Chương 179:
Nhưng mà tới cuối cùng, Cố Thiệu vẫn không nói một câu nào.
Khi sắp đến doanh trướng, Tiền thị lang liền chia tay với bọn họ. Cố Thiệu vừa định rời đi, không nghĩ đến Tấn An tiên sinh đột nhiên gọi hắn lại.
Cố Thiệu quay đầu lại.
Tấn An tiên sinh nói: “Theo ta tiến vào.”
Dứt lời, Tấn An tiên sinh đi vào doanh trướng của mình trước, Cố Thiệu theo sát phía sau.
Sau khi đi vào, Tấn An tiên sinh lại bảo Cố Thiệu ngồi xuống, rót một chén trà nhỏ cho hắn, nói thẳng: “Ta nhìn sắc mặt của ngươi, có vẻ là có chuyện muốn nói với Tiền đại nhân?”
“Là có mấy lời, chỉ là không biết có thể nói hay không.”
Tấn An tiên sinh thấy hắn có chút căng thẳng, cười cười trấn an: “Cứ nói đừng ngại. Chỗ này, sẽ không có người ngoài đến đây.”
Cố Thiệu do dự trong chốc lát, cuối cùng vẫn thẳng thắn với Tấn An tiên sinh: “Mới vừa nãy ở bờ sông nghỉ ngơi, con nghe được có người nghị luận rằng, lần này quan phủ thuê bá tánh làm công, lại chậm chạp không phát tiền công, ngay cả lương khô ba bữa, đều là bọn họ tự mang, những ngày qua cực kỳ gian khổ, nhưng có khổ lại không dám nói.”
Tấn An tiên sinh nhíu mày: “Lại có việc này?”
Cố Thiệu gật đầu: “Con nghe thấy trong lúc vô ý, nghĩ rằng cũng không phải giả. Huống chi, đã nhiều ngày nay con nhìn thấy những công nhân được thuê đó, đa số đều ăn mặc vô cùng túng quẫn, rất là khốn đốn.”
Cố Thiệu lại không phải ý chí sắt đá, nhìn thấy người khác sống thảm thiết đến như vậy, tất nhiên cũng sẽ đồng tình.
Tấn An tiên sinh trầm tư một lát, bỗng nhiên lại hỏi: “Vừa rồi ngươi do dự không thôi, chính là lo lắng Tiền đại nhân sẽ không nhận xử lí việc này?”
Cố Thiệu không tiện trả lời vấn đề này, điều hắn lo lắng không chỉ là cái này.
Tiền công này không được phát, vậy cuối cùng rơi xuống tay ai, thật sự quá khó để phân biệt. Cố Thiệu cũng không hiểu biết nhiều về Tiền thị lang, cũng không cách nào kết luận có phải ông ta không chạm vào một chút nào hay không.
Phàm là dính tay, nếu hắn tùy tiện đi lên làm rõ, chẳng phải là tự mình chuốc lấy cực khổ?
Hắn không trả lời, Tấn An tiên sinh cũng biết ý của hắn. Ông ấy suy nghĩ một lát rồi đứng lên: “Đi thôi.”
“Đi… Đi đâu?” Cố Thiệu chớp chớp mắt.
“Đi giải thích nghi hoặc cho ngươi.” Tấn An tiên sinh nói rất bình tĩnh.
Tấn An tiên sinh nói xong thì cũng không quay đầu lại mà đi ở đằng trước, Cố Thiệu nhìn thì lại không hiểu ra sao.
Sau khi hắn ra ngoài cũng không biết Tấn An tiên sinh muốn làm gì, cho đến khi hắn phát hiện, phương hướng mà Tấn An tiên sinh đi, dường như là doanh trướng của Tiền đại nhân.
Sau khi tới nơi, phỏng đoán của Cố Thiệu đã được chứng thực hoàn toàn.
Khi Tiền thị lang nhìn thấy Tấn An tiên sinh và Cố Thiệu lại đây, cũng kinh ngạc trong một lúc. Không đợi ông ta để hai người ngồi xuống, ánh mắt của Tấn An tiên sinh đã chuyển về phía Cố Thiệu.
