Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 177: Chương 176:

Chương 176:

“Giúp một chút, sao mà chỉ có một mình hắn trở nên chật vật như vậy, ngược lại mấy người các ngươi lại chỉnh chỉnh tề tề thế?” Ánh mắt của Tiền thị lang đảo qua mấy tiểu lại.

“Việc này…” Tiểu lại cũng ngượng ngùng nói, thật ra, thật ra cũng không trách bọn họ được mà, bọn họ cũng muốn hỗ trợ nhưng bất đắc dĩ Tấn An tiên sinh không đồng ý, vẫn luôn sai sử Cố Giải Nguyên.

Mới lúc nãy khi Tấn An tiên sinh bảo Cố Giải Nguyên thăm dò độ sâu của nước, Cố Giải Nguyên cũng là lần đầu tiên đụng tay làm, rõ ràng không có kinh nghiệm gì, trong lúc đó còn không cẩn thận trượt ngã một lần, đầu chúc xuống, hoàn toàn té ngã vào vũng bùn bên cạnh.

Sau khi bọn họ đỡ Cố Giải Nguyên đứng dậy, vốn dĩ đều tính toán rằng thay Cố Giải Nguyên đi thăm dò độ sâu của nước, kết quả lại là bị Tấn An tiên sinh ngăn lại.

Tấn An tiên sinh không cho bọn họ động thủ, chỉ để Cố Giải Nguyên làm.

Việc này bọn họ cũng không có cách nào, dù sao, ai cũng khó mà nói Tấn An tiên sinh không phải.

Tiểu lại nói ấp a ấp úng, Tấn An tiên sinh lại cảm thấy không có gì phải che giấu, “Đã là tới hỗ trợ, thì phải làm cho đúng với thực tế, nếu như không động thủ một chút nào, cái gì cũng không học được, vậy chẳng phải là mất công đến một chuyến?”

Cố Thiệu nhìn lòng bàn tay chảy máu tróc da của mình, thật sự là khóc không ra nước mắt.

Hắn thật sự không ngại mất công đến một chuyến!

Cũng may Tấn An tiên sinh cũng chỉ sai sử ở bên ngoài trong chốc lát, sau khi trở về, trừ phân phó hắn buổi tối nhớ đọc sách, giao cho hắn một phần công khóa ngày mai, thì không còn yêu cầu gì khác.

Cho dù ông ấy nói cái gì, Cố Thiệu đều gật đầu đồng ý.

Đợi ứng phó với Tấn An tiên sinh xong, Cố Thiệu mới kiệt sức cáo từ với Tiền thị lang, sau đó mới đi về phía doanh trướng của mình.

Có lẽ là dung nhan này của Cố Thiệu thật sự rất hấp dẫn ánh mắt người nhìn, thế nên, trước giờ người hướng ánh mắt về chỗ hắn chưa từng ngừng lại.

Cố Thiệu cảm thấy vô cùng mất mặt, tốc độ dưới chân dần dần nhanh hơn, thậm chí còn dùng tay che mặt, chạy như bay vào tổng doanh trướng của mình.

Tiền thị lang xem đến tấm tắc bảo lạ.

Giải Nguyên công đang tốt lành, thế mà cũng sẽ lưu lạc đến nước này, Tấn An tiên sinh cũng bỏ được.

Chờ hai người này đều đi hết, ông ta mới đi đến trước mặt tiểu lại nói chuyện khi nãy, thần thần bí bí hỏi: “Ngươi nói, Tấn An tiên sinh ở bên ngoài, có phải rất hung dữ hay không?”

Một đôi mắt của Tiền thị lang mở ra ro hơn, lập loè ánh sáng tìm hiểu và hứng thú.

Tiểu lại không nghĩ rằng ông ta là một Tiền đại nhân như thế.

Tuy nhiên hắn ta cũng không dám biểu lộ cái gì, nên vội vã lắc đầu: “Tấn An tiên sinh đối xử với ai cũng bình dị gần gũi, ôn nhu dễ thân.”

Mặc dù là xử với những tiểu lại bất nhập lưu như bọn họ, cũng đều là hòa hòa khí khí.

