Chương 174:
Không nghĩ tới vị Tấn An tiên sinh nổi danh khắp thiên hạ này, lại biểu dương hắn như thế, nhờ vào những lời này, Cố Thiệu lập tức bị thu phục, quyết định tha thứ cho việc đối phương mạnh mẽ mang mình ra khỏi thành.
Chỉ nghe Tấn An tiên sinh lại nói: “Trước đó khi Viễn An bảo ta mang ngươi cùng đi, ta còn có chút dao động bất định, hiện giờ gặp được người, mới vừa biết Viễn An cũng không có nửa câu nói dối.”
Cố Thiệu lén lút ưỡn thẳng lưng lên.
Đúng vậy, không sai, hắn chính là người như vậy.
“Không kiêu căng không khoe khoang, không chối từ việc khổ nhọc, đây mới là hành vi và đức hạnh thường ngày mà một người đọc sách phải có.”
Cố Thiệu gật đầu tỏ vẻ đồng ý, đều là khen hắn, hắn có thể không đồng ý ư, lúc này cũng đã bắt đầu lâng lâng: “Việc này không có gì, người đọc sách, vốn dĩ nên trải nghiệm nhiều một chút khổ.”
Tấn An tiên sinh gật đầu: “Nếu như thế, lần này đi ra ngoài…”
Đầu óc Cố Thiệu nóng lên, bắt đầu tỏ lòng trung thành: “Tiên sinh ngài yên tâm, lần này ra khỏi thành, học sinh nhất định sẽ luôn nghe lời, ngài phân phó cái gì con sẽ làm cái đó, giống như lúc nãy đã bảo đảm ở chỗ Trịnh tiên sinh. Dù sao, con không sợ nhất là chịu khổ.”
Cố Thiệu thề son sắt.
Tấn An tiên sinh cong khóe miệng, hơi gật đầu rất là tán thưởng: “Không tồi.”
Cố Thiệu cười càng tươi hơn.
Được một đại nho đương thời khen thành một đóa hoa, cảm giác này, thật đúng là sung sướng tới cực điểm.
Hiện giờ xem lại, thật ra lần ra ngoài này cũng không tồi tệ như vậy.
Những lời này nói ra có hơi sớm, vốn dĩ Cố Thiệu cũng cho rằng bản thân mình có thể làm được, dù sao Tấn An tiên sinh người ta cũng đã khen hắn nhiều như vậy, cho dù là vì mấy câu khích lệ này, hắn cũng phải giờ vờ có bộ dạng chăm chỉ chịu khổ.
Nhưng chờ đến khi xe ngựa tới ngoại thành, Cố Thiệu bỗng nhiên phát hiện, có lẽ bản thân không giả vờ nổi nữa.
Mới vừa xuống xe ngựa, Cố Thiệu đã thân thiết cảm nhận được cái gì gọi là đón đầu một kích.
Bởi vì ngoài cửa thành bắc phải xây dựng sông bảo vệ thành, Công Bộ bên kia đã sớm đóng quân ở đây, nếu là ngày thường, mặc dù chỗ này là ngoại thành, cũng vẫn sẽ có người bán rong đứng ở đây rao hàng, nhưng hôm nay, ngay cả những người bán rong đó cũng đều bị đuổi đi, không còn, cái gì cũng không còn.
Đưa mắt nhìn bốn phía, trừ người của quan phủ vẫn là người của quan phủ, nơi có thể ở cũng là doanh trướng. Tiêu điều không thể nói nên lời, quạnh quẽ cũng không thể nói nên lời nào, chỉ là những ngày sau, không khỏi gian nan nhiều chút.
Cố Thiệu sờ vào một lượng bạc mà Trịnh tiên sinh cho mình, trong lòng bi thương: Thật đúng là bị tiên sinh nói trúng rồi, bạc này, sợ thật sự là không tiêu hết được.
“Hệ thống, ta muốn về nhà…” Cố Thiệu nhỏ giọng oán giận.
Hệ thống hừ một tiếng: “Mới vừa rồi là ai nói rất chắc chắn, nói rằng mình có thể chịu khổ được?”
