Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 173: Chương 172:

Chương 172:

Cố Thiệu buồn cười.

Khâm Thiên Giám này đều là những người nào thế, nhìn bọn họ nói những lời này xem. Thiên tai nhân họa, liên quan gì đến sông bảo vệ thành, sông bảo vệ thành người ta còn cảm thấy vô tội kia.

Có sức lực này, có số bạc ấy còn không bằng lấy ra đem đi cứu tế, cả ngày chỉ nghĩ đến mấy thứ vô lý đó làm gì?

Trịnh Viễn An thấy Cố Thiệu có thái độ như thế, lạnh lùng mà trừng mắt nhìn hắn một cái.

Cố Thiệu lập tức thu liễm biểu tình, ngồi nghiêm chỉnh: “Tiên sinh, mời ngài nói.”

Trịnh Viễn An thu hồi tầm mắt: “Công Bộ bên kia đã chuẩn bị thỏa đáng, Hộ Bộ bên kia cũng đã chi ra tiền vật tư dự phòng, có thể khởi công bất cứ lúc nào. Tuy nhiên, ngoại trừ những điều này, Thánh Thượng còn cố ý hạ một đạo lệnh, sai Tấn An tiên sinh cùng với Công Bộ, phụ trách xây dựng phần sông bảo vệ thành còn thiếu ở phía bắc.”

Cố Thiệu nghe có hơi không hiểu: “Tấn An tiên sinh, không phải là tiên sinh của thư viện sao?”

“Để ngươi tới đây đi học, ngươi thật sự chỉ mang người tới mà không có mang não à?” Trịnh Viễn An thưởng cho hắn một gõ, “Ngay cả người dạy ngươi học viết sách gì mà cũng không biết, ngươi cũng xứng đến học đường của ông ấy nghe giảng bài à?”

Cố Thiệu sờ đầu, nghĩ thầm đó không phải là ngài bảo ta đi sao.

Chỉ là hắn không có can đảm tranh luận, đành phải chịu đựng.

Trịnh Viễn An hừ lạnh một tiếng, không vui vẻ gì mà giải thích cho Cố Thiệu nghe: “Khi Tấn An trẻ tuổi giỏi trị thủy nhất, từng nhậm chức Đô thủy sứ giả, có hai quyển sách, một là《 Thủy kinh 》, một là《 phòng lũ thông nghị 》. Hai quyển sách này, dù là hiện giờ thì những người ở Công Bộ còn đang đọc đấy. Việc sông bảo vệ thành này, vốn không cần người như ông ấy tự mình ra tay, chỉ là những quan lại trong triều đùn đẩy cho nhau, đều không muốn gánh trách nhiệm, Thánh Thượng mới cố ý tuyên ông ấy đến.”

Dường như Cố Thiệu đã nghe hiểu, lại dường như chưa nghe hiểu. Không hiểu, là bởi vì hắn còn không muốn nhanh như vậy đã phải đối mặt với hiện thực: “Con thì sao?”

Cố Thiệu chỉ chỉ chính mình.

“Ngươi?” Trịnh Viễn An cười, “Không phải ngươi nhàn rỗi không có việc gì à? Ta đã bàn bạc với Tấn An một chút, cho ngươi đi làm trợ thủ cho ông ấy.”

“Ai nói con nhàn rỗi không có việc gì, con còn phải khảo công danh mà!” Cố Thiệu lập tức nhảy lên.

Trịnh Viễn An đạm nhiên nói: “Khảo công danh phải đọc sách, ngươi cũng đã xem kha khá rồi. Người xưa có câu đọc vạn quyển sách, không bằng đi ngàn dặm đường, lần này ngươi cứ đi theo phía sau Tấn An, học tập cho tốt, đến ngày sau nhất định có thể có cảm ngộ.”

Cố Thiệu ủy ủy khuất khuất: “Nhưng mà sau này con cũng sẽ không làm thuỷ lợi.”

Hắn muốn trở về ăn no chờ chết.

Trịnh Viễn An nhướng mày, không thể ôn hòa nữa: “Ngươi lại nói vô nghĩa thử xem?”

Cố Thiệu ôm bọc hành lý của mình, âm thầm tức giận.

