Chương 185:
Cố Thiệu nói: “Lúc trước đọc sách, trong lúc vô tình nhìn thấy Đại Tư Mã Sử Trương Nhung đại nhân viết một cuốn sách lược trị thủy, nói rằng: Đặc điểm của nước sẽ nhẹ hơn, sự chuyển động sẽ bị cạo bỏ trở nên trống rỗng và sâu hơn một chút. Nước sông nặng và đục, hào là một lít nước mà sáu đấu bùn.”
Sau khi Cố Thiệu nói xong, những người ngồi bên dưới nghe xong đều mơ hồ không hiểu ra sao.
Trái lại, Tiền thị lang và Tấn An tiên sinh lại trở nên trầm tư hơn.
“Tiếp tục.” Tấn An tiên sinh nói.
“Cá nhân ta cho rằng, dùng sức người để nạo vét không bằng lấy nước để nạo vét. Lượng nước càng nhiều, hiệu quả càng rõ rệt. Vào lúc lượng nước sông nhiều nhất thì thu hẹp lòng sông lại, đắp bờ để trữ nước, dùng động lượng của nước để trực tiếp cuốn trôi bùn cát đi. Độ ẩm làm động lượng chậm lại, khi hợp lại thì trở nên nhanh hơn, khi chảy nhanh có thể mang đi bùn cát, cuốn trôi bùn cát thì lòng sông sẽ sâu hơn.”
Người khác nghe được biện pháp này đều lắc đầu. Khoan hãy nói biện pháp này có tốt hay không, với lượng nước bây giờ trong hào đã chắc chắn không thể dùng phương pháp này.
Bọn họ nghĩ tới chỉ là con hào bảo vệ thành, nhưng Tấn An tiên sinh lại nghĩ xa hơn bọn họ: “Nếu lượng nước vẫn không đủ thì sao?”
“Vậy thì gom sức hai con sông để trữ nước cuốn trôi bùn cát, nếu vẫn không đủ thì tích trữ nước lũ.”
Ánh mắt của những người ngồi phía dưới nhìn Cố Thiệu đã từ nghi ngờ chuyển sang kính nể, Cố Giải Nguyên này đúng là càng ngày càng dám nghĩ dám nói.
“Ngươi nói đắp bờ chứa nước, nhưng nếu nước lũ thế lớn, bờ chứa nước này không bảo vệ được thì sao?”
Cố Thiệu trầm ngâm một lúc, liền nói: “Đắp đê gần để chứa nước, đắp đê xa để chống lũ, vậy không phải là được rồi sao?”
Tấn An tiên sinh và Tiền thị lang liếc nhìn nhau.
Tiền thị lang dường như cũng đồng ý với điều này.
Chỉ là những người đàn ông có mặt ở đây đều cảm thấy chuyện này cực kì vô lý. Rõ ràng Cố Giải Nguyên này cũng không nói thêm được một biện pháp có ích nào, bản thân hắn cũng đã nói, biện pháp này cần hàm lượng nước lớn. Nếu dùng tại hào bảo vệ thành thì phải thêm bao nhiêu nước mới đủ để cuốn trôi sạch bùn cát?
Chu lang trung vừa rồi bị Tiền thượng thư sỉ vả không nói được lời nào lúc này lại có tinh thần, chỉ vào mặt Cố Thiệu mà hỏi: “Biện pháp này của ngươi trước đây đã có người sử dụng hay chưa?”
Cố Thiệu lắc đầu.
“Trước đây chưa từng có người nào sử dụng? Ngươi chỉ dựa vào những câu nói đó mà tự mình suy nghĩ ra sao!” Chu lang trung cũng thật bội phục Cố Thiệu, người này đúng là cái gì cũng dám nghĩ, đúng là người không biết thì không sợ mà: “Biện pháp này của ngươi trước giờ đều không có ai dùng qua, bây giờ lại dám tùy tiện nói ra như vậy, đúng là không biết gì!”
