Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 172: Chương 171:

Chương 171:

Tuy rằng trên mặt Cố Thiệu đang cười, nhưng lại cười đến mức vô cùng cứng ngắc, đón lấy ánh mắt hiền lành của Trịnh tiên sinh, hắn cũng không thể không khẩu thị tâm phi mà nói một câu: “Sao lại vậy chứ. Học sinh nào dám trách tiên sinh?”

Trịnh Viễn An vừa lòng mà buông tay: “Vậy là tốt rồi.”

Ông ấy rất là vừa lòng với biểu hiện vừa rồi của mình, nương đã nói phải đối xử với Cố Thiệu ôn hòa một chút, ông ấy nghe theo lời khuyên bảo, quả thực là đã vô cùng ôn hòa.

Tuy nhiên, trong lòng Trịnh Viễn An hiểu rõ, mặc dù việc này Cố Thiệu trách ông ấy, ông ấy cũng nhận.

Thời niên thiếu không hiểu chuyện, đợi sau này hắn vào quan trường sẽ biết tốt xấu. Trên quan trường, nhân mạch còn mạnh hơn tài hoa, làm một vị quan cô độc vĩnh viễn không đấu thắng những tay kéo bè kéo cánh, đương nhiên, đây cũng là nguyên nhân Trịnh Viễn An không muốn vào triều làm quan.

Khác với Trịnh Viễn An, Cố Thiệu đã bị chấn động đến ngốc. Nhưng hắn lại là người thích tự dọa chính mình, cứ vậy trong một lúc, trong đầu đã thoáng hiện qua vô số thuyết âm mưu.

Chờ đến sau khi thư đồng dọn dẹp sắp xếp xong bọc hành lý của hắn, Cố Thiệu đã tiến thoái lưỡng nan.

Hắn run rẩy hỏi: “Tiên sinh, rốt cuộc con phải đi đâu vậy?”

“Tới rồi sẽ biết.” Thái độ của Trịnh Viễn An ôn hòa, chỉ là lời không nên nói, ông ấy vẫn không nói một câu nào.

Nhìn lướt qua tay nải trong tay thư đồng, Trịnh Viễn An bình đạm nói: “Đi thôi, theo ta ra phủ.”

“Bây giờ phải đi luôn sao?” Cố Thiệu còn muốn giãy giụa một chút, “Có phải chúng ta nên nói lời từ biệt với Hồ lão phu nhân trước không, cứ vậy tùy tiện đi ra ngoài, dù sao cũng nên chào hỏi một tiếng, đúng không tiên sinh?”

Cố Thiệu mắt trông mong mà nhìn Trịnh Viễn An.

Trịnh Viễn An cũng không nghe hắn nói: “Không cần, ta đã thay ngươi thông báo với bọn họ.”

“Đi thôi.” Trịnh Viễn An thấy hắn lề mề, trực tiếp giơ tay kéo đi.

Cố Thiệu không thể không bị lôi kéo đi về phía trước.

Ra khỏi phủ thượng thư, Cố Thiệu lại ngồi trên xe ngựa lần nữa. Trong lúc đó, hắn vẫn chưa từ bỏ ý định mà cứ hỏi Trịnh tiên sinh mãi, hỏi rằng bọn họ sẽ đi đâu? Muốn làm gì?

Nhưng từ đầu đến cuối, Trịnh Viễn An đều không trực tiếp đáp lại hắn.

Trong lòng Cố Thiệu, ngày càng căng thẳng, hắn rất muốn lắc Trịnh tiên sinh chất vấn rằng rốt cuộc ông ấy muốn đưa mình đến chỗ nào, nhưng hắn không có lá gan này.

Dưới sự nghẹn khuất, Cố Thiệu chỉ có thể an ủi bản thân. Không sợ, tốt xấu gì hắn cũng là một người sống sờ sờ có thể chạy có thể nhảy, chẳng lẽ còn có thể bán hắn à?

Dù có bán, không phải hắn còn có thể chạy sao.

Cứ vậy tới tới lui lui mà khuyên bản thân mình, cuối cùng Cố Thiệu cũng có thể hơi yên tĩnh một chút. Nhưng mà lần này việc Trịnh tiên sinh làm, cũng thật sự rất quá đáng, muốn giấu hắn tới khi nào?! Cố Thiệu làm như cố ý giận dỗi, lại không nhìn sang phía Trịnh tiên sinh, một lát sau còn xốc màn xe lên, trực tiếp nhìn ra phía bên ngoài.

