Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 187: Chương 186:

Chương 186:

“Có lẽ không chỉ vậy thôi đâu.” Tiền thị lang vuốt chòm râu, cười to vài tiếng: “Nếu biện pháp này có thể thành công thì ngươi chính là người có công lớn nhất!”

Cố Thiệu nghe ông nói vậy mà giật mình.

Đại công thần, lớn đến bao nhiêu, có thể ban thưởng cho hắn một tòa nhà lớn không?

Là loại công lao mà có thể làm cho hắn không thi Hội cũng có thể nở mày nở mặt sao?

Chỉ là sau đó khi Cố Thiệu hỏi lại, cho dù là Tiền thị lang hay là Tấn An tiên sinh đều không có ai trả lời.

Cuối cùng hắn lại mang vẻ mặt ngơ ngác về lại chỗ ở, nghĩ hồi lâu cũng không hiểu rõ cái gọi là công lớn này rốt cuộc là gì?

---

Khi quay về, Cố Thiệu còn gặp Chu lang trung.

Không giống như những người ở Công Bộ, ngay cả đi đường cũng phải tụm lại tốp năm tốp ba mà cùng đi, Chu lang trung thì cô đơn, không có ai muốn cùng đi với hắn ta cả.

Chu lang trung cũng nhìn thấy Cố Thiệu, lập tức dừng bước chân lại, lạnh lùng mà liếc nhìn Cố Thiệu một cái, ánh mắt không tốt.

Cố Thiệu thật sự cảm thấy người này không thể hiểu được, hắn lại không đắc tội hắn ta, đây là làm gì vậy.

Cố Thiệu đi rồi, Chu lang trung vẫn nhìn chằm chằm bóng dáng của hắn một hồi lâu.

Trước đó hắn ta có nghe nói, sở dĩ Tiền thị lang nổi giận với hắn ta, đều là bởi vì Cố Giải Nguyên này làm khó dễ ở giữa. Hiện giờ hắn không thể bắt chẹt mình, nhưng về sau thì khó có thể nói.

Sau khi vào triều làm quan, nâng một người thì không dễ dàng, nhưng dẫm một người, lại cực kỳ đơn giản.

Cố Thiệu cũng không biết tên này đã chắc chắn rằng hắn có thể vào triều làm quan.

Lại nói tiếp, hắn hoàn toàn còn không muốn vào triều làm quan kìa, nếu Chu lang trung muốn sử dụng những quỷ kế đó với hắn vậy thì cũng không dùng được, dù gì, chí hướng của hắn cũng không ở nơi này.

Sau khi vào mùa đông, vùng đất kinh thành càng thêm gian khổ, đặc biệt đối với người tới từ phương Nam như Cố Thiệu mà nói, bên ngoài gió lạnh thấu xương, bên trong cũng không kém là bao.

Sáng sớm hôm sau, Cố Thiệu cảm thấy hôm nay lại lạnh hơn hôm qua không ít. Hắn lưu luyến ở trên giường một hồi lâu, trong lòng phân vân giữa ra ngoài và nằm trong ổ chăn không thôi. Cố Thiệu đã nghĩ ra cho bản thân mấy trăm, mấy ngàn lý do để nằm trong ổ chăn, nhưng cuối cùng vẫn là không thể không nhận mệnh mà ngồi dậy.

Vừa rời giường, vừa rét đến run rẩy.

Một ngày nào đó, đợi hắn công thành danh toại, nhất định phải trải qua một cuộc sống mà mùa đông lười nhác, mùa hè hóng mát, những ngày đông xuân ngủ gật!

Cố Thiệu quấn vào một tầng lại một tầng xiêm y, cuối cùng run run rẩy rẩy mà vén rèm lên. Rèm vừa hé ra, một trận không khí lạnh ập vào trước mặt, thổi mạnh lung tung vào cả trong lỗ mũi. Cố Thiệu không thể không hơi hơi nhắm mắt, thích ứng một chút xong, mới lại mở mắt lần nữa. Phản chiếu vào đáy mắt, là một mảnh băng thiên tuyết địa.

