Chương 178:
Hồ lão phu nhân nóng nảy: “Ngươi không sợ hắn quấy rầy Tấn An tiên sinh làm việc à?”
“Sợ cái gì, Tấn An đã nói với con như thế rồi.”
Nghĩ đến mấy ngày trước Tấn An sai người đưa tin về đây, Trịnh Viễn An cảm thấy bản thân mình hẳn nên ác tâm hơn chút.
Khó có khi Tấn An đồng ý dạy, đánh phải để hắn ở bên ấy thời gian một lâu chút.
Người làm tiên sinh, lúc nên nhẫn tâm thì cần phải hạ quyết tâm. Không nhẫn tâm, sao có thể có tiến bộ?
—
Có đôi chứ không chỉ một, Trịnh Gia Thụ cùng đám ăn chơi trác táng kia của cậu ta, vừa vặn cũng nói đến Cố Thiệu.
Lần trước từ biệt, đám Trương Nhược Linh đã một lòng muốn tái chiến cao thấp với Cố Thiệu.
Dù gì, lần trước thua thật sự quá thảm. Bọn họ thân là ăn chơi trác táng số một số hai trong kinh thành, còn chưa từng bị người ta hạ thể diện như vậy. Tuy nói trong lòng mấy người này đã thừa nhận Cố Thiệu không phải người bình thường, nhưng mà bọn họ vẫn muốn lại luận bàn một chút. Chỉ là đợi lâu như vậy, mãi vẫn không nhìn thấy bóng dáng của hắn. Nói là đi ra ngoài thành làm cu li, nhưng cũng không đến mức một chút tin tức cũng không có chứ.
Ôn Húc kỳ quái nhìn về phía Trịnh Gia Thụ: “Nhị thúc của ngươi sẽ không thật sự không cho hắn trở lại đi?”
“Sao có thể.” Trịnh Gia Thụ theo bản năng mà phản bác, “Nhị thúc của ta thật sự rất coi trọng Cố Thiệu, chỉ thiếu điều không thương hắn như con trai thôi. Trông chặt hắn còn hơn bất kì ai khác, sao có thể không cho hắn trở lại.”
“Vậy vì sao đến bây giờ cũng chưa thấy hắn về nhà ngươi? Con sông bảo vệ thành kia, còn không biết phải xây sửa tới khi nào nữa, chẳng lẽ một khi chưa xây xong, thì ngày đấy không cho hắn trở về?”
Trịnh Gia Thụ nắm một chút tóc, rất là buồn rầu: “Ta cũng không biết, quay về ta lại hỏi thử tổ mẫu của ta xem.”
“Hỏi, nhanh hỏi đi!” Trương Nhược Linh vội vàng chen một câu, “Đợi đến lúc hắn trở lại, chúng ta lại tụ tập một hồi!”
Sau đó, hắn ta nhất định phải thắng Cố Thiệu!
Nếu như mà còn thua… Không đúng, chuyện này không có khả năng! Bọn họ chính là ăn chơi trác táng số một số hai trong kinh thành.
Ăn chơi trác táng, cũng nên có tôn nghiêm của ăn chơi trác táng.
“Vậy thì khó khăn rồi.” Trịnh Gia Thụ thở dài một tiếng, giải thích, “Lần trước ta gọi hắn ra, đi một lần đã bị nhị thúc của ta bắt được. Ta hoài nghi, lần này hắn bị sung quân đến ngoài kinh thành sửa sông bảo vệ thành, chính là bởi vì chuyện lần trước đó.”
Trịnh Gia Thụ cầm cần câu cá, thỉnh thoảng rung cần câu. Nói đến chuyện này, cậu ta còn có chút áy náy.
Trương Nhược Linh cũng có chút phiền: “Sao nhị thúc của ngươi quản rộng như vậy.”
“Ai nói không phải chứ.”
Mấy thiếu niên lang vây quanh ở bên hồ, thổn thức không thôi với việc Cố Thiệu gặp phải.
Một mình đi ra bên ngoài thật là đáng thương, bị người ta tống cổ đi làm cu li cũng không có người cầu tình.
