Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 183: Chương 182:

Chương 182:

Mấy thiếu niên thụ sủng nhược kinh, cũng thu lại vẻ ăn chơi trác táng của ngày thường, giống y như Trịnh Gia Thụ, ngoan ngoãn mà ngồi ở phía dưới.

Chờ đến khi bên ngoài truyền đến động tĩnh, không lâu sau, bọn họ đã nhìn thấy một người tiến vào từ bên ngoài.

Trịnh Viễn An lập tức ngẩng đầu nhìn về phía bên ngoài, thấy quả thật là Cố Thiệu đã trở lại. Thấy Cố Thiệu đi vào, Trịnh Viễn An nhanh chóng đánh giá hắn một lượt, lại làm như không có việc gì mà cúi đầu.

Cố Thiệu vội vàng tiến lên hành lễ với Hồ lão phu nhân và tiên sinh.

Hồ lão phu nhân nhìn mà liên tục thở dài: “Gầy rồi, gầy đi không ít.”

Trịnh Viễn An nghĩ đến dáng vẻ của Cố Thiệu nửa tháng trước, đối lập với dáng vẻ bây giờ, hình như đúng là có hơi gầy.

Thức ăn của thành bắc, thật sự rất kém sao? Trịnh Viễn An gõ vào ghế dựa, âm thầm suy tư.

Hồ lão phu nhân lại đang cảm thán: “Xem làm thằng bé đói thành thế nào này, mới nửa tháng đã gầy nhiều như vậy, nếu như còn tiếp tục ở đó nữa, có thể gầy trơ cả xương ra. Dù sao bên ngoài cũng không so được với trong nhà, xem ra vẫn là trở về mới tốt.”

Cố Thiệu vội gật đầu không ngừng: “Còn không phải là như vậy sao.”

“Thật là đáng thương.” Lời của Hồ lão phu nhân có ý ám chỉ, “Vẫn là trở về tốt mà, trở về tốt.”

Cố Thiệu nghe vậy, vẻ mặt cảm động. Không nghĩ tới Hồ lão phu nhân lại hiểu hắn như vậy, hiểu hơn Trịnh tiên sinh nhiều!

Trịnh Viễn An nhìn bộ dáng này của hắn thì mặt tối sầm, đau lòng gì đó cũng không còn: “Được rồi, đâu có khổ như vậy? Mặc dù khổ, một nam tử hán như hắn ăn chút đau khổ thì tính là gì?”

“Chỉ có ngươi mới nói được như vậy!” Hồ lão phu nhân nói thầm một câu.

Cố Thiệu nghẹn lòng một chút. Trịnh tiên sinh, thật đúng là vẫn tuyệt tình trước sau như một.

Hàn huyên trong chốc lát xong, Cố Thiệu liền bị mấy thiếu niên lang đã sớm gấp không chờ nổi kéo đến..

Ban đầu Cố Thiệu tưởng rằng Trịnh tiên sinh sẽ quát lớn, không nghĩ tới ông ấy lại rất dung túng.

Mấy người lôi kéo Cố Thiệu đến phòng của Trịnh Gia Thụ.

Vốn dĩ bọn họ muốn lôi kéo Cố Thiệu thi thố một hồi nữa, bất đắc dĩ nơi này không có gà, cũng không có xúc xắc, người nhà họ Trịnh sẽ càng không cho phép bọn họ chuốc rượu.

Mấy người tưởng tượng, liền cảm thấy trợn tròn mắt.

Cái gì cũng không có, cái gì cũng không thể chơi, vậy vì sao mà bọn họ lại vội vội vàng vàng đến đây nhỉ?

Cố Thiệu thức dậy từ sáng sớm, ngồi xe ngựa lâu như vậy, thật ra đã sớm mệt mỏi. Khi bị lôi kéo đến đây, cũng không phải rất vui lòng lắm, hắn cũng thật sự không có tinh lực để so tới so lui với bọn họ.

“Hệ thống này, có thứ gì có thể đuổi bọn họ đi không?” Bỗng nhiên Cố Thiệu nghĩ tới hệ thống.

“Chơi đập hình?”

“Đây là trò gì?” Cố Thiệu chưa từng nghe nói qua.

