Chương 180:
“Đi tra tra chuyện này xem là ai bày mưu đặt kế, qua tay bao nhiêu người.”
Cấp dưới đồng ý xong, lại hỏi: “Nếu đại nhân muốn tra rõ, sao còn mặc kệ cho Chu lang trung ở lại?”
Trên mặt Tiền thị lang lộ ra một chút khó chịu: “Không có hắn ta cũng sẽ có những người khác. Trước tiên để hắn ta ở lại chút thời gian, sau khi người này bị cảnh cáo, hẳn là sẽ an phận hơn nhiều. Dùng hết tác dụng của một thứ, để hắn làm xong xuôi chính sự trước đã, chờ kết thúc, lại giáng một gậy cho chết sau!”
Những người trong Hộ Bộ, Tiền thị lang chẳng để mắt được ai. Kẻ sau còn tham làm hơn kẻ trước..
Trước tiên cứ chờ xem, tất cả đều chờ tra rõ ngọn nguồn ông ấy lại cùng tấu lên sau.
Bên kia, Cố Thiệu và Tấn An tiên sinh chưa trở lại chỗ ở.
Chỉ vì trên đường trở về, Tấn An tiên sinh đưa theo Cố Thiệu đi đường vòng, dọc theo đường sông bên kia đi thẳng về phía trước.
Động tác của Chu lang trung bên kia cũng nhanh.
Có lẽ là thật sự sợ Tiền thị lang sẽ bẩm báo chuyện lên trên, lúc này đã phái người đến đây trấn an.
Bá tánh đến làm công được triệu tập tới cùng nhau, nghe giám quan ở giữa nói chuyện. Cái khác thì bọn họ nghe không hiểu, nhưng có một việc bọn họ nghe hiểu, trong buổi tối hôm nay là bọn họ có thể lấy được tiền công!
Có không ít người trực tiếp vui đến mức khóc lên.
Quan phủ thuê nhân công, nói là bỏ tiền ra để mướn người, nhưng đa số thời điểm số tiền này đều không lấy được, hoặc là dù có lấy được, tới tay cũng đã bị trừ đi không ít, không khác mấy với trực tiếp bị trưng tập lao dịch.
Lần nào bá tánh cũng khổ mà không thể nói, không chỗ để kể.
Vốn dĩ bọn họ đều cho rằng lần này cũng phải ngậm bồ hòn, không nghĩ rằng tình thế xoay chuyển, thế mà tiền công thật sự sắp tới tay rồi.
Vô cùng phấn khởi, chính là một cảnh tượng âm thanh tán tụng.
Tấn An tiên sinh để Cố Thiệu nhìn một lúc rồi nói: “Có cảm tưởng gì?”
Cố Thiệu do dự một lát, nói: “Những người này, thật đúng là dễ dàng thỏa mãn.”
“Số lần thất vọng nhiều, sẽ càng dễ dàng thỏa mãn hơn. Người ở phía dưới vốn dĩ không có mấy yêu cầu với người ở tầng lớp trên, chỉ cần người ở trên có một chút lòng thương hại, ở trong mắt của bọn họ, đã coi như là vị thanh quan hiếm có trên thế gian.”
Cố Thiệu nghe vậy, sắc mặt buồn bã: “Đúng là như vậy.”
Giống Đỗ huyện lệnh ở huyện Kim Đàn bọn họ, làm việc cũng không coi là quang minh lỗi lạc, nhưng bá tánh của huyện Kim Đàn, vẫn luôn cảm thấy ông ấy khá tốt.
“Vừa rồi ngươi phân vân đủ điều với Tiền đại nhân, là lo lắng ông ta cũng là cá mè một lứa với Chu lang trung kia?”
Cố Thiệu xấu hổ mà cười một tiếng, cũng không đáp lời.
Tấn An tiên sinh lại giống như máy hát ra vậy, nói nhiều hơn bình thường rất nhiều.
