Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 190: Chương 189:

Chương 189:

“Không phải bảo ngươi xem cái này.” Hoàng Thượng sáp lại gần hơn, rất là thần bí mà chỉ vào một hàng chữ nho nhỏ ở phía dưới cùng, “Xem chỗ này.”

Ánh mắt của Vương hàn lâm dừng ở chỗ kia, phía trên rõ ràng là bảy chữ “Giải Nguyên Cố Thiệu, phủ Trấn Giang”.

“Cố Thiệu…” Lại nói tiếp, Vương hàn lâm đã lâu không nhắc đến cái tên này.

Ngày đó sau khi từ biệt ở Lộc Minh yến, Vương hàn lâm và Cố Thiệu cũng chưa từng gặp lại. Mấy ngày trước nghe nói Nhị lão gia Trịnh gia đưa theo Cố Thiệu trở về kinh thành, Vương hàn lâm cũng chỉ là nghe một chút rồi đi qua, cũng không có phản ứng gì.

Tuy ông ấy coi trọng Cố Thiệu, lại không muốn bởi vì phần coi trọng này mà qua lại với hắn quá mức, nếu không, cũng không có ích lợi gì với Cố Thiệu.

Chỉ là Vương hàn lâm không nghĩ tới, thế mà bản thân mình lại nghe được tin tức của Cố Thiệu dưới tình huống như thế. Hồi tưởng đến quyển tấu chương mới vừa được xem, Vương hàn lâm cảm khái trong lòng, quả nhiên ông ấy không có nhìn lầm người.

Đứa nhỏ này không chỉ có lòng mang thiên hạ, còn bác học đa tài, dù là trong ngành thuỷ lợi này cũng có thêm thành tựu.

Vương hàn lâm bất động thanh sắc mà buông tấu chương, quay đầu lại hỏi: “Thánh Thượng cố ý gọi thần đến đây, đó là vì hắn?”

Hoàng Thượng gật gật đầu: “Trẫm nhớ rõ, ngươi rất thưởng thức Cố Giải Nguyên này, còn từng đề cập đến một lần ở trước mặt trẫm nữa.”

Vương hàn lâm cũng nhớ lại việc này.

Ngày đó ông ấy trở về từ phủ Trấn Giang, Thánh Thượng nhàn rỗi nhàm chán, nên đã hỏi ông ấy lần này đi ra ngoài có chuyện gì thú vị không. Vương hàn lâm không nghĩ nhiều, sau đó thì đề cập đến Cố Thiệu vài câu, lại không nghĩ rằng Thánh Thượng nghe vào, thế mà còn nhớ kỹ.

“Chuyện đã lâu lắm rồi, không nghĩ rằng Thánh Thượng còn chưa quên.”

Hoàng Thượng cũng không biết sao bản thân mình lại nhớ kỹ cái tên này, có lẽ là lần đầu Vương hàn lâm khích lệ một người mà ông ta không quen biết, trong lòng tò mò, cho nên mới không quên mất. Sau một lúc lâu, Hoàng Thượng lại thăm dò hỏi một câu: “Cố Giải Nguyên kia, có bộ dáng như thế nào?”

Vương hàn lâm cười cười: “Ngọc thụ lâm phong, dáng vẻ đường đường.”

Chuyện đương kim Thánh Thượng thích người đẹp, đã không phải là bí mật gì nữa. Tuy nhiên, thích cái đẹp là thiên tính của con người, vốn không có gì sai.

“Vậy là tốt rồi.” Hoàng Thượng vỗ ngực. Kỳ thi đình ba năm trước ông ta cũng tự mình đi giám thị, trong ba người đỗ đầu năm ấy thì có hai người đều xấu, còn lại một người thì cực kỳ bình thường, làm cho ông ta rất là buồn bực.

Ông ta không muốn để hai mắt của mình chịu tội!

Vương hàn lâm chờ Thánh Thượng nói xong, ánh mắt chợt dừng lại ở trên bàn. Dường như chồng tấu chương trên đó mãi vẫn không giảm bớt, ngày hôm kia nhìn nhiều cỡ vậy, ngày hôm qua nhìn cũng như vậy, hôm nay cũng thế.

