Chương 187:
Sao hắn có thể ngốc như vậy chứ?
Cố Thiệu càng không đáp lại!
Thái độ này của hắn, ở trong mắt Chu lang trung là lui rồi lại lui.
Lui đến cuối cùng, làm Chu lang trung cũng dần dần sinh ra vài phần ý nghĩ khinh miệt với Cố Thiệu. Tốt xấu gì cũng là người được Tấn An tiên sinh mang đến đây, vốn hắn ta cho rằng còn có vài phần cốt khí cơ, lại không nghĩ là một kẻ hèn nhát chịu uất ức như vậy. Cũng tốt, dù sao Chu lang trung cũng thích mấy kẻ dễ bắt nạt. Không thể lấy hai người kia ra để xả cơn tức, vậy thì hắn ta xả hết tất cả giận dữ lên đầu Cố Thiệu là được rồi!
Rất nhanh Cố Thiệu liền phát hiện, Chu lang trung này tựa như một khối thuốc cao bôi trên da chó không gỡ ra được, cả ngày cứ dán đến chỗ hắn.
Mặc cho Cố Thiệu lạnh mặt như thế nào, hắn ta cũng cứng rắn không đi, lại nói ra những câu không xuôi tai, câu sau còn hơn câu trước. Dù Cố Thiệu có là một người không để bụng người khác nói gì, cũng bị Chu lang trung làm cho bụng đầy hỏa khí.
Nhưng mỗi khi nghĩ đến không thể trúng kế của hệ thống, Cố Thiệu liền nhịn xuống, giống như chịu ngược, chính là vì phân cao thấp với hệ thống. Hắn tuyệt đối không muốn lại bị hệ thống hố nữa.
Lại qua mấy ngày, việc đào đường sông đã sắp kết thúc.
Việc này ít nhiều cũng là nhờ Công Bộ phái sai dịch ra đủ nhiều, làm cả ngày lẫn đêm, giờ đây mới có thể hoàn thành nhanh chóng như vậy.
Mấy ngày nay Cố Thiệu đã không cần chạy theo khắp nơi nữa, chỉ cần đợi ở bên cạnh ở Tấn An tiên sinh, làm một người giám sát tạm thời vậy là đủ rồi.
Hắn đứng ở bên cạnh, nghe Tấn An tiên sinh và Tiền thị lang nói chuyện.
Đã quyết định xong sự tình mà mấy ngày trước đã thương thảo, tuy nhiên, biện pháp được dùng không phải là cái mà Cố Thiệu nói.
Cố Thiệu đã sớm có chuẩn bị tâm lý với việc này, khi nghe đến sự kiện này, cũng không cảm thấy có cái gì không đúng. Chỉ là hắn không coi như là một chuyện, người khác lại có tâm đem chuyện này đi đả kích hắn.
Người mà muốn đả kích hắn, trừ Chu lang trung thì cũng không còn ai khác.
Hắn biết Tấn An tiên sinh và Tiền thị lang cũng che chở tiểu tử này, cho nên cố ý chọn lúc hai người không có mặt thì gây sự với Cố Thiệu. Cố Thiệu biết hắn ta khó chơi, một ánh mắt cũng không muốn cho hắn.
Chu lang trung lại cảm thấy hắn yêu mặt mũi, không muốn để người khác nhìn thấy dáng vẻ hắn mất mặt. Càng là như vậy, Chu lang trung càng không muốn buông tha cho Cố Thiệu.
Hắn ta tự cho rằng làm rất kín đáo, nhưng lại không giấu được bao nhiêu người.
Ngày hôm ngay giám sát, Tấn An tiên sinh nghiêng đầu nhìn thoáng qua Cố Thiệu không hề phát hiện: “Nhiều ngày nay những người ta bảo ngươi làm quen, đã có thu hoạch gì chưa?”
“Tiên sinh chỉ người nào cơ?”
Ánh mắt của Tấn An tiên sinh lướt qua Chu lang trung ở bên cạnh.
Cố Thiệu lập tức lộ ra biểu cảm bất đắc dĩ.
