Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 189: Chương 188:

Chương 188:

Hắn nhìn lướt qua thân hình của Chu lang trung.

Vóc người Chu lang trung cũng không đẹp. Một lùn, một gầy, hai người đứng chung với nhau, một người dù có bọc thành bánh chưng cũng vẫn có thể nhìn ra vẻ phong lưu phóng khoáng, một người còn lại chỉ có thể đem ra so sánh với rùa.

Trong mắt Chu lang trung xẹt qua một tia kinh ngạc.

Đây là lần đầu tiên Cố Thiệu chính diện đánh trả, làm cho Chu lang trung có hơi dại ra. Nhưng việc này không ảnh hưởng đến hắn ta tiếp tục nghĩ cách vặn lại Cố Thiệu: “Cố Giải Nguyên thật đúng là nhanh mồm dẻo miệng.”

Cố Thiệu không để ý đến hắn ta, một lát sau Chu lang trung lại nói: “Cố Giải Nguyên giám sát nhiều ngày, nhìn những người phía dưới này, có cảm tưởng gì không?”

“Liên quan gì đến ta.” Thái độ của Cố Thiệu kiêu ngạo.

Chu lang trung châm chọc cười: “Thường nghe Tấn An tiên sinh khen Cố Giải Nguyên lòng mang thiên hạ, thì ra cũng chỉ là như thế. Cùng là bá tánh Đại Tề, có người ăn mặc không lo, có người áo rách quần manh, Cố Giải Nguyên nhìn, thế mà lại không động lòng có được nửa phần thương hại, không biết bốn chữ lòng mang thiên hạ này, có làm được hay không, hay chỉ là nói miệng.”

Cố Thiệu quay đầu nhìn Chu lang trung.

Chu lang trung cho rằng hắn muốn biện minh cho bản thân, lời phản kích cũng đã nghĩ kỹ rồi, nhưng lại nghe đối phương lạnh lùng mà nói một câu:

“Liên quan gì đến ngươi!”

“Ngươi ——”

Cố Thiệu không cho hắn cơ hội chen vào nói: “Những người này có xiêm y mặc hay không, có lấy được tiền công hay không, không phải là việc mà Hộ Bộ các ngươi nên quan tâm sao. Việc của mình mà mình còn không làm được, cằn nhằn ở chỗ ta làm gì chứ?”

Chu lang trung đột nhiên trầm mặt xuống. Ngược lại hắn ta không nghĩ tới, Cố Thiệu này thế mà lại là một kẻ lợi hại: “Cố Giải Nguyên, thứ cho ta khuyên ngươi một câu, có những lời, cũng không phải là lời ngươi có thể nói.”

Cố Thiệu nghiêng nghiêng đầu: “Ta đây cũng xin khuyên Chu lang trung một câu, có một số người, không phải ngươi có thể đắc tội.”

Chu lang trung cười nhạo một tiếng.

Cố Thiệu đi về phía trước hai bước, cách gần hơn, ánh mắt tùy ý: “Có những lời ta không nói ra, là sợ Chu lang trung ghen ghét. Con người ta đây không có bản lĩnh gì, bất đắc dĩ là nơi nào cũng có thể được người giúp đỡ bảo vệ. Khi thi hương thì có Vương hàn lâm che chở, sau khi vào kinh có Trịnh gia che chở, hiện giờ dù là ra ngoài chịu khổ, cũng có Tấn An tiên sinh và Tiền thị lang che chở.”

Sắc mặt của Chu lang trung trở nên nhăn nhó một chút, âm thầm nắm chặt tay.

Cố Thiệu cúi đầu, từng câu từng chữ đều là cảnh cáo: “Trước khi nói chuyện, hãy ước lượng phân lượng của mình cho rõ trước đã. Ngươi một lục phẩm lang trung, gánh nổi ai đây?”

Đứng thẳng người lên, Cố Thiệu đã thu liễm sự trào phúng trên mặt, chỉ là lời nói vẫn lộ ra sự uy hiếp: “Nhớ kỹ, sau này có việc gì cũng đừng đến trước mặt ta lắc lư nữa, ta không có thời gian ứng phó mấy thứ linh tinh gì đó đâu!”