Vương hàn lâm nâng mắt lên, bất lực mà nhìn Hoàng Thượng một cái: “Thánh Thượng, tấu chương hôm qua đã phê xong chưa?”

Hoàng Thượng có vẻ giống như không nghe thấy mà dời ánh mắt đi, bản thân tự giác xoay người ngồi xuống một lần nữa, cũng không trả lời câu hỏi của Vương hàn lâm.

Vương hàn lâm muốn khuyên vài câu: “Thánh Thượng ngài ——”

“Được rồi được rồi!” Hoàng Thượng bực bội xoay người, không để ông ấy nhiều lời.

Trong lòng ông ta cũng rất không vui.

Thúc giục thúc giục thúc giục, mỗi lần tuyên bọn họ vào đều tới thúc giục. Cũng không phải ông ta không phê, chỉ là phê muộn một chút thôi mà.

Nhưng Vương hàn lâm còn chưa đi, cho dù trong lòng Hoàng Thượng không vui, cũng vẫn phải giả vờ cho ra bộ dáng nghiêm túc làm việc, bắt đầu xem tấu chương có bài bản hẳn hoi.

Thấy vậy, Vương hàn lâm mới chuẩn bị lui ra ngoài. Nhưng ông ấy mới bước được một bước, đã nghe thấy phía sau bỗng nhiên truyền ra một tiếng vang nặng nề, hình như là tiếng nắm tay rơi xuống.

Vương hàn lâm kinh ngạc quay đầu lại, đột nhiên nhìn qua Hoàng Thượng mới vừa rồi còn mang vẻ mặt nhẹ nhàng, bỗng nhiên lạnh mặt xuống.

“Mấy đồ hỗn trướng này!” Hoàng Thượng đột nhiên đứng lên, hô với bên ngoài một tiếng, “Người đâu!”

Tiểu thái giám canh bên ngoài Thái Cực Điện lập tức chạy chậm tiến vào, quỳ gối giữa đại điện chờ phân phó.

Hoàng Thượng vẫn là dáng vẻ tức giận ngập trời: “Đi, nghe lệnh trẫm đem cái tên Chu ——”

Nói đến đây, Hoàng Thượng bỗng nhiên kẹt lại, vội vàng nhìn lướt qua sổ con xong thì ném tấu chương kia xuống mặt đất, lại xoay người nhìn chằm chằm tiểu thái giám kia, tựa như đó không phải là người hầu hạ trước mặt ông ta, mà là kẻ đầu sỏ gây tội trong tấu chương nhắc tới. Ông ta nói mà nghiến răng nghiến lợi: “Đi áp giải Chu Thúc Lương kia vào cung cho trẫm!”

Người hầu hạ ở Thái Cực Điện đều là nhân tinh trong nhân tinh.

Hoàng Thượng vừa mới nói xong, tiểu thái giám đã lập tức phản ứng lại, Chu Thúc Lương này là ai —— à Hộ Bộ lang trung, vị Chu đại nhân hồi trước được Hộ Bộ thượng thư phái đi xây dựng sông bảo vệ thành.

Cũng không biết vị đại nhân này phạm vào chuyện gì, thế mà lại làm Thánh Thượng giận dữ thành như vậy. Trong nháy mắt tiểu thái giám suy nghĩ rất nhiều, nhưng động tác dưới chân lại không chậm một chút nào, khom người lui ra phía sau rồi ra khỏi đại điện.

Vương hàn lâm nhìn thoáng qua Thánh Thượng đang giận ở phía trên, cong lưng nhặt tấu chương trên mặt đất lên, mở ra rồi cẩn thận xem kỹ.

Rất bất ngờ, nhưng lại hợp tình hợp lý.

Tuy Vương hàn lâm cảm khái những người trong Hộ Bộ có gan lớn, nhưng mà lá gan của những người này lớn cũng không phải một ngày hai ngày. Thế lực sau lưng rắc rối phức tạp, cũng khó trách bọn họ dám gian lận trong loại chuyện này.

Sau khi xem tấu chương xong, bỗng nhiên Vương hàn lâm chú ý tới một việc.

Trên tấu chương này cũng xuất hiện tên của Cố Thiệu.

Khép lại sổ con, trong lòng Vương hàn lâm rất có cảm khái, nhẹ nhàng đặt tấu chương lại lên bàn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!