“Con người trên đời này, thanh giả tự thanh, đục giả tự đục. So sánh những người cùng ở trong triều đình, có hạng người sống giống như Chu lang trung, có người lại sống giống như Tiền đại nhân. Người ngươi gặp được là người quang minh lỗi lạc cũng được, thứ bè lũ xu nịnh cũng thế, quan trọng nhất là không thẹn với lòng.”
Không thẹn với lòng ư, Cố Thiệu cúi đầu, trong lòng có chút giãy giụa.
Hắn cảm thấy việc nên làm, hoàn toàn không thể làm.
Tấn An tiên sinh lại nói: “Có nghĩ tới con đường làm quan không?”
Cố Thiệu theo bản năng mà lắc đầu, ép suy nghĩ trong lòng xuống: “Thi hội còn chưa thi nữa, đậu hay không vẫn không biết, hiện giờ suy xét đến những việc này, không khỏi quá sớm rồi.”
Tấn An tiên sinh hơi cong môi ngậm ý cười: "Hiện giờ ngươi đang gánh vác thân phận Giải Nguyên của phủ Trấn Giang, nếu như lại không thi đậu, mất mặt cũng không phải là ngươi, mà là bộ mặt của toàn bộ phủ Trấn Giang.”
Trong lòng Cố Thiệu căng thẳng, sau đó thì kêu rên một tiếng.
Sao hắn lại không nghĩ tới, thế mà tình cảnh của bản thân mình lại gian nan như vậy!
“Suy nghĩ nhiều hơn, hiểu rõ trong lòng, luôn tốt hơn sống những ngày mơ màng hồ đồ.”
Cố Thiệu mang vẻ mặt đau khổ gật đầu.
Không lâu sau, Tấn An tiên sinh lại đã mở miệng: “Quay đầu lại nếu như không có việc gì, đi theo Tiền đại nhân học cho tốt đi.”
“Học như thế nào?”
“Quan sát nhiều hơn là được.”
Cố Thiệu nghe lời này, trong lòng khịt mũi coi thường.
Hắn lại không ngốc, cả ngày mệt như chó, đâu còn tâm tư gì mà đi quan sát Tiền thị lang người ta.
Hơn nữa, hắn và Tiền thị lang lại không thân, tùy tiện nhìn chằm chằm vào người ta, rất không tốt!
Tấn An tiên sinh nói như vậy thì hắn cứ đồng ý như vậy thôi. Dù sao, hắn sẽ không đi làm.
Tuyệt đối!
Hai ngày sau, Tiền thị lang quay về doanh trại, đột nhiên phát hiện bên cạnh có nhiều thêm một ánh mắt, như bóng với hình, vẫn luôn dõi theo ông ta.
Tiền thị lang nhìn lướt qua xung quanh, quá nhiều người, cũng không tìm ra được là người nào.
Trong lòng ông ta âm thầm kêu một tiếng kỳ quái.
---
Vốn dĩ Tiền thị lang muốn bắt lấy cái người trốn ở chỗ tối này, chỉ là người nọ thật sự quá giảo hoạt, ông ta canh chừng mấy ngày mà mãi cũng không tìm được nửa bóng người.
Tiền thị lang lập tức cảm thấy da đầu có hơi tê dại.
Người này, rốt cuộc là muốn làm gì?
Sẽ không phải là có ý đồ gì với ông ta chứ!
Hệ thống nhìn những hành vi lén lút của ký chủ nhà mình rất là chướng mắt, nó không hiểu rõ: “Ngươi không thể chính đại quang minh một chút à?”
“Ta lại không thân thiết với người ta.” Cố Thiệu nói rất đúng lý hợp tình, “Nếu như nhìn chính đại quang minh, xấu hổ cỡ nào chứ?”
“Lúc này thì không xấu hổ à?”
“Dù sao người xấu hổ cũng không phải ta.”
Hệ thống thiệt tình cảm thấy không đáng giá cho Tấn An tiên sinh. Người ta có lòng tốt cho một kiến nghị, kết quả lại bị ký chủ biến thành như vậy, nếu mà Tấn An tiên sinh biết được, có khi sẽ tức chết.