Chương 177:
Hắn chỉ nghĩ đến điểm này, cũng cũng chỉ có điểm này mới cao hơn Ngô huynh một đầu.
Hệ thống cười lạnh: “Ngươi cho rằng, ngươi đậu Giải Nguyên là bởi vì ai hả?”
Cố Thiệu hoàn toàn câm miệng.
Nhưng phàm là người có một chút liêm sỉ, đều ngượng ngùng nói thi đậu Giải Nguyên là bởi vì bản thân.
Hệ thống còn không dừng lại, tiếp tục nói: “Bảo ngươi học những thứ đó, khẳng định là có thể có tác dụng. Hôm nay Tấn An tiên sinh coi trọng ngươi là bởi vì cái gì, dùng cái đầu ngu xuẩn của ngươi ngẫm lại xem, còn chưa hiểu rõ à?”
Cố Thiệu tình nguyện bản thân mình ngu thật, tình nguyện bản thân mình thật sự không nhìn ra.
“Tấn An tiên sinh là nhân vật cỡ nào, cũng không nhìn xem trên triều đình có bao nhiêu người đều là học sinh của ông ấy, không nhìn xem đương kim hoàng thượng coi trọng ông ấy cỡ nào! Đại nhân vật như vậy, được ông ấy chỉ dạy đã là số phận vô cùng may mắn. Nếu không có Trịnh tiên sinh ở giữa bắc cầu, ngươi cho rằng với bản lĩnh của ngươi cũng có thể chạm đến Tấn An tiên sinh à? Nằm mơ đi.”
Cố Thiệu bị nó oán trách đến nghẹn lòng.
“Cơ hội bày ở trước mắt cũng không biết quý trọng cho tốt, nói ký chủ ngu cũng vũ nhục chữ ngu.”
Cố Thiệu bị mắng đến mức trái tim cũng chìm xuống một nửa, bịt lỗ tai lại, yên lặng mà bò lên, di chuyển đến trước án thư.
Sợ rồi sợ rồi, hắn đây đi đọc sách liền còn không được à?
Hôm sau, vẫn là một ngày vất vả, chỉ là vẫn vất vả chỉ có Cố Thiệu.
Buổi tối hôm qua Cố Thiệu ngược lại rất muốn bản thân mình bị cảm lạnh, tốt nhất là bệnh không dậy nổi, để Tấn An tiên sinh trực tiếp đưa hắn về Trịnh phủ.
Đáng tiếc, thân thể này của Cố Thiệu, thật sự thật tốt quá, bị lăn lộn lâu như vậy, ngày hôm sau vẫn không đau không ngứa mà thức dậy.
Hắn trừ bỏ mắng một câu chính cơ thể của mình còn không dùng được thì có thể làm gì?
Đây vẫn không phải là chuyện làm người ta tuyệt vọng nhất, làm người ta tuyệt vọng nhất chính là Tấn An tiên sinh giống như sai sử Cố Thiệu đến nghiện rồi vậy, phàm là việc có thể giao cho người khác làm, cuối cùng đều giao cho Cố Thiệu.
Cố Thiệu không còn cách nào khác.
Tựa như lời hệ thống nói vậy, Tấn An tiên sinh là người như thế nào, có thể được Tấn An tiên sinh chỉ dạy, đó là phúc khí của hắn, mặc dù phúc khí này, hắn hoàn toàn cũng không muốn một chút nào.
Cũng may mấy ngày liền vất vả cuối cùng vẫn có thu hoạch.
Năm ngày trôi qua, cuối cùng Tấn An tiên sinh cũng mang theo người khảo sát vùng đất xây đường sông này rõ ràng, trong lòng cũng đã định ra con đường của sông bảo vệ thành, dẫn nước như thế nào, thay đổi đường sông linh tinh như thế nào.
Lại qua một thời gian nữa, chờ đến lúc chạng vạng Cố Thiệu mặt xám mày tro mà trở về doanh trướng, phát hiện bên trong có thêm rất nhiều người.
Không phải người của Công Bộ, mà là công nhân được thuê ở bên ngoài kinh thành.
