Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 176: Chương 175:

Chương 175:

Câu khen này, hắn cũng không cần.

“Đúng rồi, lần này Cố Giải Nguyên đến đây, là vì…?” Tiền thị lang nghi hoặc mà nhìn Tấn An tiên sinh một cái.

Tấn An tiên sinh nói: “Sửa sông có nhiều việc vụn vặt, ta mời hắn đến đây, là vì thay ta chia sẻ một vài việc.”

Tiền thị lang nhướng mày, khi nhìn lại Cố Thiệu, trên khuôn mặt có thêm mấy phần thận trọng.

Có thể để Tấn An tiên sinh nói ra lời như vậy, hoặc là chính là lại lịch của Cố Giải Nguyên không nhỏ, hoặc là, vị Cố Giải Nguyên này là một người có tài năng thật sự. Cho dù là cái nào thì khách khí chút sẽ luôn không sai.

Tiền thị lang nói chuyện với hai người nói trong chốc lát, sau đó thì sai thuộc hạ đưa bọn họ đến chỗ doanh trướng.

Nơi Tấn An tiên sinh ở và nơi Cố Thiệu ở rất gần nhau, sau khi Tấn An tiên sinh đặt chân vào, Cố Thiệu cũng đã tới chỗ ở của mình.

Sắp xếp hành lý cho hắn là một tiểu lại. Hắn ta thấy đồ Cố Thiệu mang đến đây đều là sách, âm thầm cảm khái ở trong lòng một phen, thích đọc sách thế này, đúng là không giống với bọn họ.

Trước khi đi, tiểu lại cũng cẩn thận dặn dò rất nhiều: “Nơi này của chúng ta, mỗi ngày ba bữa đều sẽ được làm ở chỗ đầu bếp của doanh trướng. Cố Giải Nguyên ngài cũng không cần tự mình qua đó, chờ đến giờ, ta sẽ mang đến đây cho ngài.”

“Ba bữa đều có, chẳng qua, khẳng định là đồ ăn ở đây không so được với ở trong nhà, cũng không biết Cố Giải Nguyên có thể ăn quen hay không.”

Nhắc tới ăn, Cố Thiệu không thể không để bụng, “Đồ mọi người ăn đều giống nhau à?”

Tiểu lại llắc đầu, lộ ra một ánh mắt biết rõ trong lòng: “Sao có thể giống nhau chứ, Cố Giải Nguyên nói đùa.”

Cố Thiệu che ngực, được thôi, hắn hiểu rồi.

Người khác nhau có mệnh khác nhau, ngay cả ăn cơm cũng không giống nhau. Giống như hắn đi theo phía sau Tấn An tiên sinh làm chân chạy vặt, có thể nghĩ đến đồ ăn ngon được cỡ nào?

Sau khi sắp xếp xong, vốn Cố Thiệu tưởng rằng sẽ nghỉ tạm một ngày mới cần phải làm việc, lại chưa từng nghĩ rằng, sau khi ăn bữa trưa xong, Tấn An tiên sinh đã cho người gọi hắn đến.

“Trước tiên đi xem thử đường sông ở phía ngoài thành bắc đã.” Tấn An tiên sinh đi thẳng vào vấn đề nói.

Nói rất dứt khoát lưu loát, ngay cả cơ hội từ chối Cố Thiệu cũng không có.

Cùng đi theo Tấn An tiên sinh đến nơi đó, còn có mấy viên lại của Công Bộ, đều là được Tiền thị lang phái đến, nói là vì bảo vệ Tấn An tiên sinh.

Nhưng mà, từ đầu tới cuối những người ngày cũng không làm gì. Tấn An tiên sinh cũng sẽ không sai cho bọn họ động thủ, quan sát con sông kia rồi bảo Cố Thiệu ghi chú lại.

Cố Thiệu chịu thương chịu khó ghi lại.

Hắn không hé răng, cũng không hỏi phải ghi như thế nào. Tấn An tiên sinh cũng cố ý không nhiều lời, định bụng rằng đến lúc xong thì xem hắn có mấy phần ngộ tính.

Một canh giờ qua đi, Tấn An tiên sinh vẫy tay với Cố Thiệu: “Đưa ghi chú của ngươi cho ta xem xem.”

