Chương 173:
Ngô Triệt tỉnh táo lại, nói: “Mấy ngày trước tích góp lại mấy vấn đề, thật vất vả chờ tới khi Tấn An tiên sinh có thời gian rảnh rỗi, đặc biệt tới bái phỏng.”
Cố Thiệu nghe vậy, hơi có chút mất mát.
Ngô Triệt lại nói: “Cố huynh thì sao?”
Cố Thiệu chỉ vào cái tay nải bẹp bẹp của mình: “Trịnh tiên sinh và Tấn An tiên sinh là bạn tốt, lần này Thánh Thượng sai Tấn An tiên sinh đến giám sát nơi xây dựng sông bảo vệ thành, Trịnh tiên sinh và Tấn An tiên sinh đã bàn bạc, để ta đi làm trợ thủ cho Tấn An tiên sinh.”
Nói xong, Cố Thiệu thở dài một hơi, hắn dễ dàng lắm sao? Đã làm Giải Nguyên còn phải làm cu li.
Ngô Triệt nghe xong lời này, trầm mặc trong một cái chớp mắt.
Đợi sau khi xem nhẹ sự không vui trên mặt Cố Thiệu, bỗng nhiên hắn ta cảm thấy vớ vẩn cực kỳ: “Cố huynh… Là không vui sao?”
“A?” Cố Thiệu phục hồi tinh thần lại, lặng lẽ hỏi, “Ta biểu hiện rõ ràng lắm sao?”
Ngô Triệt trả lại cho hắn một ánh mắt biết rõ trong lòng.
Cố Thiệu nhanh chóng điều chỉnh biểu cảm một chút.
Vốn dĩ Ngô Triệt có trăm mối cảm xúc ngổn ngang, đến bây giờ, đã không biết nên cảm khái gì nữa: “Cố huynh, huynh thật đúng là đang ở trong phúc mà không biết phúc.”
“Phúc khí khí thế này, ta tình nguyện cho huynh.” Cố Thiệu cạn lời nói.
Ngô Triệt nhìn hắn thật sâu một cái: “Cố huynh, lời như thế, sau này ngàn vạn đừng nói ở trước mặt người khác nữa.”
Cố Thiệu không biết vì sao hắn lại trở nên chính trực như vậy, trong lòng tò mò, liền hỏi: “Đây là vì sao?”
Ngô Triệt cười nhạt: “Ta sợ người khác không nhịn được, sẽ vì đố kỵ mà sinh hận, ra tay trước mặt mọi người.”
Cố Thiệu: “……!!!”
Hung tàn đến vậy sao, rốt cuộc hắn đã làm sai cái gì?
Khi vào thư viện, hai người Cố Thiệu và tiên sinh ngồi chung một chiếc xe ngựa, lúc rời khỏi thư viện, cũng là hai người ngồi chung một chiếc xe ngựa. Khác biệt chính là, người bên cạnh không giống nữa.
Khi tới tuy rằng có thấp thỏm, nhưng bây giờ so với lúc tới vừa nãy, càng làm cho Cố Thiệu cảm thấy thấp thỏm.
Cố Thiệu ngồi ở một góc của xe ngựa, cố hết sức làm như bản thân mình không tồn tại,
Hắn biết vuốt mông ngựa, cũng biết lúc này hẳn là nên nói mấy câu nịnh nọt cho không khí sinh động hơn, nhưng quỷ dị chính là, thế mà Cố Thiệu hắn không nói ra được. Hơn nữa Cố Thiệu có loại trực giác, hắn cảm thấy vị Tấn An tiên sinh này hẳn là không thích người khác vuốt mông ngựa lắm. Ông ấy nhìn tựa như trích tiên không nhiễm tục trần, không giống như hắn, trong lòng Cố Thiệu âm thầm lẩm bẩm, lão đại không vui.
Nói đến cùng, chính là không muốn đi theo chịu khổ.
Có vẻ Tấn An tiên sinh nhìn ra chút manh mối. Dù sao cũng là học sinh của bạn tốt, còn là một hậu sinh có học thức không tồi, tiền đồ vô lượng. Tấn An tiên sinh vừa chuyển suy nghĩ, khép lại cuốn sách trong tay, bỗng nhiên bắt chuyện với Cố Thiệu: “Ta thường nghe Viễn An khoe, nói ngươi rất có kiến giải với thư họa, đặc biệt là thư, có thể được xưng là đứng đầu đương thời.”