Tiền thị lang càng khó hiểu hơn: “Vậy sao ông ấy đối xử với Cố Giải Nguyên, có vẻ rất là khác biệt nhỉ?”

Người ta cũng bị lăn lộn đến mức như thế, thế mà còn không quên nhắc nhở người ta đọc sách.

Tiểu lại sờ sờ đầu, nửa ngày mới đưa ra một câu: “Chắc cũng, cũng tạm.”

Một người khác ở bên cạnh cũng nhăn mặt, thử thăm dò nói: “Có lẽ là, người tài giỏi phải làm nhiều việc?”

Tiền thị lang cười cười, vậy sau này phải còn nhiều việc.

Lại nói đến sau khi Cố Thiệu trở về doanh trướng, thì nhanh chóng cởi áo ngoài ra. Nhưng sau khi cởi ra vẫn cảm thấy quái quái, trên người có một mùi mồ hôi và mùi bùn đan xen, quả thực có thể thối chết người.

Cố Thiệu vội vội vàng vàng tìm người yêu cầu nước để tắm rửa.

Nơi này lại không phải ở phủ thượng thư, ngược lại nước lạnh thì không ít, nhưng nước ấm thì phải đợi lâu một chút. Cố Thiệu lại đợi một lúc lâu, rốt cuộc mới chờ được nước đến, tắm rửa bản thân sạch sẽ.

Tắm rửa xong, Cố Thiệu hắt xì mấy cái, một thân mệt mỏi mà ngã lên trên giường.

Hắn chỉ muốn ngủ, còn công khóa gì đó, ngày mai rồi nói sau, hắn mệt mỏi, rất mệt mỏi.

Hệ thống run run khóe miệng, hận không thể lấy roi da quất hắn hai cái: “Ký chủ, công khóa!”

“Biết rồi, biết rồi, có phiền hay không chứ?” Trong miệng Cố Thiệu nói như vậy, nhưng thân thể lại không tự chủ được mà trở mình, dùng chăn bọc bản thân mình lại, từ chối đứng dậy học tập.

Hệ thống khinh thường nói: “Mới đi ra ngoài nửa ngày, đến mức này à?”

Cố Thiệu cũng tỏ vẻ trào phúng với loại hành vi chỉ biết nói mà không nghĩ đến người khác của nó: “Ngươi có bản lĩnh như vậy, thế tự ngươi đi thử xem!”

“Bị Trịnh tiên sinh nhét vào nơi này cũng không phải ta.” Hệ thống vô tình đả kích.

Cố Thiệu “A” một tiếng, tỏ vẻ không muốn nói chuyện với nó.

Chỉ là hệ thống lại không muốn buông tha hắn: “Dậy! Làm bài tập, đọc sách, luyện đàn!”

“Để ta nghỉ một chút không được à?” Cố Thiệu cũng nổi lên tâm lý nghịch phản, “Cuốn sách kia còn có mấy tập cơ mà, một chốc cũng không xem hết được. Còn có đàn kia, luyện mấy thứ ấy cũng vô dụng, luyện cho ai nghe, ngươi à? Bây giờ là đang xây sông bảo vệ thành, nghĩ đến mấy thứ vô ích đó làm gì?”

“Vô ích?” Hệ thống quả thực tức đến bật cười, “Xa không nói, chỉ nói đến Ngô Triệt thôi, người ta không chỉ có học vấn tốt, hai kỹ năng đàn và cờ cũng tinh thông, cưỡi ngựa bắn cung cũng là không nói chơi, nói một câu văn võ song toàn cũng là bình thường. Ngươi nhìn người ta xem, rồi nhìn lại chính ngươi xem!”

Hệ thống hận sắt không thành thép.

Cố Thiệu phồng má chu môi, không để ý chút nào: “Ta làm sao?”

Hắn cảm thấy bản thân mình đã khá tốt.

Hệ thống mắng: “Ngươi trừ trộm cắp còn biết làm gì?”

“Ta…” Cố Thiệu nghẹn một lúc lâu cũng không nói ra được một chữ, nhưng hắn lại không cam lòng cứ như vậy bị hệ thống cãi thắng, “Ta là Giải Nguyên!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!