“Ta sai rồi, hoàn toàn ta không chịu khổ được, ta muốn về nhà!” Cố Thiệu sắp hỏng mất.
Ai nguyện ý chịu khổ thì người đó ở lại đây đi, dù sao thì hắn không muốn ở lại một chút nào. Đúng là trong nhà Cố Thiệu không được coi là giàu có, nhưng cũng là bị Trần Kim Liên và Cố Đại Hà giáo dưỡng lớn lên, việc nặng việc nhẹ trong nhà hắn cũng chưa từng phải làm cái nào. Không có mệnh yếu đuối được yêu chiều, lại cố tình dính một thân bệnh yếu đuối phải yêu chiều.
Hệ thống cũng lười phản ứng lại với hắn.
Cố Thiệu kêu gào ở trong lòng, nhưng trên mặt lại không hiện rõ một chút nào, lúc nãy ở trong xe ngựa có bộ dáng gì, hiện giờ vẫn là bộ dáng đó.
Lề mề một lúc, gã sai vặt đã mang hết tất cả đồ đạc trong xe ngựa xuống. Thật ra đồ đạc bên trong cũng không nhiều, trừ hành lý của Tấn An tiên sinh và Cố Thiệu, còn lại tất cả đều là sách.
Sách của bản thân Tấn An tiên sinh muốn đọc, cùng với, sách mà Cố Thiệu phải đọc.
Trịnh Viễn An không có chuẩn bị gì khác, sách Cố Thiệu nên mang, ông ấy đều đưa đến hết, không thiếu một quyển nào.
Cố Thiệu và Tấn An tiên sinh vừa đặt chân xuống đất, bên kia rất nhanh đã có người đến thông báo.
Không lâu sau, có một vị trung niên mặc quan phục dẫn theo mấy cấp dưới đi đến đây, sau khi nhìn thấy Tấn An tiên sinh, người nọ rất có lễ phép mà chắp tay, làm lễ, xong hết mới khách khí mà hàn huyên: “Tiên sinh tới cũng thật sớm.”
Tấn An tiên sinh không nhanh không chậm mà trả lời: “Buổi tối hôm qua nhận được tin tức, nghe nói người bên các ngươi đều đã đến đông đủ, sợ làm chậm trễ công việc của các ngươi, cho nên vội vàng lại đây.”
“Không chậm trễ không chậm trễ, hôm qua chỉ kiểm kê nhân số, những chuyện khác cũng chưa kịp làm.”
Cố Thiệu nhìn về phía trước một chút, trong lòng đoán rốt cuộc người này là ai?
Còn không chờ hắn đoán ra, Tấn An tiên sinh đã bắt đầu chủ động giới thiệu: “Vị này chính là Công Bộ thị lang Tiền đại nhân.”
“Vị này, là Giải Nguyên của phủ Trấn Giang Cố công tử.”
Cố Thiệu vội vàng hành lễ.
Lại tới một vị thị lang nữa, chỉ mong vị này đừng giống vị Lại Bộ thị lang kia.
“Thì ra là Cố Giải Nguyên.” Tiền thị lang có hơi kinh ngạc, đánh giá Cố Thiệu một lượt, cười nói: “Thật sự là trăm nghe không bằng một thấy.”
Tấn An tiên sinh cười: “Như thế nào, Tiền đại nhân cũng từng nghe nói đến Cố Giải Nguyên?”
“Nghe nói rồi, tất nhiên là đã từng nghe nói rồi, Cố Giải Nguyên là người ở Trấn Giang, thanh danh cũng đã truyền tới kinh thành.” Nghĩ đến chuyện của Lý gia ở huyện Kim Đàn, lại nghĩ đến ngày ấy Lý thị lang phải chịu thiệt thòi, Tiền đại nhân liền cảm thấy buồn cười, cũng tràn đầy hảo cảm với Cố Thiệu, “Không tồi, hậu sinh khả uý mà! Không ngừng cố gắng!”
Cố Thiệu cười gượng một tiếng, biết ông ấy có ý gì, trong lòng không biết khổ đến cỡ nào.