Chương 191:
“Đúng là có một chuyện.” Tiền thị lang vuốt râu, đánh giá Cố Thiệu một chút.
Cố Thiệu bị ông ta nhìn mà hoảng sợ, không nhịn được nhích lại gần bên Tấn An tiên sinh.
Tấn An tiên sinh cười nói: “Tiền đại nhân có chuyện nói thẳng là được, cần gì phải hù dọa hắn?”
“Có tí chuyện này đã bị hù dọa? Lá gan hắn không nhỏ như vậy đâu.”
Trong lòng Cố Thiệu phản bác, thật ra, lá gan hắn rất nhỏ, đâu có to đâu?
Tiền thị lang trình bày xong rồi, lại thay đổi câu chuyện, nói với Tấn An tiên sinh: “Ta đi đến đây, là vì muốn mượn một người bên ngươi.”
Tấn An tiên sinh chỉ chỉ Cố Thiệu: “Chẳng lẽ là mượn hắn?”
“Đúng vậy!”
Cố Thiệu kinh ngạc, sợ bản thân mình lại bị hố mà không hay biết gì, vội nói: “Nhưng mà gần đây ta rất bận, ngày nào cũng phải đọc sách, còn phải giám sát, đều không thể phân thân.”
“Có bận nữa cũng phải làm chuyện này cho thỏa đáng!” Tiền thị lang nói rất dứt khoát, không cho Cố Thiệu cự tuyệt, “Chu Thúc Lương và người của Hộ Bộ đều bị bắt đi rồi, nhưng tiền lương vẫn phải có người tới quản. Ngày nào triều đình chưa phái người đến đây, chuyện tiền lương này, ngươi phải giúp đỡ chia sẻ ngày nấy! Dù có mệt chết, cũng phải gánh lấy.”
Đã đến mức phải mệt chết luôn rồi ư, trong lòng Cố Thiệu tuyệt vọng, đây đều là chuyện gì vậy chứ.
“Vì sao lại là ta…”
Tiền thị lang nói: “Đừng khiêm tốn như vậy mà, chuyện vặn ngã Chu Thúc Lương, ngươi chính là một đại công thần, chia sẻ một chút thì làm sao?”
Cố Thiệu bị lời này làm cho sợ tới mức sau lưng lạnh toát, vội vã nhìn trái nhìn phải, còn may, xung quanh đây đều không có người, lại càng không có ai nghe câu nói này.
Chu lang trung là bị người ta bắt đi, nhưng nhìn chuyện này càng ồn ào càng lớn, Cố Thiệu cũng không hy vọng bản thân mình bị liên lụy quá sâu.
Hiện giờ hắn cũng có nhược điểm bị Tiền thị lang nắm ở trong tay, Cố Thiệu lại không dám phản bác, đành phải khổ sở mà đồng ý làm việc khổ sai này. Chỉ mong việc khổ này, đừng quá khổ quá mệt mỏi, nếu không, hắn sống cũng thật vất vả!
Sau khi cáo biệt Tấn An tiên sinh và Tiền thị lang, Cố Thiệu kéo thân thể mỏi mệt trở về.
Tấn An tiên sinh nhìn vẻ mặt đắc ý của Tiền thị lang, rất là bất đắc dĩ: “Chẳng qua là hỗ trợ mà thôi, việc rất nhỏ, nói đàng hoàng là được, ngươi dọa hắn làm gì?”
Tiền thị lang xua xua tay: “Ta cũng không biết vì sao, nhìn gương mặt của tiểu tử này, luôn làm cho người ta muốn hù dọa hắn.”
---
Hôm sau, Cố Thiệu - người tạm thời góp cho đủ số liền bị kéo ra ngoài trấn giữ sân.
Lần đầu Cố Thiệu trải qua loại chuyện này.
Cuộc đời mười tám năm trước, Cố Thiệu vẫn luôn sống rất tiêu tiêu sái sái, sẽ không phải lo lắng vì các chuyện trong nhà, cũng sẽ không sầu khổ vì công việc học tập. Điều duy nhất có thể làm hắn phiền lòng, đó là mỗi ngày làm thế nào để moi nhiều bạc hơn từ trong tay cha nương.
