Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 182: Chương 181:

Chương 181:

Cố Thiệu nhìn chằm chằm mấy ngày, cũng dần dần hiểu biết hơn về Tiền thị lang.

Người này có tính tình nóng nảy, làm người xử sự đều vô cùng dứt khoát quả quyết, không thích người khác nhúng tay chen chân. Có đôi khi sẽ có vẻ rất bá đạo, nhưng không thể nghi ngờ, trong chuyện xây dựng sông bảo vệ thành này, rất cần có người dẫn đầu như vậy mới có thể kỷ luật nghiêm minh, tốc chiến tốc thắng.

Nhưng mà, tuy tính tình Tiền thị lang hơi kém một chút, lại là quan tốt hiếm có. Trên đường đi gặp được bá tánh làm công, nhìn thấy bọn họ hành lễ, đều sẽ không tự chủ được mà chậm bước chân lại rồi gật đầu với bọn họ.

Đối đãi với cấp dưới, và đối đãi với bá tánh, có vẻ là hai loại thái độ khác nhau.

Cố Thiệu còn muốn lại nhìn chằm chằm thêm mấy ngày, bên kia Tấn An tiên sinh lại đột nhiên kêu hắn qua.

Cố Thiệu nghĩ có lẽ là lại muốn hỏi hắn đã đọc sách thế nào rồi.

Cũng may thật sự là hắn đã đọc, cũng không để bụng Tấn An tiên sinh kiểm tra hay không, xong thì khí định thần nhàn mà đi qua. Không ngờ sau khi tới nơi, lại còn có một việc vui ngoài ý muốn chờ hắn.

Việc này phải bắt đầu nói từ khoảng thời gian trước, Trịnh Gia Thụ bị mấy người bạn của cậu ta khuyến khích về cầu tình tổ mẫu của cậu ta.

Hồ lão phu nhân vẫn luôn rất thương tôn tử, tiểu tôn tử nói cái gì, bà ấy đều sẽ cố hết sức thỏa mãn. Huống hồ lúc này việc tôn tử nói lại đúng thật là hợp tình hợp lý.

Đứa bé Cố Thiệu kia là khách nhân của phủ thượng thư nhà bọn họ, đã là khách nhân, đâu có đạo lý để cho khách nhân chịu tội đúng không? Vốn dĩ Hồ lão phu nhân đã rất yêu thích đứa nhỏ Cố Thiệu này, thấy con thứ hai vẫn luôn không cho Cố Thiệu về, đã sớm đau lòng rồi, vừa đúng lúc này tiểu tôn tử lại đến đây cầu tình, Hồ lão phu nhân liền vỗ ngực nói chuyện này để bà ấy lo hết.

Ban đầu Hồ lão phu nhân nghĩ rằng hoàn toàn đưa Cố Thiệu trở về, bất đắc dĩ con trai của bà thật sự là lòng quá mức tàn nhẫn, khuyên can mãi, cuối cùng chỉ đồng ý đón hắn trở về một ngày.

Một ngày thì một ngày đi, Hồ lão phu nhân bất mãn thì bất mãn, nhưng lại không thể làm gì hơn.

Còn không nhịn được mắng con trai bà ấy một câu lòng dạ đen tối.

Chỉ một ngày như vậy, ở trong mắt Cố Thiệu lại như là thiên đại kinh hỉ.

Từ sau khi hắn nghe được chuyện này thì cười chưa từng khép khóe miệng lại.

Tấn An tiên sinh nhìn lại cảm thấy buồn cười, biết tâm tính của hắn chưa định, không tiện trách cứ cái gì: “Đã gấp gáp không chờ nổi mà muốn rời đi rồi à?”

“Không có, không có.” Cố Thiệu vừa cười vừa lắc đầu, ai cũng thấy được rằng miệng hắn nói vậy nhưng lòng không phải vậy.

“Được rồi, trở về nghỉ ngơi sớm chút đi, sáng sớm ngày mai ta sẽ cho người đưa ngươi trở về.” Tấn An tiên sinh nói xong lại dừng một chút, “Chỉ cho nghỉ một ngày, sáng sớm ngày mốt là phải trở về.”

