Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 185: Chương 184:

Chương 184:

Nói đi nói lại cũng là vì chuyện đường sông đã đào gần xong, bước tiếp theo chính là suy nghĩ làm sao để đường sông phía thành Bắc dung hợp lại với ba đường sông khác.

Nhưng lúc này, Công Bộ lại gặp phải một chuyện rắc rối khác.

Hai năm qua, hào bảo vệ ngoài thành không ai dọn dẹp, chỗ cửa sông tích tụ rất nhiều bùn cát, nhiều đến mức ngay cả lòng sông cũng dâng lên không ít. Sau khi Tiền thị lang bẩm báo chuyện này lên triều đình, trong hôm đó Hoàng Thượng liền cho người truyền khẩu dụ xuống, lệnh cho Công Bộ toàn quyền xử lý việc này.

Tiền thị lang đành phải gọi Tấn An tiên sinh cùng các vị đại nhân đến, cùng bày mưu tính kế.

Cố Thiệu đứng một lúc, liền phát hiện người ở đây chia làm hai nhóm.

Một nhóm thì muốn dùng thuyền đi nạo vét bùn cát, một nhóm lại cảm thấy làm như vậy quá phức tạp, muốn dùng ròng rọc để nạo vét.

Nói đi nói lại thật ra bản chất cũng không có gì khác.

Chẳng qua, nói đến vấn đề nạo vét, vài ngày trước Cố Thiệu có đọc qua một số thứ, trùng hợp là những thứ đó có liên quan đến chuyện này.

Cố Thiệu thấy bọn họ đang tranh luận vui vẻ, không khỏi ngứa miệng cũng muốn xen vào mấy câu, nhưng nghĩ đến những người ngồi đây đều là quan viên, liền đem lời nói ra tới miệng kìm xuống.

Quên đi, hắn đưa đầu ra làm gì, người nào ở đây mà không nhiều kiến thức hơn hắn.

Hơn nữa biện pháp này của hắn, nghiêm túc mà nói cũng không quá thích hợp. Lượng nước của hào bảo vệ thành bên kia thật sự quá ít. Đã không sử dụng được nó, sao phải nói đến nó làm gì? Không thể nào làm được.

Cố Thiệu yên lặng lui lại một bước.

Tấn An tiên sinh ngước mắt liếc nhìn Cố Thiệu, nhưng ông cũng không lập tức lên tiếng nói gì.

Đợi đến lúc cuộc tranh cãi gần kết thúc, cũng không có ý gì mới, muốn khen cũng không có gì để khen, Tấn An tiên sinh mới đưa tay ngăn mọi người lại.

“Các vị đại nhân còn có cao kiến gì không?”

Những người ngồi bên dưới ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, trong lúc nhất thời không một ai nói chuyện, giống như người vừa tranh cãi kịch liệt như vậy không phải là bọn họ.

“Tiền đại nhân thấy thế nào?” Tấn An tiên sinh quay đầu nhìn về phía Tiền thị lang.

Tiền thị lang lắc đầu, ông làm sao có đủ bản lĩnh để khoe khoang trước mặt Tấn An tiên sinh, người ta biết nhiều hơn so với ông!

Cố Thiệu mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm thì đột nhiên nghe thấy Tấn An tiên sinh gọi đến tên mình.

Cố Thiệu hơi giật mình, ngạc nhiên nhìn về phía Tấn An tiên sinh: “Con sao?”

“Đúng vậy?”

Tấn An tiên sinh vừa dứt lời, liền có giọng nói nghi ngờ vang lên: “Tiên sinh, thứ lỗi cho ta lắm miệng. Tuy nói Cố Giải Nguyên tài cao học rộng, nhưng chuyện trị thủy này, sợ là có chút vượt quá khả năng của hắn.”

Chu lang trung vừa rồi vẫn luôn đứng đây lúc này cũng lên tiếng: “Đúng vậy, Cố Giải Nguyên mới bao nhiêu tuổi, lại hiểu được bao nhiêu chuyện, nếu thật sự nghe lời hắn, chẳng phải là một trò đùa sao?”