Đêm hôm qua có một trận tuyết rơi. Tuy rằng không lớn, nhưng lại là trận tuyết đầu tiên từ khi bắt đầu vào mùa đông tới nay.

Mùa đông ở huyện Kim Đàn thường không có tuyết rơi, dù có rơi, cũng đều chỉ là một tầng tuyết hơi mỏng. Cố Thiệu vẫn rất hiếm lạ với tuyết, hắn đơn giản quay lại trong trướng lại mặc thêm một bộ đồ dày, bọc bản thân đến vững chắc, xong hết thì mới yên tâm mà ra ngoài.

Ngược lại khi ra ngoài thì vô cùng vui vẻ, lại vô cùng mừng rỡ.

Đáng tiếc, phần vui vẻ này cũng chẳng được bao lâu, ngay sau khi gặp gỡ Chu lang trung thì bị mất đi gần như không còn.

Chu lang trung kia, hẳn là vô cùng hận Cố Thiệu. Tuy rằng không thể làm gì, nhưng vẫn muốn làm Cố Thiệu ghê tởm một chút, cho nên sau mỗi lần gặp mặt, luôn muốn nói vài câu bắt bẻ, làm người ta cảm thấy khó chịu từ đáy lòng.

Cố Thiệu khịt mũi coi thường với việc này, cũng lười phản ứng lại.

Nhưng mà, thái độ này của hắn ở trong mắt Chu lang trung thì là yếu thế.

Biết Cố Thiệu chẳng qua là một đứa dễ bắt nạt, khi Chu lang trung gặp mặt Cố Thiệu lại càng không kiêng kỵ gì nữa.

Cố Thiệu bị hắn ta làm cho vô cùng phiền phức, chỉ là hắn vẫn để lại một tâm nhãn, bớt thời giờ hỏi hệ thống: “Người này, rốt cuộc có thể đắc tội hay không?”

“Có thể.” Hệ thống nói rất dứt khoát, “Vai hề nhảy nhót thôi, không lăn lộn được mấy ngày, ký chủ không cần để hắn ta ở trong lòng.”

Có được câu trả lời dứt khoát, Cố Thiệu lập tức hiểu được: “Được rồi, ta đã biết.”

Có thể chính là không thể, không thể chính là có thể, lời tiểu rác rưởi hệ thống này nói hoàn toàn không thể tin. Dẫu sao bị hố nhiều lần như vậy rồi, Cố Thiệu cũng nhớ lâu hơn.

Hệ thống yên lặng mà mắng một câu thiểu năng trí tuệ.

Chu lang trung này ngu xuẩn lại còn ở bên kia trào phúng cả trong tối ngoài sáng, tuy rằng ngày thường hệ thống cũng trào phúng ký chủ như thế này, nhưng mà bản thân mình trào phúng và người khác trào phúng, đó hoàn toàn là hai chuyện khác nhau. Mắt thấy ký chủ thiểu năng trí tuệ này bị người ta châm chọc đến mức không đáng một đồng, hệ thống cũng không nhìn được nữa: “Hắn ta cũng đã mắng ngươi như vậy, thế mà ngươi thật sự nhịn được?”

“Mắng thì mắng thôi.”

“Bình thường người khác mắng ngươi, ngươi đã sớm nhảy lên cao ba thước, hôm nay gặp phải kẻ ngoài mạnh trong yếu như thế, lại trở nên nhu nhược như thế, có thể nhìn ra ngươi thật sự là vô cùng ngu xuẩn!”

“Muốn ta cãi lại?” Cố Thiệu thấy hệ thống một câu lại một câu, lời nào cũng đều có ý muốn hắn đối đầu với Chu lang trung, tự nhận là sớm đã nhìn ra màn xiếc của hệ thống, “Ta càng không!”

Hệ thống càng bảo hắn làm chuyện này vậy thì càng không có chuyện tốt, không chừng sau lưng Chu lang trung này lại là đại quan gì đó, lại lỡ như Chu lang trung này có quan hệ họ hàng với Lý gia, hệ thống cố ý để hắn gây thù chuốc oán.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!