Chu lang trung sắp giận đến bùng nổ.

Cố Thiệu thấy thế, lại mặt không đổi sắc mà xoay người chuẩn bị trốn đi.

Cãi thắng rồi thì lui, đánh thắng rồi thì chạy, Cố Thiệu hắn, tuyệt đối không ham chiến! Huống chi những lời vừa nãy đều là hắn nói tầm bậy, lỡ như Chu lang trung thật sự không thuận theo không buông tha mà ồn ào lên, người thật sự mất mặt là hắn. Cố Thiệu cất bước liền chạy, lui rất dứt khoát.

Chỉ là Chu lang trung lại tức đến tận đầu, hoàn toàn không muốn buông tha cho hắn. Hắn ta đang định đuổi theo, bỗng nhiên phía sau có một đám người tới, không nói hai lời liền trở tay ấn hắn ta lên trên mặt đất.

Chu lang trung bị làm cho ngây ngốc, một lúc lâu sau biết được mới muốn giãy giụa: “Buông tay, biết ta là ai không?”

“Hộ Bộ lang trung Chu Thúc Lương Chu đại nhân, không nhận sai chứ?”

Giọng nói bén nhọn đột nhiên vang lên, nghe thì không phải giọng nam, cũng không phải giọng nữ. Chu lang trung ngẩng đầu nhìn lên, ngơ ngẩn ngay tại chỗ.

Người trước mặt, thế mà lại là một lão thái giám mặc trang phục trong cung.

Lão thái giám thấy thế thì cười: “Xem ra là không nhận sai, mang đi!”

Ông ta hét to một tiếng, người bên cạnh lập tức nâng Chu lang trung lên, trước mắt bao người, áp giải Chu lang trung đi mất.

Đừng nói đến người khác, ngay cả Cố Thiệu, cũng nhìn mà sửng sốt. Hắn không biết đến tột cùng là xảy ra chuyện gì, cho nên vội vã chạy tới hỏi Tấn An tiên sinh một chút.

Rõ ràng đang là ban ngày, Chu lang trung cứ như vậy bị người ta mang đi, việc này nhanh chóng tản ra trong doanh trướng. Phỏng đoán của mọi người không giống nhau, nhưng phàm là người tinh mắt đều có thể nhìn ra được, lần này Chu lang trung gặp chuyện, tuyệt đối không phải việc nhỏ.

Những người này biết rất ít, tất nhiên không đoán được điểm mấu chốt. Muốn nói đến chuyện này, còn phải nói từ sáng sớm hôm nay, khi Vương hàn lâm được triệu vào điện.

Trong Thái Cực Điện, sổ con của Tấn An tiên sinh đã đến tay thiên tử.

Vương hàn lâm vốn đang trực ở Hàn Lâm Viện, lại không biết vì sao, bị tiểu thái giám vô cùng lo lắng gọi vào Thái Cực Điện.

Một chân bước vào đại điện, Vương hàn lâm liền nhìn thấy trong tay Thánh Thượng cầm một bản tấu chương, gấp không chờ nổi mà khoa tay múa chân với ông ấy: “Ái khanh, mau tới đây xem sổ con này!”

---

Vương hàn lâm nhận lấy tấu chương, lại phát hiện là Tấn An tiên sinh trình lên, thứ được viết là kế hoạch xử lý bùn lắng ở sông Hoàng Hà.

Vốn Tấn An tiên sinh rất giỏi trị thủy, là một nhà thủy lợi xuất sắc hiếm có đương thời. Sách của ông ấy, Vương hàn lâm cũng đã đọc hết tất cả, chỉ là hiện giờ, sách lược trên tấu chương này lại chưa từng xuất hiện ở trong sách.

Vương hàn lâm cười cười: “Chúc mừng Thánh Thượng, xem ra Tấn An tiên sinh lại có kế hoạch hay rồi. Nếu có thể thành công, sẽ phá vỡ tai hoạ Hoàng Hà sắp tới.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!