Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 191: Chương 190:

Chương 190:

Hoàng Thượng còn ở đằng kia tức giận đến mức đi qua đi lại, trong miệng thì mắng Chu Thúc Lương không ngừng.

Tức giận đến mức như vậy, Vương hàn lâm cũng có thể hiểu được.

Lúc trước Thánh Thượng sợ phiền toái nên vốn không muốn xây sửa sông bảo vệ thành, là những người trong triều vẫn luôn tấu lên, kéo chuyện xây dựng sông liên lụy đến vận mệnh quốc gia, lúc này mới làm Thánh Thượng không thể không nhả ra, phái người đến xây dựng sông. Rõ ràng là bọn họ ồn ào muốn xây, kết quả còn xây đến mức xảy ra chuyện, sao có thể không làm người ta tức giận?

“Trẫm muốn tra rõ!” Hoàng Thượng vô cùng giận dữ, mạnh mẽ đấm vào cây cột bên cạnh một cái.

Nói xong một câu này, tựa như ông ta còn cảm thấy không đủ, lại âm u bồi thêm một câu: “Trẫm còn muốn chém đầu bọn họ!”

Vương hàn lâm im lặng không lên tiếng.

Những lời này, nhiều năm như vậy ông ấy đã nghe chán rồi.

Nếu Thánh Thượng thật sự có thể sát phạt quả quyết như vậy, thế thì mấy người bọn họ cũng không cần sống đến mức gian khổ như thế. Tuy nhiên, Thánh Thượng đã mở miệng, Vương hàn lâm cũng vẫn không thể không phụ họa, với lại ông ấy cũng muốn hoàn toàn điều tra rõ chuyện này: “Tiền thị lang thân ở ngoài thành, nhất định sẽ không thể điều tra rõ ràng hết được, Thánh Thượng, không bằng giao việc này cho Đại Lý Tự?”

Hoàng Thượng suy nghĩ một chút, tựa như cảm thấy ý kiến này cũng không tệ lắm: “Được, vậy giao cho bọn họ đi, cần phải điều tra rõ cho trẫm, một kẻ cũng không được buông tha!”

Vương hàn lâm gật đầu.

Thật ra, suy nghĩ trong lòng ông ấy chính là có thể tra bao nhiêu thì hay bấy nhiêu, hy vọng đuôi của những người đó đừng quét quá sạch sẽ.

Nguyên nhân chính là vì chuyện như vậy, cho nên Chu lang trung xa ở ngoài thành, không bao lâu đã bị người áp giải đi rồi.

Lại còn là bị người trong cung áp giải đi ở trước mắt bao người.

Khi người trong cung đến, những người vây xem xung quanh cũng không dám hỏi cái gì, nhưng đám người ấy vừa đi, những người này liền bắt đầu nghị luận.

“Cũng không biết Chu đại nhân phạm vào lỗi sai gì, thế mà cứ như vậy bị mang đi mất.”

“Nhìn tình hình này, có vẻ lỗi sai phạm cũng rất lớn.” Nếu không thì, cũng sẽ không khiến cho một mệnh quan triều đình cứ như vậy mà bị áp giải đi, thể diện chấm đất. Mặt trong mặt ngoài đều mất hết, sau này thế nào mà làm quan được nữa.

Có người không biết, tất nhiên cũng có người nghe được một ít tiếng gió, lại nhỏ giọng bắt đầu giải thích với người khác.

Còn không chờ bọn họ nói xong, đã nghe được một tiếng giận dữ nổ tung ở bên tai.

“Sao mà nhiều lời nhảm nhí như thế, đều không có việc gì để làm à? Nếu không có việc gì, vậy xuống phía dưới đào đất cho ta!”

Tiền thị lang gân cổ lên mắng.

Không ai nguyện ý đi đào đất thật, cho nên Tiền thị lang tới, bọn họ liền lập tức giải tán.

“Mất mặt xấu hổ.” Mặt Tiền thị lang lộ vẻ ghét bỏ.