Gần chỗ đường sông đã bắt đầu đào.
Cố Thiệu tùy tiện nhìn lướt qua rồi trở về tắm rửa ăn cơm tối.
Cơm tối vẫn là mấy thứ như vậy, dù có là đồ ăn ngon thì ăn nhiều ngày như vậy cũng đã chán, huống chi thứ đồ ăn này hoàn toàn cũng không có vị gì cả.
Cố Thiệu lại nổi lên suy nghĩ động đến một lượng bạc kia.
Không bằng hắn lại đi ra ngoài đi dạo? Lỡ như có người bán rong bán thức ăn thì sao.
Cố Thiệu cầm một cái màn thầu đi ra ngoài, chỉ là tìm một vòng vẫn là cái gì cũng không tìm được, ngược lại làm cho bản thân mình đói bụng.
Cố Thiệu suy sút mà ngồi xuống, cắn màn thầu, ăn đến tâm không cam tình không nguyện.
Hắn muốn ăn đường, muốn uống canh thịt, muốn ăn bánh có nhân được mua ở quán hàng rong!
“Ăn cái rắm!” Hệ thống thật sự muốn mắng chết hắn.
Cố Thiệu cũng không muốn ăn rắm, cho nên hắn vẫn thành thành thật thật mà bắt đầu gặm màn thầu.
Gặm được một lát, bỗng nhiên hắn nghe được, hình như bên cạnh truyền đến âm thanh nuốt nước miếng.
Cố Thiệu cảnh giác mà quay đầu, lại thấy cách đó không xa, không biết khi nào đã có thêm một nam tử trung niên, trong tay cầm một cái bánh bao đen, rất là hâm mộ mà nhìn chằm chằm về phía hắn.
Sau khi bị phát hiện lúc sau, nam tử ngượng ngùng cười ngây ngô một tiếng, cúi đầu tiếp tục ăn thứ trong tay mình.
Cố Thiệu nhìn cái bánh bao đen của ông ta, lại nhìn cái màn thầu trắng bị chính mình ghét bỏ, đột nhiên cảm thấy bản thân có hơi không biết tốt xấu.
Giữa hai người cũng không cách xa nhau lắm, Cố Thiệu mở miệng nói trước: “Ngươi tới chỗ này đào sông bảo vệ thành?”
Nam nhân kia gật gật đầu.
Ông ta thấy Cố Thiệu ăn mặc đẹp đẽ, biết rằng đối phương không phải người giống như mình, trong lòng tự ti, không còn mặt mũi ở lâu hơn nữa, trực tiếp nuốt lương khô của mình xuống xong rồi bỏ chạy đi mất.
Cố Thiệu một đường đuổi theo bóng dáng của ông ta.
Mấy ngày nay nhìn thấy những bá tánh đến đào đường sông, sao mà nhìn người này còn sống gian khổ hơn người kia.
Rõ ràng hắn nhớ rằng, những người này là quan phủ mướn tới, hẳn là có phát tiền công mà?
Cố Thiệu chỉ nghi hoặc một trận, không nghĩ nhiều nữa.
Không tìm được đồ ăn, hắn cũng không nên lại lăn lộn ở bên ngoài nhiều nữa.
Nhanh chóng trở về.
Trong phủ thượng thư, Hồ lão phu nhân cũng đang nhớ thương Cố Thiệu.
Từ sau khi bà ấy biết con thứ hai nhét Cố Thiệu đến bên cạnh Tấn An tiên sinh làm cu li, Hồ lão phu nhân vẫn luôn ở oán trách con thứ hai, cảm thấy ông ấy quá nhẫn tâm. Cứ thế mãi, đứa bé kia không cách lòng với ông ấy mới là lạ đó.
“Ta đếm ngày tháng, đứa nhỏ kia đã đi khoảng mười ngày rồi, chừng nào thì ngươi đón nó trở về?”
Trịnh Viễn An thuận miệng nói: “Còn sớm mà, để hắn tiếp tục ở đằng đó đợi đi.”