Cũng chỉ bắt đầu một năm nay, cuộc sống của Cố Thiệu mới có thay đổi nghiêng trời lệch đất.
Từ một tú tài hữu danh vô thực, cho tới Giải Nguyên lang chính thức bây giờ, hiện tại, thế mà còn phải nhúng tay vào chuyện của quan phủ, tính tiền công, phát bạc cho những công nhân được thuê.
Tuy rằng nhìn Cố Thiệu có vẻ trấn định, nhưng trong lòng lại vô cùng căng thẳng, sợ bản thân mình tính toán sai.
Tuy Chu lang trung và thuộc hạ quan lại Hộ Bộ của hắn ta đi rồi, nhưng mà sổ sách của hắn ta vẫn còn ở đó, phía trên ghi lại tình huống làm công mỗi ngày của các công nhân được thuê. Phát tiền công đều là theo cuốn sổ này.
Cố Thiệu lật xem một chút, phát hiện phần trước đều ghi rất qua loa, có mấy chỗ hoàn toàn không phân biệt ra được chữ viết. Mà các khoản những ngày gần đây, lại ghi rất rành mạch, chắc là sau khi Chu lang trung bị Tiền thị lang mắng, có chút thu liễm, không để người ta ghi sổ lung tung. Nhưng dù vậy, sổ sách này được ghi lại cũng tương đối lộn xộn, nếu mà không đủ dụng tâm, tất nhiên sẽ tính sai.
Nhưng mà… Trong lòng Cố Thiệu thở dài nhẹ nhõm một hơi, giờ mới biết thì ra hôm qua Tiền thị lang chỉ là hù dọa mình.
Đâu phải việc thể lực gì đâu, rõ ràng nhìn rất nhẹ nhàng mà.
Cố Thiệu thả lỏng tâm tình, cầm lấy sổ sách đọc từ đầu đến cuối, đọc nhanh như gió. Hoàn toàn không mất bao lâu cả, đã sửa sang hết lại những thứ ở trong sổ được kha khá rồi.
Người được Tiền thị lang phái đến đây làm chủ xử lý việc này - Vương đại nhân thấy Cố Thiệu lật tới lật lui, cho rằng hắn không nhìn ra kết cấu bố cục, cho nên bực bội trong lòng, thế nên qua đây an ủi một câu: “Không có việc gì đâu Cố Giải Nguyên, nếu xem không hiểu có thể từ từ rồi xem, lúc này cũng không cần vội thế.”
Cố Thiệu khép sổ sách lại, tràn đầy tin tưởng: “Không cần, đã xem xong rồi.”
“Xem, xem xong rồi? Nhanh như vậy?” Vương đại nhân chớp chớp mắt, đây đâu phải là xem, rõ ràng là lật qua thôi mà. Hơn nữa, xem sơ thì cũng không xem được nhanh như vậy.
“Cố Giải Nguyên ngươi thật sự không xem lấy một lần à? Ta thấy trên giấy ngươi cũng không ghi lại bao nhiêu cái tên mà.” Vương đại nhân chỉ vào những cái tên mà Cố Thiệu mới vừa viết lại.
“Nhớ nhiêu đó là đủ rồi.”
Vương đại nhân cười mỉa một tiếng, cỡ đó là đủ rồi? Bên ngoài có tận mấy trăm người đấy.
Dù sao cũng là Tiền thị lang và Tấn An tiên sinh nhét lại đây, Vương đại nhân không dám đắc tội, cho nên cũng không nói gì, chỉ cho người lấy tiền rồi cùng đi ra ngoài với hắn. Lúc gần đi, Vương đại nhân còn không quên để lại một tâm nhãn, gấp sổ sách lại nhét vào trong lòng ngực của mình.
Cố Giải Nguyên này nhìn rất thông minh, không nghĩ tới lại là kẻ hồ đồ.
Ông ta vẫn nên dựa vào bản thân mình thôi, khi tới bên ngoài thì đối chiếu lại từng bước từng bước, cũng còn đáng tin cậy hơn là tờ giấy mỏng dính trong tay Cố Giải Nguyên, chỉ có ít ỏi mười mấy cái tên.