Cố Thiệu bên này, từ sau khi thấy Chu lang trung bị bắt đi, cũng vẫn luôn nghi ngờ trong lòng. Chờ xung quanh an tĩnh lại, hắn mới nhìn xung quanh rồi tìm đến Tấn An tiên sinh, hỏi nghi ngờ trong lòng ra:

“Tiên sinh, bây giờ Chu lang trung bị áp giải tiến cung, chính là bởi vì chuyện trước đó ư?”

Tấn An tiên sinh khẽ gật đầu.

Cố Thiệu thầm nghĩ một câu quả nhiên như thế. Một lát sau, hắn lại hỏi một câu: “Vậy chuyện này có liên lụy lớn không?”

“Vậy phải xem bản lĩnh của Đại Lý Tự bên kia như thế nào, còn phải xem thủ đoạn của mấy người ở Hộ Bộ có cao minh hay không.”

Tấn An tiên sinh cũng không kiêng dè việc đàm luận chính sự ở trước mặt Cố Thiệu, thậm chí còn sẽ cố ý dẫn đường cho Cố Thiệu suy ngẫm.

Mấy ngày nay, những việc về triều đình mà Cố Thiệu muốn biết, Tấn An tiên sinh đều nói rõ với hắn. Từ khi Đại Tề khai quốc đến nay, tuy nói cũng không phải một đường mưa thuận gió hoà, nhưng cũng chưa từng chịu đại tai đại nạn gì. Cảnh thịnh thế cũng có, chẳng qua đó đều là chuyện của mấy chục năm trước.

Hiện giờ tuy cũng không có trở ngại, nhưng mà so sánh với những năm Văn Đế còn sống, thực sự kém quá nhiều. Có điều thời gian càng lâu, người thi khoa cử nhập sĩ càng nhiều, quan viên trên dưới triều đình cũng càng nhiều.

Triều đình không chỉ phải nuôi những quan văn này, còn phải nuôi quân đội với số lượng khổng lồ, đều giống nhau, đều phải chi tiêu thật lớn.

Quan nhiều, không chỉ lãng phí quan bổng, còn phí công sức.

Rõ ràng là một việc nhỏ, nhưng lần nào các quan lại như quan ở công sở cũng đều đùn đẩy cho nhau, không muốn ra sức. Nếu mà gặp việc có thể được lợi, lại như kiến bu chỗ tanh, làm người ta thấy ghét.

Lại nói đến đương kim Thánh Thượng.

Vị này cũng coi như là một vị nhân quân, khi tiên đế tại vị, vì một vụ án oan giết nhầm không ít người. Lúc tuổi già thẹn trong lòng, một lòng hướng Phật, nên đã truyền thụ với Thánh Thượng lúc ấy vẫn là Thái Tử nên cai trị nhân từ bằng mọi cách, hy vọng Thái Tử có thể lấy nhân trị quốc. Không thể không nói, tiên đế dạy dỗ vẫn thấy có hiệu quả. So với tiên đế, thật sự đương kim Thánh Thượng là một vị vua nhân ái, bất đắc dĩ là quá mức nhân từ, cũng quá mức dung túng, việc nhỏ lơ mơ, việc lớn lại càng lơ mơ hơn.

Tuy Hoàng Thượng vẫn đang còn trẻ, các vị hoàng tử cũng đã lần lượt thành niên, những kẻ trong triều nhiều tâm nhãn, bất cứ lúc nào cũng có thể đứng vào hàng, dần dần nổi lên tranh chấp phe phái.

Tranh tới đấu đi, mới khiến cho triều đình lộn xộn đến mức chướng khí mù mịt, hôi thối không ngửi được.

Cố Thiệu đang nói chuyện cùng Tấn An tiên sinh, lại không biết Tiền thị lang đã đi tới từ khi nào, trực tiếp cắt ngang cuộc trò chuyện của hai người.

Tấn An tiên sinh cũng không tức giận: “Tiền đại nhân có việc ư?”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!