Tấn An tiên sinh bình tĩnh nói: “Hâm mộ kẻ mạnh là bản chất của quan trường, khi ngươi yếu, ai cũng có thể dẫm ngươi một cái, chỉ có đứng ở chỗ cao, mới có thể làm người ta kiêng kị, không dám động vào.”
Cố Thiệu đâu phải không biết đạo lý này chứ. Chỉ là, vốn dĩ hắn chỉ lo lắng một việc: “Tiên sinh, con có thể hỏi một vấn đề không?”
“Hỏi là được.”
“Chu lang trung này, sau lưng có thế lực gì không?”
Tấn An tiên sinh lắc đầu: “Chưa từng nghe nói có gì lợi hại.”
Rắn chuột một ổ, không đáng để lo.
Trong lòng Cố Thiệu kinh ngạc, thì ra thế mà hệ thống thật sự không lừa hắn à? Hắn còn tưởng rằng…
Vấn đề Cố Thiệu hỏi quá mức rõ ràng, tất nhiên Tấn An tiên sinh đoán được hắn cố kỵ. Tuy nói cố kỵ này đó chẳng qua là nhân chi thường tình, nhưng Tấn An tiên sinh vẫn không tán thành việc Cố Thiệu chưa vào triều đình, đã lây dính vào phong cách sống như thế này trước: “Thế lực sau lưng lợi hại thì thế nào, không lợi hại lại thế nào? Dù là sau lưng không có thế lực, nếu một lòng muốn bẫy người ta vào chỗ chết, sẽ luôn có thể tìm được cơ hội. Ngược lại, dù thế lực sau lưng có lớn, nếu ngươi làm việc danh chính ngôn thuận, đều có thể thuận thế quét dọn. Như lúc trước, thế lực sau lưng Lý gia huyện Kim Đàn với ngươi mà nói là thế lực lớn, nhưng kết quả thì sao?”
Cố Thiệu sờ cái mũi.
Lần đó, là ngoài ý muốn, cũng là gặp may mắn.
“Mặc kệ thế lực lớn hay nhỏ, nếu đã thật sự đối nghịch với ngươi, dù ngươi có nhường nhịn nữa, đối phương cũng sẽ không bởi vì ngươi thoái nhượng mà tiện tay mềm nửa phần.”
“Đạo làm quen đối xử với người khác, cũng không thể chỉ xem gia thế như thế nào, thế lực như thế nào, phải xem người ta. Ví dụ như trước mắt đây, một tên bắt nạt kẻ yếu, ngươi càng lùi ra sau, hắn ta sẽ càng bắt nạt nhiều hơn. Cứ thế mãi, cũng chỉ có thể bị người ta ấn xuống ức hiếp.”
Tấn An tiên sinh hướng dẫn từng bước: “Cho nên, ngay thẳng là được, người ngay thẳng thì có lý, có lý thì không sợ.”
Cố Thiệu như suy tư gì.
Tấn An tiên sinh nói một tràng như vậy, ngược lại điều Cố Thiệu nhớ rõ nhất chỉ có một việc: Chu lang trung này, thật ra chính là một kẻ nhìn thì được mà không dùng được.
Sau lưng hoàn toàn không có người đáng giá để hắn kiêng kị.
Ừm, có những lời này là đủ rồi.
Không ngoài Cố Thiệu sở liệu, ngày thứ hai, Chu lang trung kia lại tới đâm chọc. Lúc ấy Cố Thiệu còn đang giám sát, bên bờ sông gió lớn, suy nghĩ cho thân thể của mình, Cố Thiệu bọc một tầng lại một tầng.
Chu lang trung nhìn cu li mặc quần áo mỏng manh ở phía dưới, lại nhìn nhìn Cố Thiệu sắp bọc thành bánh chưng, mở miệng châm chọc: “Cố Giải Nguyên thật đúng là thân kiều thể nhược.”
Lần này Cố Thiệu đã quen với hắn ta: “Người đọc sách, sao thân thể có thể không yếu, không so được với Chu lang trung, trẻ trung khoẻ mạnh.”