Hệ thống nói quy tắc cho Cố Thiệu nghe một lần.

Cố Thiệu nghe xong, trầm mặc thật lâu: “… Có chắc là lấy thứ này ra, không phải vũ nhục người ta chứ?”

“Trẻ con đều thích chơi.”

“Nhưng bọn họ không phải trẻ con.”

Hệ thống kiên trì nói: “Bản chất cũng giống vậy.”

Cố Thiệu cũng không có cách nào khác, nếu hệ thống đã nói như vậy, hắn quyết định chơi cùng với bọn họ trò chơi này.

Sau khi nói với hệ thống một câu, Cố Thiệu liền cảm thấy tay áo trầm xuống, bên trong có thêm một đồ vật. Hắn lấy đồ vật ra, đặt lên trên bàn.

Bốn thiếu niên lập tức vây lại xung quanh: “Đây là cái gì?”

“Nhìn như là vẽ ra vậy, nhưng mà cái này vẽ cũng quá giống thật rồi nhỉ?”

“Chưa từng nhìn thấy nha.”

“Cho nên, mấy cái này đều là mỹ nhân đồ à?” Trịnh Gia Thụ hỏi, “Cố huynh, huynh vẽ à?”

Khoé miệng Cố Thiệu run lên.

Hệ thống có đức hạnh gì đây, thế mà lại đem mấy bức vẽ mỹ nhân đồ của hắn trước kia biến thành mấy tấm hình nhỏ, thật là khiến cho người ta xấu hổ.

Đương nhiên Cố Thiệu sẽ không thừa nhận đây là hắn vẽ, bịa chuyện về một người bán rong không tồn tại, đẩy hết tất cả mọi việc lên trên người hắn ta. Tiếp theo lại nói với mấy người Trịnh Gia Thụ cách chơi trò đập hình.

Quả nhiên, hắn vừa nói xong, mấy thiếu niên lập tức nổi giận.

“Đây là thứ gì, không phải là chế giễu chúng ta chứ!”

“Ai muốn chơi trò đập thứ này chứ, nhàm chán như vậy.”

“Đúng vậy đúng vậy, quỷ mới chơi cái này.”

Mấy người khịt mũi coi thường với đồ chơi này, thứ này, con nít cũng khinh thường chơi nữa huống chi là bọn họ.

Nhưng mà, hình mỹ nhân vẽ trên đây thật đúng là không tồi.

Mấy người không hẹn mà cùng cầm lấy mấy bức tranh thu nhỏ lên, bắt đầu thưởng thức.

Thật sự vẽ rất không tồi, đáng tiếc không phải của bọn họ. Không đúng… Cũng chưa nhất định không phải là của bọn họ, nếu như đập thắng, không phải đều có thể cầm đi sao?

Sau nửa canh giờ, thư đồng bên cạnh Trịnh Viễn An đến đây tìm Cố Thiệu, nói là Trịnh Viễn An mời hắn đi qua dùng bữa.

Cố Thiệu vừa nghe là được ăn, tâm tư lập tức bay ra, lại không đợi được nữa, liền xoay người nói với bốn người khác: “Các ngươi có muốn đi ăn cơm hay không?”

Không có người nào đáp lại hắn, bốn cái đầu vây xung quanh bàn đều hết sức chuyên chú, không chia được một chút thời gian nào cho Cố Thiệu.

“Ta đây đi trước đó nha?”

Vẫn như cũ không có ai trả lời.

Mấy thiếu niên này đang chơi đập hình rất vui vẻ, dường như trò chơi này rất làm người ta nghiện, một khi chơi là không dừng lại được. Thua còn muốn chơi nữa, luôn cảm thấy vừa nãy mình thua đều là ngoài ý muốn; thắng còn muốn thắng nữa, muốn thắng hết tất cả số hình trong tay đối phương.

Chiến đấu hăng say đến thời điểm mấu chốt, mọi người chỉ nghe được tiếng la hét kỳ lạ liên tục của mình và đối phương, đâu còn có thể nghe được Cố Thiệu đang nói cái gì.

Sau khi Cố Thiệu hỏi hai câu thì không có để ý đến bọn họ nữa, trực tiếp đi theo thư đồng đến viện của Trịnh Viễn An.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!