“Ngươi mau câm miệng của mình lại!” Tiền thị lang không nhịn được nửa liền mắng hắn một câu, thật là xấu hổ, mặt mũi đều ném đến trước mặt một đứa nhỏ còn chưa thành niên.
Chu lang trung trợn to hai mắt: “Ngươi vậy mà còn thật muốn dùng biện pháp của hắn sao?”
“Có dùng hay không cũng không phải chuyện của ngươi, một Hộ Bộ như ngươi nhúng tay vào làm gì.” Tiền thị lang nói xong liền đuổi đi, chỉ còn lại ông, Tấn An tiên sinh và Cố Thiệu.
“Đều đi ra ngoài hết đi, thật là mất hết mặt mũi!” Tiền thị lang vẻ mặt cáu kỉnh.
Những người bị đuổi ra ngoài đều mang vẻ mặt khó hiểu. Rõ ràng là kêu bọn họ tới để bàn chuyện bùn cát trong hào, chuyện này còn chưa thảo luận xong, sao lại kêu bọn họ đi ra, sao đột nhiên lại dừng lại?
“Chẳng lẽ Tiền đại nhân thật sự tin biện pháp đó của Cố Giải Nguyên?”
Sau khi ra ngoài, người nào cũng mơ mơ màng màng, lại có chút kinh ngạc. Dù sao, biện pháp này nghe qua có vẻ không đáng tin cậy.
Người bên cạnh lập tức nói: “Sao có thể như vậy được, Tiền đại nhân cũng không phải kẻ ngốc.”
Mọi người đều biết ngày thường Tiền thị lang làm gì cũng phải mang tâm lý chắc chắn, biết Tiền thị lang không phải là người nóng nảy sẽ làm những chuyện hồ đồ.
Chu lang trung đi theo phía sau, nghe được câu này không khỏi cười nhạo một tiếng: “Cũng chưa chắc là thật.”
Mọi người sửng sốt.
Thấy Chu lang trung hậm hực bỏ đi, mọi người mới liếc mắt nhìn nhau, lại bắt đầu thảo luận, hoàn toàn không để ý đến người kia cũng không đem câu nói của hắn để trong lòng.
Sau khi mọi người rời đi, Tấn An tiên sinh liền vội vàng hỏi Cố Thiệu: “Biện pháp này của ngươi là bản thân ngươi tự mình nghĩ ra hay là đọc được trên sách?”
Cố Thiệu nói: “Một phần là tự mình nghiên cứu ra, một phần là đọc được trên sách.”
“Sách gì?”
Cố Thiệu bị thái độ nôn nóng của hai người này làm giật mình, thì thầm hỏi hệ thống: “Có thể nói ra tên quyển sách kia được không?”
“Nói đi.” Hệ thống cực kì lạnh nhạt.
Sách mà nó đưa ra, dù cho tìm khắp cả Đại Tề này cũng không tìm được, đương nhiên cũng không sợ sau này Tấn An tiên sinh và Trịnh tiên sinh đi tìm.
Cố Thiệu nghe vậy liền cảm thấy yên tâm, liền tiết lộ tên cuốn sách mà lúc trước hắn đã đọc. Còn nói là thật lâu trước đây hắn nhìn thấy nó trong hiệu sách ở huyện Kim Đàn, nó được đặt chung với một đống những cuốn sách linh tinh khác, không ai quan tâm, sau khi hắn đọc xong liền để lại chỗ cũ, cũng không biết bây giờ có còn ở đó không.
Tấn An tiên sinh nhíu chặt chân mày.
Ông đã xem qua rất nhiều sách tên “Tập Công trình thủy lợi” nhưng không có một cuốn nào có thể lấy ra sử dụng. Nếu đúng như Cố Thiệu nói, vậy cuốn sách này có lẽ đã trở thành sách độc bản (sách chỉ còn một bản vì bị thất lạc).
Tiền thị lang cũng cảm khái: “Thằng nhóc nhà ngươi đúng là rất may mắn.”
Cố Thiệu nghe mà không hiểu: “Vì con đọc được cuốn sách đó nên gặp may mắn?”