Chương 183:
Hôm nay dùng bữa, chỉ có Trịnh Viễn An và Cố Thiệu, Hồ lão phu nhân cố ý dặn dò, những người khác đều không cần đến đây.
Cố Thiệu cũng không có gì cố kỵ, hơn nữa đúng là hắn đã vô cùng đói, rất là thèm thuồng, sau khi ngồi xuống liền bắt đầu ăn uống thỏa thích, rất giống như có người không cho hắn ăn vậy.
Trịnh Viễn An nhìn đến mức nhíu mày.
Xem ra, đồ ăn của thành bắc, là thật sự không ngon.
Ông ấy vừa múc cho Cố Thiệu một chén canh, vừa hỏi về chuyện đọc sách theo thường lệ: “Mấy ngày nay đi theo Tấn An, có học được cái gì không?”
Cố Thiệu nuốt đồ ăn trong miệng xuống, bớt thời giờ trả lời: “Mỗi ngày đều có học, buổi sáng có nửa canh giờ, Tấn An tiên sinh sẽ dạy học cho con.”
Trịnh Viễn An gật đầu: “Xem ra chuyến đi này không tệ.”
Tấn An là người như thế nào, người khác không biết, Trịnh Viễn An còn có thể không biết ư? Giao Cố Thiệu cho ông ấy, Trịnh Viễn An cực kỳ yên tâm, “Lần trải nghiệm này đối với ngươi mà nói là phần gặp gỡ khó có được. Cẩn thận đi theo Tấn An và chư vị đại nhân học thêm chút bản lĩnh, sau này khoa cử làm quan, cũng có thể bớt đi một chút đường vòng. Cho dù không học được gì, đến gần Tấn An một chút, cũng sẽ để cho người khác cố kỵ hơn một phần. Với ngươi mà nói, hữu ích không có hại.”
Sao Cố Thiệu lại không biết những điều đó chứ, chỉ là cuộc sống ở ngoài thành, thật sự rất vất vả để trải qua!
Hắn cắn một miếng đùi gà, hỏi dò: “Tiên sinh, vậy sông bảo vệ thành cần phải xây trong bao lâu, chẳng lẽ, con vẫn phải ở bên đó mãi hay sao?”
“Có gì không thể?”
“Nhưng con phải thi khoa cử mà.”
Trịnh Viễn An không dao động: “Có sẵn đại nho ở đằng kia, còn chậm trễ ngươi thi khoa cử chắc? Tìm cớ cũng nên tìm cái gì hay hay chút.”
Cố Thiệu u sầu: “Vậy đến lúc ăn tết, cũng không đến mức còn để con ở bên đó chứ?”
Trịnh Viễn An suy nghĩ trong chốc lát, cuối cùng mở miệng: “Vậy thì cho ngươi nghỉ ba ngày.”
“Ba ngày?!” Cố Thiệu kinh hô một tiếng.
Trịnh Viễn An liếc hắn một cái: “Ngươi cũng không cần phải đi thăm người thân bạn bè, ba ngày, vậy là đủ rồi.”
Cố Thiệu còn muốn nói thêm vài câu, Trịnh Viễn An lại lập tức ngắt lời hắn trước: “Còn càn quấy nữa thì chỉ cho nghỉ hai ngày!”
Được rồi, được rồi, ba ngày thì ba ngày, hắn không nói nữa là được chứ gì, Cố Thiệu hoàn toàn ngậm miệng lại.
Lần này nói chuyện với nhau, kết quả cũng không phải như ý của Cố Thiệu lắm, nhưng bữa cơm trưa này, Cố Thiệu lại ăn đến mức rất là vừa lòng.
Trịnh tiên sinh nhìn dáng vẻ Cố Thiệu vùi đầu vào ăn, như suy tư gì.
Thèm đến mức thế này, thật mất mặt…
---
Lúc rời đi vào ngày hôm sau, Cố Thiệu không chỉ mang theo một bao quần áo mùa đông mà còn mang theo không ít thịt bò khô.
Hắn cũng không biết là ai dặn dò, nhưng thân thiết đến như vậy chắc là Hồ lão phu nhân.
