sách khác đều là tạp thư, nếu là tạp thư, vậy hắn cũng không bài xích.

Hắn đang chuẩn bị cầm lấy quyển 《 Thuỷ lợi tập 》kia, bỗng nhiên phát hiện bên cạnh còn có một quyển càng kỳ quái hơn.

“Cầm phổ? Hệ thống, ngươi không tính sai chứ?” Hắn còn chưa từng chạm vào đàn, cho hắn cầm phổ làm gì?

Hệ thống đáp lại rất đương nhiên: “Tấn An tiên sinh cũng coi như là đại sư trong giới chơi đàn, sau này ký chủ đến bên người ông ấy học tập, tất nhiên phải hiểu được sở trường của tiên sinh, như vậy mới có vẻ trịnh trọng.”

“Vua nịnh nọt!” Cố Thiệu khinh bỉ không thôi.

Hệ thống không để ý chút nào: “Nịnh nọt đúng chỗ, có lợi cho việc kéo gần khoảng cách giữa mọi người. Hơn nữa, ký chủ nịnh nọt còn ít à?”

Cố Thiệu không muốn học lắm, chủ động vuốt mông ngựa, và bị ép vuốt mông ngựa, chênh lệch thật sự quá lớn.

Nhưng hệ thống cũng không cần biết đúng sai, trực tiếp vứt ra một cây đàn ngọc.

“Học đi.” Hệ thống không cho phép từ chối.

“Ngươi bảo ta đọc sách trước hay là học đàn trước?”

Hệ thống do dự một chút: “Luyện đàn nửa canh giờ trước đã, rồi đọc sách cả đêm sau.”

Cố Thiệu phục rồi, hắn đã bị tiểu rác rưởi hệ thống này mài mòn đến mức không còn tính tình: “Vậy bên ngoài còn có thư đồng kìa, ngươi muốn hại chết ta à?”

“Bổn hệ thống có thể trực tiếp che chắn âm thanh.” Dứt lời, hệ thống thao tác một chút, rồi sau đó liền nói với Cố Thiệu, “Được rồi, ký chủ thử xem!”

Cố Thiệu: “……”

Thử cái đầu ấy mà thử, hắn mới không thử đâu!

Đêm nay, Cố Thiệu lại bị bắt trôi qua trong học tập.

Ban đầu là học đàn, thứ đồ chơi phong nhã này trước kia Cố Thiệu cũng chưa từng được chạm vào, cho nên mặc dù có hệ thống ở bên cạnh chỉ đạo, Cố Thiệu học vẫn rất gập ghềnh. Đương nhiên, quan trọng nhất chính là, vốn bản thân Cố Thiệu cũng không có ham muốn muốn học.

Đánh đàn lâu như vậy, bên ngoài cũng không có động tĩnh gì, Cố Thiệu cũng tin hệ thống thật sự đã cách ly hắn.

Nếu không quấy rầy được người bên ngoài, vậy đơn giản Cố Thiệu liền bắt đầu quấy rầy hệ thống.

Dù sao tiểu bụi đời hệ thống này cũng thiếu thu thập.

Hắn cố ý đánh sai nốt nhạc, làm thế nào khó nghe thì đánh thế ấy, rõ ràng muốn làm cho hệ thống ghê tởm chết.

Chỉ là ma âm như vậy giằng co một trận, hệ thống không thế nào, ngược lại Cố Thiệu đã phun ra trước.

Thật sự, quá khó nghe!

Hắn không nhịn được chửi thầm, hệ thống thật sự không có lỗ tai à, nó không phân biệt được dễ nghe hay là khó nghe sao? Thứ khó nghe như vậy, chính hắn cũng sắp không chịu nổi, thế mà hệ thống còn có thể nhịn, vậy thì quá liều mạng rồi.

Hệ thống mở cái miệng tôn quý, trong giọng nói lại mang theo sự trào phúng: “Còn muốn tiếp tục làm không?”

Cố Thiệu nghĩ mà sợ, lắc đầu.

Hắn thật sự không có dũng khí đối đầu với hệ thống nữa. Hệ thống không có lỗ tai, càng không có tâm, không thể trêu vào, thật sự không thể trêu vào.