Tình huống như thế, Cố Thiệu đã là tên ở trên dây, không thể không bắt.
Hắn đành phải nói hết tất cả những chuyện kia ra. Sau đó thì càng nói càng tức giận, nói cả chuyện hai ngày trước nhìn thấy nam tử trung niên quần áo tả tơi kia nữa.
Dứt lời, bên trong hoàn toàn tĩnh lặng.
Cố Thiệu nói xong, trong lòng không thể nắm chắc được mà trở nên thấp thỏm. Tấn An tiên sinh tĩnh tọa uống trà, trấn tĩnh tự nhiên. Duy nhất không tĩnh lại được chỉ có Tiền thị lang.
Chỉ trong chốc lát như vậy, trên mặt Tiền thị lang đã thay đổi mấy biểu cảm. Cuối cùng, sắc mặt ông ta nghiêm trọng mà nhìn về phía Cố Thiệu: “Ngươi không nghe lầm chứ?”
“Không nghe lầm.” Cố Thiệu đáp lại rất dứt khoát.
Tiền thị lang bình tĩnh lại, bước đi vài bước vòng quanh doanh trướng, cuối cùng không bình tĩnh được nữa, xốc mành ra bên ngoài, trong giọng nói mang theo vài phần tức giận: “Đi kêu Chu Thúc Lương đến đây!”
Hộ Bộ lang trung Chu Thúc Lương, đó là người mà lần này Hộ Bộ phái ra đến đây để tính toán tiền và lương thực các thứ.
Vốn Tiền thị lang chỉ quan tâm việc của Công Bộ, rất ít nhúng tay vào việc của Hộ Bộ, nhưng người của Hộ Bộ lại chọc ra lỗ thủng lớn như vậy ngay dưới mí mắt của ông ta, vậy ông ta không thể ngồi xem mặc kệ nữa.
Sau khi Chu lang trung bị kêu tới, quả nhiên bị hỏi đến ngốc.
Tiền thị lang nhìn biểu cảm này của hắn ta, biết rằng lời Cố Thiệu nhất định không sai.
Ông ta cũng không quan tâm đối phương là Hộ Bộ hay là Công Bộ, nóng nảy lên là phê bình một trận, những lời mắng ra câu này càng tàn nhẫn hơn câu kia, Chu lang trung xấu hổ đến mức gần như không còn chỗ dung thân.
Cố Thiệu ở bên cạnh nghe thấy cũng ngây dại.
Hắn không nghĩ tới, Tiền đại nhân thế mà lại cương trực như vậy.
“Ta mặc kệ ngươi có bao nhiêu người trộn lẫn trong việc này, cũng mặc kệ phía sau ngươi có bao nhiêu chỗ dựa lớn, tóm lại, trong đêm nay, cần phải trả hết tất cả số tiền công đã khất nợ.”
“Nhưng mà ——”
“Không có nhưng mà!” Tiền thị lang chém đinh chặt sắt nói, “Nếu như muốn chết, ngươi cứ việc kéo dài thêm.”
Chu lang trung nuốt xuống lời muốn nói.
Tiền thị lang cũng lười nhìn hắn ta nữa, thấy hắn ta còn thất thần không đi, không khỏi trừng mắt nhìn một cái: “Như thế nào, còn trông cậy vào bản quan làm việc thay ngươi?”
“Không dám.” Chu lang trung khom lưng, xoay người đi xuống.
Tiền thị lang vẫn vô cùng khó chịu.
Mấy năm nay trong triều thật sự có quá nhiều sâu mọt, chỉ ăn bổng lộc mà mặc kệ mọi việc, nhìn thật sự tức giận.
Giận dữ một lát, Tiền thị lang mới phát hiện bên cạnh còn có hai người. Ông ta nhìn Tấn An tiên sinh và Cố Thiệu một cái, thu liễm cơn giận của mình: “Chê cười rồi.”
“Không sao.”
Tấn An tiên sinh nói nói mấy câu xong, lại mang theo Cố Thiệu cáo từ.
Hai người đi rồi, Tiền thị lang ngồi một mình yên tĩnh suy nghĩ một phen, cuối cùng vẫn gọi tâm phúc của mình tới.