Lúc chuẩn bị rời đi, mấy người Trương Nhược Linh lại bất ngờ đến đây.
Cố Thiệu thấy bọn họ quan tâm mình như vậy, liền cảm thấy có lẽ bản thân mình đã quá lạnh nhạt, liền kêu hệ thống làm cho bọn họ một bức tranh khác.
Lần này không phải là tranh mỹ nhân mà là tranh chân dung chân thật của các nhân vật trong “Tam Quốc Chí”, mỗi một bức đều tràn đầy khí phách, sống động như thật, đám người Trịnh Gia Thụ vui mừng đến mức không biết phải cất giữ bảo bối như thế nào mới tốt.
Lại nói về ba người Trương Nhược Linh, đây rõ ràng mới là lần thứ ba bọn họ nhìn thấy Cố Thiệu, vậy mà lúc đưa tiễn, người này lại đau buồn hơn người khác, giống như đang tiễn bạn thân lâu năm của mình, khiến Cố Thiệu đau hết cả đầu.
“Cố huynh à, khi nào thì ngươi quay về, lúc đó nhất định phải đến phủ Trấn Quốc Công.” Khó lắm mới gặp được một người bạn có học vấn có thân phận như vậy, đưa về nhà sẽ rất có thể diện, Trương Nhược Linh cũng muốn khoe khoang với những người trong nhà, để bọn họ không còn ngày nào cũng lải nhải bảo hắn không có chí tiến thủ.
Cố Thiệu lén liếc nhìn Trịnh tiên sinh.
Trịnh Viễn An lại không thèm nhìn hắn.
Cố Thiệu là người nhát gan, thấy vậy liền chột dạ: “Vậy… chuyện này để lần sau ta trở về rồi nói sau.”
“Được, vậy đến lúc đó ta sẽ đến tìm huynh.” Trương Nhược Linh liền đưa ra quyết định, giải quyết xong chuyện này.
Cố Thiệu lại liếc nhìn Trịnh tiên sinh, nhưng như cũ vẫn không nhận được ánh mắt đáp lại của ông. Trong lòng hắn âm thầm suy nghĩ, có phải tiên sinh tức giận rồi không, tức giận hắn lại có suy nghĩ muốn ra ngoài chơi?
Cố Thiệu đang định đợi lát nữa sẽ giải thích rõ ràng, liền nghe bên phía Trịnh tiên sinh lên tiếng thúc giục: “Nói xong rồi thì nhanh lên xe ngựa đi thôi, đừng làm ảnh hưởng hành trình của bên kia!”
“Vâng…” Cố Thiệu nhăn mũi, dứt khoát xoay người lên xe ngựa.
“Cố huynh, đi đường bình an!” Mấy thiếu niên phía dưới vội vàng nói.
Trịnh Viễn An ôm cánh tay không nhúc nhích, nhưng ánh mắt vẫn luôn nhìn chằm chằm vào chiếc xe ngựa kia.
Cố Thiệu vén rèm lên tạm biệt mọi người trong phủ Thượng Thư, lần nữa lên đường đến thành Bắc.
Lần đi này, Cố Thiệu không còn mâu thuẫn và không vui như lúc đầu nữa. Những lời Trịnh tiên sinh nói hôm qua vẫn còn quay cuồng trong tâm trí hắn, cho dù Cố Thiệu không có đầu óc đến đâu cũng có thể hiểu được, đúng là hắn có chút không biết điều.
Đúng là hắn rất may mắn khi được Tấn An tiên sinh dạy dỗ.
Vì vậy tội lỗi này, hắn không chỉ phải gánh chịu, mà còn phải tỏ ra cam tâm tình nguyện gánh chịu.
Haizzz…
Xe ngựa vừa đi vừa nghỉ, sau gần một canh giờ, cuối cùng Cố Thiệu cũng về tới doanh trại ở thành Bắc.
Chỉ là hắn mới vừa quay về, liền bị người bên cạnh Tấn An tiên sinh lo lắng vội vàng mời đi qua.
Vén rèm lên, Cố Thiệu liền nhìn thấy bên trong có rất nhiều người ngồi vây xung quanh, đang lo lắng tranh luận chuyện gì đó.