Cố Thiệu lập tức đồng ý: “Vâng, con biết rồi.”

Bình thường sau khi ra khỏi doanh trướng của Tấn An tiên sinh, Cố Thiệu đều uể oải không vui, dáng vẻ là bị kiểm tra đến mức cạn kiệt sức lực. Hôm nay ra ngoài, lại là tâm trạng nhảy nhót, trên mặt mày đều lộ ra không khí vui mừng.

Một lượng bạc kia của hắn, cuối cùng có thể tiêu được rồi!

Thật đáng mừng!

Suốt một buổi tối, Cố Thiệu đều ở trong sự phấn khởi. Tới ngày hôm sau, Cố Thiệu gấp không chờ nổi mà bò dậy khỏi giường, lại thần thanh khí sảng leo lên xe ngựa, vẫy tay từ biệt Tấn An tiên sinh và Tiền thị lang, một đường hấp tấp mà chạy về trong thành.

“Tư thế này, ngược lại giống như là một đi không trở lại.” Tiền thị lang vuốt chòm râu nói.

Tấn An tiên sinh cong khóe miệng.

Một đi không trở lại? Đó là không có khả năng.

……

Cố Thiệu đi rất sớm, sau khi vào cửa thành, trên đường cũng không có bao nhiêu người. Chỉ là dù vậy, Cố Thiệu vẫn cảm thấy chậm, trên đường không nhịn được mà còn thúc giục rất nhiều lần.

Xa phu đáp lời lại, nhưng cũng không nhanh hơn bao nhiêu, vẫn cứ không nhanh không chậm mà đi về phía trước.

Cố Thiệu gấp đến độ vò đầu bứt tai.

Hồi lâu sau, cuối cùng xe ngựa cũng tới phủ thượng thư.

Cuối cùng cũng tới rồi! Sau khi nhảy từ trên xe xuống, Cố Thiệu sửa sang lại xiêm y, nhìn La quản gia đã sớm canh giữ ở cửa, lập tức cảm thấy vô cùng thân thiết.

Tính số ngày, hắn đã phải ăn cực khổ hơn nửa tháng rồi.

“Cuối cùng cũng đã trở lại.” La quản gia cũng nhìn thấy Cố Thiệu, nhanh chóng trước xuống khỏi bậc thang, tự mình nghênh đón Cố Thiệu đi vào: “Lão phu nhân và Nhị lão gia đều ở bên trong chờ đấy, nhị công tử và mấy vị tiểu công tử cũng có mặt.”

Cố Thiệu do dự nói: “Là mấy người Trương công tử sao?”

“Còn không phải sao, nghe nói ngài sắp về, sáng sớm đã tới đây!”

Cố Thiệu không rõ nguyên do.

Hắn và bọn họ rất quen thuộc ư? Chẳng lẽ là bị hắn đả kích một lần, trong lòng bất mãn, còn muốn tới gây chuyện? Chắc là sẽ không đâu, mấy người này nhìn cũng không giống như là hạng người keo kiệt.

Cố Thiệu không nghĩ ra, chỉ là dưới chân lại không ngừng lại.

Bên trong phòng khách, mấy người Trương Nhược Linh co ro ở dưới, câu nệ đến mức một câu cũng không dám nói.

Bọn họ đã sớm nghe Trịnh Gia Thụ nói hôm nay Cố Thiệu sẽ trở về.

Nếu bọn họ không có cách nào đưa Cố Thiệu ra ngoài, vậy còn không bằng tự bọn họ đi qua. Có một câu là núi không theo ta thì ta theo núi. Dù sao bọn họ đến đây cũng coi như là làm khách, Trịnh Nhị thúc cũng không đến mức đuổi bọn họ ra ngoài chứ.

Tuy rằng nghĩ như vậy, nhưng mấy người vẫn vô cùng thấp thỏm. Đặc biệt là sau khi gặp Trịnh Viễn An, rắm cũng không dám đánh một cái.

Nhưng mà sau khi ngây người trong chốc lát, bọn họ phát hiện Trịnh Nhị thúc cũng không giống như những gì bọn họ nghĩ, tuy đối xử với bọn họ không thân thiết nhưng cũng cũng đủ khách khí.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!