Trịnh Viễn An nói những lời không hay trước: “Ta cảnh cáo ngươi, bày sắc mặt ở chỗ ta cũng thôi, đợi lát nữa tới chỗ Tấn An, ngươi lại bày sắc mặt nữa cho ta xem!”

Cố Thiệu hít hít cái mũi, hắn còn có thể nói cái gì đây?

Nói bản thân mình không muốn đi? Nghiễm nhiên không có khả năng, Trịnh tiên sinh đã nói với Tấn An tiên sinh rồi, nếu lúc này hắn bỏ gánh không làm, chỉ sợ thật sự sẽ bị đánh gãy chân.

Cố Thiệu sờ chân của mình, đột nhiên không còn nóng nảy nữa.

Hắn đã đắc tội hoàn toàn với Lý gia, nếu lại đắc tội Trịnh tiên sinh nữa, bị Trịnh tiên sinh đuổi ra khỏi phủ thượng thư, vậy thì thật sự xong luôn rồi.

Thôi thôi, đi thì đi, còn hơn là bị người ta trùm bao tải đánh chết mà…

Cố Thiệu thu cảm xúc lại, xong thì vươn tay về phía Trịnh Viễn An: “Đi cũng được, tiên sinh, dù sao ngài cũng phải cho con thêm một chút bạc chứ. Ra bên ngoài, đâu thể không có ngân lượng phòng thân chứ?”

Trong túi hành lý này đều là quần áo, một chút đồ vàng bạc trang sức cũng không có.

Trịnh Viễn An không cự tuyệt, mở túi tiền ra lật lật chọn chọn, cuối cùng ném một lượng bạc cho học sinh của mình.

“Có một lạng thôi á!” Cố Thiệu trừng mắt lên.

“Tiêu hết đi rồi nói sau.”

“Con khẳng định có thể tiêu hết, cho thêm một chút đi mà.” Cố Thiệu năn nỉ cầu xin.

Trịnh Viễn An làm bộ muốn lấy lại.

Cố Thiệu vội vàng đoạt bạc lại, bỏ vào trong tay áo, âm thầm ngại tiên sinh keo kiệt: “Một lượng bạc thì một lượng bạc, cũng còn hơn không có.”

Trịnh Viễn An cũng là bị dáng vẻ không biết cố gắng này của hắn làm cho cảm thấy thê lương trong lòng.

Ông ấy và Văn Thắng đều là người chính trực đoan chính, sao mà học sinh được dạy ra, cố tình lại có tính tình này.

Hai thầy trò đã nói xong chuyện phải đi ra ngoài, tiểu thư đồng của thư viện cũng lại đây mời người.

Trước khi đi Trịnh Viễn An đã nhìn Cố Thiệu một cái.

Cố Thiệu không biết giận gật đầu: “Biết rồi, biết rồi.”

Hắn cảm thấy tiên sinh hoàn toàn là buồn lo vô cớ, hắn đâu có dám bày sắc mặt cho Tấn An tiên sinh xem chứ, người ta chính là người có mấy phần thể diện ngay cả khi ở trước mặt Thánh Thượng.

Không tình nguyện mà đi theo phía sau Trịnh tiên sinh rời khỏi đây, Cố Thiệu nghe thấy ở đằng trước Tấn An tiên sinh đang nói chuyện với một người, thế mà giọng nói của đối phương còn rất quen thuộc.

Cố Thiệu ngẩng đầu nhìn một cái.

Là Ngô Triệt!

Tất nhiên Ngô Triệt cũng nhìn thấy Cố Thiệu. Nói lời cảm ơn với Tấn An tiên sinh xong, lại chào hỏi qua với Trịnh tiên sinh, cuối cùng Ngô Triệt mới rảnh đi tới, bắt đầu chào hỏi với Cố Thiệu.

Cố Thiệu vừa nhìn thấy hắn ta liền gấp không chờ nổi hỏi: “Ngô huynh, huynh đến đây làm gì vậy?”

Ngô Triệt bị sự nhiệt tình nóng bỏng bất ngờ của hắn làm cho ngây người một chút.

Cố Thiệu chăm chú nhìn chằm chằm vào hắn ta. Trời mới biết hắn hy vọng hôm nay Ngô Triệt đến đây cỡ nào, là gặp phải sự việc xui xẻo như mình.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!