Chỉ là xem nhiều, Cố Thiệu liền phát hiện ra một chút manh mối. Con đường này, không phải con đường lần trước bọn họ đến thư viện Thanh Sơn sao?

Cố Thiệu xác định bản thân mình không nhìn lầm.

Quả nhiên, lại qua ba mươi phút, xe ngựa dừng ở thư viện Thanh Sơn.

Trịnh Viễn An vẫn giống như lần trước, trực tiếp lôi cổ áo của Cố Thiệu đến sân viện của Tấn An tiên sinh.

Người vừa mới đến, Tấn An tiên sinh bên kia như là đã sớm biết được tin tức, “Kẽo kẹt” một tiếng, cửa được mở ra từ bên trong.

Tấn An tiên sinh nhìn về phía thầy trò Trịnh Viễn An đang đi tới, nhàn nhạt nói: “Tới rồi.”

Trịnh Viễn An đẩy đẩy Cố Thiệu về phía trước: “Đều đã chuẩn bị thỏa đáng, khi nào bên ông có thể khởi hành?”

Cố Thiệu che mặt.

Thế mà thật sự liên quan đến Tấn An tiên sinh!

“Chờ một lát, hiện giờ ta còn phải đi gặp một người.” Tấn An tiên sinh nói.

Trịnh Viễn An gật đầu, sau khi nói với ông ấy hai câu xong, liền tự giác mà dẫn Cố Thiệu đi xuống chờ.

Cố Thiệu ôm bọc hành lý của mình, nhắm mắt mà đi theo phía sau. Hắn cảm giác, mỗi một bước về phía trước đều là vực sâu.

Khi tới phòng khách, đợi hai người ngồi xuống xong, cuối cùng Cố Thiệu không nhịn được nữa: “Tiên sinh, lúc này ngài có thể nói cho con biết tình hình thực tế rồi chứ?”

Lại nhịn xuống nữa thì hắn thật sự sẽ điên mất.

Trịnh Viễn An suy nghĩ một chút, có lẽ là chắc chắn Cố Thiệu không trốn thoát được chỉ có thể nhận mệnh, lúc này mới chậm rãi nói: “Ngươi có biết bên ngoài kinh thành này có mấy con sông bảo vệ thành?”

“Ba con sông.” Việc này Cố Thiệu đã sớm biết.

Đại Tề khai quốc đã đóng đô ở đây, sông bảo vệ thành chia thành hai đường bên trong và bên ngoài, sông bảo vệ thành ở bên ngoài là sông bao quanh toàn bộ kinh đô và vùng lân cận; sông bảo vệ thành ở bên trong chỉ là sông bao quanh hoàng thành. Bốn phía của hoàng thành đều có sông đào bảo vệ, vòng thành một vòng, sông bảo vệ ở ngoại thành lại chỉ có ba phía đông, tây, nam, nghe nói năm đó Thái Tổ cũng muốn đào sông bảo vệ ở phía bắc, chẳng qua ngân lượng trong quốc khố không đủ, cho nên việc này đã bị hoãn lại.

Qua mấy thế hệ sau, tuy nói quốc khố đã dần dần đầy lên, nhưng đều không nhắc lại chuyện này.

“Sông bảo vệ thành là chuyện của triều đình, liên quan gì đến chúng ta?” Cố Thiệu khó hiểu.

Trịnh Viễn An ý bảo hắn an tĩnh, lại nói: “Mấy ngày trước, Khâm Thiên Giám xem tinh tượng vào ban đêm, bói một quẻ, nói là những ngày gần đây phía bắc gặp nhiều tai hoạ nổi lên, đều là bởi vì sông bảo vệ thành chưa xây dựng xong. Sông bảo vệ thành, vốn nên là thành trì vững chắc, luỹ cao hào sâu. Nhưng hôm nay thiếu một phần ở cửa bắc, cuối cùng là bất lợi. Những người trong triều đình đã nghị luận một thời gian kha khá rồi, cuối cùng Thánh Thượng quyết định, đưa ra nghị quyết muốn xây dựng nốt phần còn thiếu ở phía bắc của sông bảo vệ thành.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!