Mọi người liên tục gật đầu.

Đây vốn dĩ chính là chuyện của bọn họ, tranh cãi lâu như vậy, Tấn An tiên sinh bên cạnh lại không thèm để ý đến, ngược lại lại đi hỏi đối sách của một cử nhân nho nhỏ, làm như vậy, là đặt bọn họ ở đâu?

Tiền thị lang bị cuộc tranh cãi của bọn họ làm cho đau đầu, ông cũng không mắng mỏ người khác, chỉ nhìn chằm chằm vào Chu lang trung, người mà ông không thích nhất: “Vậy Chu đại nhân mau nói cho ta nghe một chút, một Hộ Bộ Lang Trung như ông có bao nhiêu hiểu biết?”

“Ta…” Chu lang trung bị hỏi đến không biết trả lời như nào: “Hiểu biết của ta vẫn không đến mức ít hơn hắn được!”

Lại nói, vừa rồi cũng không phải hắn muốn tới đây, là có người đến mời hắn đến!

Tiền thị lang cũng không quan tâm lắm, nói thẳng: “Một Hộ Bộ Lang Trung không để ý đến chuyện bên ngoài, cái gì cũng không biết như ngươi còn có thể xen mồm vào, thì một người mỗi ngày đều đi theo bên cạnh Tấn An tiên sinh, tự mình giải quyết mọi chuyện liên quan đến việc đào hào bảo vệ thành như Giải Nguyên lang làm sao lại không thể mở miệng?”

Chu lang trung thở ra một hơi, suýt nửa thì làm bản thân bị nghẹn chết.

Chỉ là rất nhanh hắn liền phát hiện, mọi người xung quanh đều mơ hồ liếc mắt nhìn qua, giống như đang xem một trò cười.

Chu lang trung cũng là người coi trọng mặt mũi, một khi bị người khác nhìn chằm chằm liền không tiếp tục tranh cãi nửa, đỡ khiến bản thân phải mất mặt thêm.

Tiền thị lang hừ lạnh một tiếng, không để cho hắn chút mặt mũi nào, lại nói với Cố Thiệu: “Được rồi, có ý tưởng gì thì nói đi, không cần phải lo.”

Cố Thiệu lại có chút do dự, bản thân hắn cũng biết phương pháp này không thích hợp, huống chi là những người am hiểu sâu rộng này: “Biện pháp này của ta, chỉ sợ không thích hợp cho lắm.”

Chu lang trung khịt mũi, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Ta đã nói rồi mà, đúng là không nói được đạo lý gì.”

Tiền thị lang lạnh lùng liếc mắt nhìn hắn, cực kì chán ghét.

Ông cũng lười không muốn tranh luận cùng người này nửa, nếu người này càng không muốn nghe, vậy ông càng phải kêu Cố Thiệu nói: “Ngươi cứ nói thẳng ra đi, không cần phải quan tâm người ngoài.”

Chu lang trung bị xem như người ngoài cuộc, lặng lẽ siết chặt nắm đấm, lại lần nữa ghi thù lên mấy người bọn họ.

Đã như vậy, cho dù Cố Thiệu không muốn nói cũng không được. Hắn hắng giọng một cái, dưới ánh mắt của mọi người liền mở miệng: “Đối với việc nạo vét, ta nghĩ chủ yếu là dựa vào lượng nước ở thượng nguồn.”

Chu lang trung khinh thường đặt câu hỏi: “Nước nhiều thì sao, nước ít thì sao?”

“Nếu nước ít thì trực tiếp đào là được, còn nếu nước nhiều thì trực tiếp dùng nước dội đi.”

Chu lang trung định chế giễu những gì hắn nói là đang đánh rắm, kết quả Tấn An tiên sinh lại nói trước một câu: “Phương pháp dội nước này, ngươi có thể giải thích tỉ mỉ hơn đi.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!