So với đánh đàn, Cố Thiệu cảm thấy đọc quyển《 Thuỷ lợi tập 》 kia hiển nhiên là nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Tuy nhiên quyển sách này dày hơn nhiều so với sách khác, chia làm mấy tập, mỗi một tập đều viết hết sức tỉ mỉ xác thực, hết sức nghiêm cẩn, Cố Thiệu đọc vào cũng không khỏi dùng thái độ đoan chính, lâu lâu còn lấy giấy bút ghi lại một vài lần.

Hệ thống nhìn đến đây, mới thu hồi tâm tư tiếp tục trừng trị Cố Thiệu.

Lần này qua đi, Cố Thiệu lại trải qua mấy ngày gió êm sóng lặng.

Bởi vì Hồ lão phu nhân đối xử với hắn rất không tồi, cho nên mỗi ngày Cố Thiệu đều sẽ đến chỗ Hồ lão phu nhân thỉnh an một lần, lại đi đến chỗ Trịnh tiên sinh của hắn hỏi thăm sức khỏe, thời gian còn lại thì tránh ở trong phòng yên tĩnh đọc sách.

Bản thân Trịnh Gia Thụ một mình ngo ngoe rục rịch hồi lâu.

Ngày đó sau khi trở về, cậu ta đã bị cha cậu ta phê bình một trận, biết sự tình bại lộ, Trịnh Gia Thụ cũng mới hiểu được, dường như mình đã hại Cố Thiệu thảm.

Theo đạo lý, người như Cố Thiệu hoàn toàn không phải cùng một đường với bọn họ, Trịnh Gia Thụ vốn không nên trêu chọc. Nhưng mà cậu ta không thể hiểu được mà nhìn Cố Thiệu rất thuận mắt, hơn nữa sau ngày đó, mấy huynh đệ khác của cậu ta cũng cực kỳ nhiệt tình với Cố Thiệu, tuy rằng sự nhiệt tình này rất có khả năng là bởi vì bọn họ thua quá thảm, nhưng bọn họ rất có hảo cảm với Cố Thiệu cũng là sự thật.

Trịnh Gia Thụ vì bản thân mình, vì những hảo huynh đệ của cậu ta, cũng sẽ không từ bỏ tiếp tục đưa Cố Thiệu đến đây.

Chẳng qua, xem thái độ của nhị thúc cậu ta hiện giờ, chuyện này không gấp được, phải từ từ tới. Nhẫn nại tính tình, luôn có thể tìm được cơ hội, Trịnh Gia Thụ âm thầm cổ vũ cho bản thân.

Cơ mà, Trịnh Gia Thụ không biết, tính toán này của cậu ta tạm thời không trông cậy vào được.

Sáng sớm hôm nay, Trịnh Viễn An đã tự mình gõ cửa phòng Cố Thiệu.

Bên cạnh ông ấy còn có một thư đồng đi theo, sau khi vào phòng, Trịnh Viễn An trực tiếp nói với thư đồng kia: “Mau đi thu thập túi hành lý cho Cố công tử.”

“Vâng.” thư đồng lĩnh mệnh đi xuống.

Cố Thiệu bị biến cố này làm cho cả kinh đánh rơi cả sách: “Thu thập đồ vật, làm gì?”

“Đương nhiên là muốn đi ra ngoài.”

Cố Thiệu cảm giác kỳ quái, hắn cảm thấy Trịnh tiên sinh nói không tỉ mỉ, nghe cảm thấy rất dọa người. Hơn nữa, Trịnh tiên sinh chỉ bảo thư đồng thu thập hành lý cho hắn, chính ông ấy lại không mang theo hành lý. Cố Thiệu nuốt nước miếng, trong lòng bất ổn: “Tiên sinh, vậy ngài có đi cùng hay không?”

Nói xong, Cố Thiệu tha thiết mà nhìn Trịnh Viễn An.

Trịnh Viễn An không lập tức trả lời, bỗng nhiên ông ấy nhớ tới lời nương nói, liền thay đổi biểu tình, nghĩ thầm không thể quá nghiêm khắc với hắn.

Trịnh Viễn An đi qua, duỗi tay vỗ đầu Cố Thiệu, biểu cảm thậm chí có thể được nói là dịu dàng.

Cố Thiệu sợ tới mức lập tức lui về phía sau.

Trịnh Viễn An có chút bực, vừa định phát hỏa thì lại nhịn xuống, dùng giọng điệu hết sức nhẹ nhàng nói: “Ngươi đừng trách tiên sinh, dẫu sao, tiên sinh làm những việc đó đều là vì tốt cho ngươi.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!