Cố Thiệu giơ tay đưa lên. Còn không phải là ghi lại mấy con sông thôi sao, đây cũng không phải việc gì khó, hắn cũng tùy tiện ghi lại một chút.

Tấn An tiên sinh nhìn lướt qua, hơi hiện vẻ kinh ngạc: “Ngươi đã từng đọc sách về trị thủy rồi à?”

“Đang đọc một quyển, chỉ là còn chưa đọc xong.” Cố Thiệu ăn ngay nói thật.

Quyển sách kia rất dày đó, một chốc một lát đúng là hắn cũng không đọc hết được.

Tấn An tiên sinh suy nghĩ trong lòng một phen, trả lại thứ Cố Thiệu đã ghi chú cho hắn, lại không nói thêm lời gì khác, không nói Cố Thiệu viết tốt, cũng không nói hắn viết không tốt.

Cố Thiệu đang không hiểu ra sao, bỗng nhiên lại bị Tấn An tiên sinh gọi một tiếng.

Cố Thiệu vội vàng ngẩng đầu nhìn lại, thấy Tấn An tiên sinh đã khoanh tay đứng ở bờ sông.

Ông ấy chỉ vào phía dưới nói: “Ngươi đi thăm dò xem nước ở đây sâu bao nhiêu thước. Chỗ sâu nhất là chỗ nào, chỗ cạn nhất là chỗ nào, đường sông rộng bao nhiêu, chỗ nào chảy xiết nhất, chỗ nào chảy chậm nhất.”

Nói rất nhiều điều, Cố Thiệu không lập tức phản ứng lại được.

Tóm lại đây là muốn hắn tự mình đi đo độ sâu của nước?

Tiểu lại bên cạnh cũng cảm thấy không ổn, việc đo độ sâu của nước này, không làm tốt là phải xuống nước. Bây giờ trời lạnh, vị Giải Nguyên công này nhìn có vẻ hơi yếu ớt, nếu như kiệt sức xong bị lạnh cóng thì biết làm thế nào được.

Lập tức có một người nói: “Tiên sinh, không bằng giao cho chúng ta đi thăm dò?”

“Không cần.” Tấn An tiên sinh lắc đầu, quả quyết cự tuyệt, “Để hắn tới là được.”

Mấy tiểu lại hai mặt nhìn nhau.

Cố Thiệu nhìn nước sông chảy xiết, khóc không ra nước mắt.

—-

Sau hành trình ngày hôm nay, Cố Thiệu và bọn họ mới vào doanh địa, đã lại đụng phải Tiền thị lang.

Khi Tiền thị lang nhìn thấy Tấn An tiên sinh còn có thể đoan đoan chính chính mà chào hỏi một tiếng, chờ nhìn thấy Cố Thiệu ở phía sau, thì cả người cũng ngây dại ra, kinh ngạc không khép miệng được.

Cố Thiệu chỉ cảm thấy mất mặt, nhanh chóng cúi đầu.

Tiền thị lang cũng chỉ ngây người một lát như vậy, ngay sau đó liền cười đến mức không thở được: “Ai da ta nói Cố Giải Nguyên, ngươi đây là có chuyện gì thế?”

Rõ ràng lúc gặp vào buổi sáng, vẫn là một thiếu niên lang cử chỉ nhanh nhẹn. Sao chỉ chớp mắt không thấy, đã biến thành mặt xám… Không, là đầu bùn mặt dính đất như vậy?

Nhìn khuôn mặt dính đầy bùn kia, lúc này cũng đã khô cứng lại.

Cố Thiệu ngẩn ra, không có mặt mũi trả lời, tiểu lại bên cạnh hắn giúp đỡ hắn trả lời một câu: “Cố Giải Nguyên là giúp Tấn An tiên sinh làm việc mới biến thành như vậy.”

“Làm việc?” Tiền thị lang còn có chút không thể tưởng tượng.

Trước đó ông ta đã nghe Tấn An tiên sinh nói, Cố Thiệu tới đây là giúp ông ấy làm việc. Chỉ là lúc ấy ông ta cũng không coi là chuyện, cho rằng lời Tấn An tiên sinh nói chỉ là một câu khách sáo, biến tướng của việc nhét Cố Thiệu vào tạo nên cảnh thái bình giả tạo thôi. Nhưng tình huống hiện tại này, có vẻ Cố Giải Nguyên này, thật đúng là đến đây để hỗ trợ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!