Cố Thiệu nghe vậy, không nhịn được mà lộ ra vài tia kinh ngạc: “Tiên sinh của con thật sự từng nói như vậy về con sao?”
“Nếu ông ấy không nói, sao ta có thể biết được?” Tấn An tiên sinh cười hỏi lại.
Cố Thiệu ngây người trong chốc lát, hắn trăm triệu không nghĩ tới, Trịnh tiên sinh cũng dám thổi phồng hắn ở trước mặt Tấn An tiên sinh như vậy, vì để biểu hiện hơi rụt rè chút, Cố Thiệu vội vàng phủ nhận: “Không có không có, Trịnh tiên sinh xem trọng con. Chẳng qua con chỉ là hiểu sơ sơ một chút, học chút da lông mà thôi, rốt cuộc khó mà có thể khoe ra.”
“Viễn An cũng không phải nói như vậy.” Tấn An tiên sinh nghĩ đến sự cố gắng của bạn tốt lúc muốn nhét học sinh vào chỗ ông ấy, lắc đầu bật cười, “Ông ấy không thường khen người khác, làm người xử thế đều là dáng vẻ như hận đời, đây là lần đầu ta nghe thấy, ông ấy có thể khen người khác thành như vậy.”
Cố Thiệu vươn ngón tay gãi bên tóc mai, cảm thấy thật sự ngượng ngùng, nhưng trong lòng không khỏi sinh ra vài phần nhảy nhót.
“Nhưng mà lời ông ấy nói cũng không giả.” Tấn An tiên sinh lại nói: “Bài giải lần trước ngươi đưa đến, ta cũng đã xem, viết rất tùy ý, nhưng phong cách viết nổi bật, nếu có thể kiên trì bền bỉ, thời gian trôi qua sẽ thành tác giả lớn.”
“Hình dễ luyện, thần khó luyện, từ trước đến nay ngươi luyện tập thư pháp, cũng là mất công sức cực khổ một phen.”
“Còn ổn ạ,” Cố Thiệu hơi thiếu tự tin một chút, dù gì, hắn cũng chỉ dùng một hai tháng: “Luyện nhiều rồi thành thói quen, không mệt giống như lúc bắt đầu.”
Tấn An tiên sinh nói hắn thật sự khiêm tốn, “Ta nghe Viễn An nói, mỗi buổi tối ngươi cũng đọc sách đến đêm khuya, không có một ngày nào bỏ dở. Hiện giờ người đọc sách ở kinh thành, phần lớn đều không nếm trải đau khổ gì, dù là những học sinh ở thư viện Thanh Sơn thư viện, cũng chưa chắc đều đặt tâm tư ở việc đọc sách. Không thành tâm, sao có thể trở thành châu báu? Người thức đêm khổ cực đọc sách như ngươi, đúng là không thường thấy.”
Cố Thiệu kinh ngạc.
Trời ạ, Trịnh tiên sinh bịa mấy lời vô căn cứ gì vậy, hắn vội vã nói: “Không có không có, chỉ là đọc mấy quyển tạp thư, không đảm đương nổi một câu khen ngợi của ngài.”
Tấn An tiên sinh lại là dáng vẻ cực kỳ tán thưởng Cố Thiệu, hơi hơi gật đầu: “Nhữ* không kiêu căng, thiên hạ không ai có thể cạnh tranh với nhữ; nhữ không khoe khoang, thiên hạ không ai có thể tranh công với nhữ, rất tốt.”
*Nhữ: có nghĩa là bạn, anh, mày,... Chỉ ngôi thứ 2.
Lời này khen rất tuyệt diệu, Cố Thiệu có chút vui vẻ mà nhìn Tấn An tiên sinh một cái, dù hắn chột dạ, cũng vẫn bị một câu khích lệ bất thình lình làm cho trong lòng trở nên ấm áp.
Trịnh tiên sinh chưa bao giờ khen hắn như vậy, Tần tiên sinh cũng sẽ không.