Nếu như có người dám làm như vậy với bọn họ, bọn họ đã sớm ồn ào lật trời!
Như bọn họ sở liệu, cũng đúng là mỗi ngày Cố Thiệu đều sống ở trong cảnh nước sôi lửa bỏng.
Ban ngày làm trợ thủ cho Tấn An tiên sinh, việc nặng việc dơ gì cũng là hắn làm, buổi tối còn phải nghiêm túc mà làm bài tập, chịu đựng hệ thống và Tấn An tiên sinh tàn phá nặng nề!
Vốn dĩ ngay từ lúc ban đầu, Cố Thiệu còn cảm thấy Tấn An tiên sinh là người khá tốt.
Hiện tại xem ra, rõ ràng người ta là thâm tàng bất lộ! Dùng bề ngoài ôn hòa lừa gạt lòng tin của hắn, sau đó dùng bất cứ thủ đoạn tàn nhẫn nào, tra tấn hắn mỗi ngày. Biện pháp dạy học sinh này, quả thực y đúc với Trịnh tiên sinh.
Tuy nhiên, nhớ trước đây khi lần đầu hắn nhìn thấy Trịnh tiên sinh, hình như cũng cảm thấy ông ấy rất ôn hòa.
Hai người này, không hổ là bạn cũ nhiều năm!
Mỗi ngày Cố Thiệu đều sống ở trong áp lực. Nhưng mà so sánh ra thì, tiến bộ vẫn rất rõ ràng.
Sách hệ thống cho hắn, hắn đã đọc được một nửa, cầm phổ kia, Cố Thiệu cũng đã bắt đầu học được ra dáng ra hình.
Còn học vấn à, nhờ phúc của Tấn An tiên sinh, một ngày Cố Thiệu cũng chưa từng chểnh mảng.
Dù sao đại nho cũng là đại nho, mỗi khi chỉ điểm hai câu, đều sẽ làm cho Cố Thiệu có loại cảm giác đẩy mây mù ra nhìn thấy trời xanh. Mà Tấn An tiên sinh còn không giống Trịnh tiên sinh, Trịnh tiên sinh là cho dù hắn viết được hay không, ở trong mắt ông ấy đều là không đáng một đồng, cố gắng hết sứcchèn ép xuống, sợ cái đuôi của hắn vểnh lên trời. Mà Tấn An tiên sinh thì lại không tiếc khích lệ, mỗi lần đều có thể dùng mấy câu khen ngợi kéo Cố Thiệu trở lại khi hắn bị công khóa bức điên.
Sau đó lại thêm công khóa, bị ép đến nóng nảy lại trấn an… Như thế, vòng tuần hoàn lặp lại, chưa từng ngừng.
Trịnh tiên sinh là đả kích chính diện, Tấn An tiên sinh, là tra tấn lặp đi lặp lại.
Đã nhiều ngày như vậy, cuộc sống mà Cố Thiệu trải qua vẫn luôn vừa chua xót vừa vui vẻ, cảm giác này, thật sự khó có thể miêu tả.
Hôm nay, Cố Thiệu theo thường lệ trở về rất muộn.
Tấn An tiên sinh và Tiền đại nhân cùng nhau trông coi, Cố Thiệu thì ở phía sau ngồi phát ngốc.
Có lẽ là hắn ngồi ngây ra đó yên lặng rất lâu, người làm việc bên cạnh theo bản năng mà xem nhẹ sự tồn tại của hắn, bắt đầu khe khẽ nói nhỏ những lời oán giận.
Những lời này, bọn họ cũng không dám nói ở bên ngoài, miễn cho nói nhiều sai nhiều, chọc người của quan phủ. Nhưng mà không nói trong lòng bọn họ lại thật sự vô cùng tức giận, lúc này mới cùng nhau nhỏ giọng nói thầm vài câu.
Vô tình trùng hợp, những lời này cứ như vậy truyền tới lỗ tai Cố Thiệu đang phát ngốc…
Trên đường trở về, Cố Thiệu vẫn luôn muốn nói lại thôi với Tiền thị lang.