Chương 192:
Rốt cuộc là người trẻ tuổi mà, trẻ người non dạ, không làm tốt được công việc, Vương đại nhân liên tục lắc đầu.
Cho tới khi đến bờ sông, Vương đại nhân ngồi xuống trước tiên, bảo mọi người lần lượt xếp hàng.
“Đừng nóng vội, để ta tính toán cho từng người.” Ông ta liếm ngón tay cái, khi đang chuẩn bị mở sổ sách ra tính toán tiền công từng bước từng bước, bỗng nhiên Cố Thiệu giũ thứ bản thân mình đã ghi lại ra: “Vương đại nhân, không bằng thử xem cái này?”
Vương đại nhân chần chờ: “Thử thế nào?”
Cố Thiệu thấy ông ta không rõ, liền chủ động làm mẫu một lần. Hắn nhìn các công nhân được thuê phía trước, cất cao giọng nói: “Muốn lãnh tiền công thì nghe ta, ta đọc tên thì đứng sang một bên trước.”
Mọi người không rõ nguyên do, nhưng mà nghe vị công tử này đọc tên của mình, những người đó vẫn lập tức đứng sang bên cạnh.
Sau khi Cố Thiệu xem sổ sách của hai ngày gần đây thì phát hiện, phần lớn số công nhân làm thuê mỗi ngày đều làm việc đủ. Dù sao quan phủ cũng cấp tiền công, tuy rằng số tiền được cấp không nhiều lắm, nhưng người bị kéo đến nơi này, nếu mà không tranh thêm mấy đồng tiền, vậy chẳng phải là mất công đến à.
Trong số những người này, nghỉ nửa ngày hoặc là một ngày, cũng chỉ có mười mấy người, còn lại, đều là làm đủ hai ngày công.
Cố Thiệu chọn những người số ít ra trước, số còn lại, đều cấp theo đủ lượng tiền công hai ngày cho lần lượt từng người là được.
Tất cả đều được tiến hành đâu vào đấy. Đến cuối cùng, thế mà không ai nói rằng là số tiền được lãnh trong tay không đúng.
Vương đại nhân nhìn mà choáng váng, ông ta chần chờ nhìn về phía Cố Thiệu: “Cố Giải Nguyên, vừa nãy ngươi chỉ lật mấy cái như vậy, mà, mà suy ra tất cả được?”
Cố Thiệu gật gật đầu đương nhiên, không thì sao chứ?
Vương đại nhân mở to hai mắt nhìn, không nhịn được mà giơ một ngón tay cái: “Thật sự là trí nhớ tốt!”
Cố Thiệu hậu tri hậu giác mà gãi gãi đầu.
Trí nhớ tốt ư? Vẫn là lần đầu có người khen hắn như vậy đấy, khi hệ thống và tiên sinh đối xử với hắn, trước giờ đều là mắng hắn hồ đồ không dùng được nhiều.
Nhưng mà bây giờ ngẫm lại, trí nhớ này của hắn, dường như đúng là tốt hơn rất nhiều. Việc này cũng không kỳ quái, dù gì ngày nào hắn cũng phải đọc nhiều sách như vậy, còn phải học thuộc nhiều thứ như thế, trí nhớ có kém đi chăng nữa, cũng sẽ bị buộc đến mức trở nên (không thể không) gặp qua là không quên. Ba nghìn điều luật pháp cũng học thuộc được, mấy cái sổ sách nhỏ này, thật sự không tính là gì.
Cố Thiệu không coi như một chuyện, Vương đại nhân lại như đạt được chí bảo.
Từ sau khi Vương đại nhân phát hiện bản lĩnh này của Cố Thiệu, liền hoàn toàn giao lại loại việc như tính tiền công này cho Cố Thiệu.
Cố Thiệu cũng là lần đầu được ủy thác trọng trách như vậy. Ở trong mắt hắn, những chuyện có liên quan đến tiền đều là chuyện lớn, có thể giao chuyện lớn như vậy cho hắn, có thể thấy được Vương đại nhân coi trọng hắn cỡ nào.
Cố Thiệu tự mình cảm động một phen, thế nên mỗi ngày càng cần cù chăm chỉ hơn, phụ trách đến tận cùng.
Trong số các công nhân được thuê cũng dần dần nhận biết vị công tử trẻ tuổi phụ trách tính tiền công này. Vốn dĩ Cố Thiệu sinh ra đã đẹp, hơn nữa trước giờ khi hắn tính tiền công đều không có tính sai tính thiếu, tính vừa nhanh vừa chuẩn, càng làm cho người ta cảm thấy tin phục từ tận đáy lòng.
Những người này mỗi khi gặp được Cố Thiệu tính tiền, đều hận không thể khen hắn đến mức nở ra một đóa hoa.
Trên mặt Cố Thiệu thì tám ngọn gió thổi cũng không lay động, thật ra lỗ tai đều lặng lẽ dựng lên, nghe được ở đâu có khen hắn là sẽ không tự chủ được, tâm tư nhộn nhạo.
Cách đó không xa, có người đang nhỏ giọng khen hắn tuấn tú lịch sự.
Trong lòng Cố Thiệu mừng thầm. Thì ra phát tiền thôi, còn có thể có được thanh danh tốt như vậy. Cố Thiệu rất hưởng thụ loại cảm giác này, được người ta khát khao, được người ta khen, toàn tâm toàn ý mà tin tưởng hắn, loại cảm giác này thậm chí còn làm Cố Thiệu cảm thấy, hắn cũng có thể thành đại sự.
Còn không phải là vậy sao, hiện giờ hắn cũng xem như quản tiền lương mà, liên quan đến tiền, việc nào mà không phải là việc lớn?
Hệ thống bất tri bất giác online: “Chỉ là bởi vì ký chủ không trừ tiền, cũng không tham ô.”
“Nói bậy, đây là bởi vì bọn họ thấy được nhân phẩm không tầm thường của ta!” Cố Thiệu dào dạt đắc ý.
“Nhân phẩm trộm cắp à?”
Cố Thiệu bị hệ thống nói cho đến mức không nói nên lời, một lúc lâu mới nhỏ giọng nghẹn ra một câu: “Hệ thống, có người nào từng nói ngươi thật sự rất chán ghét chưa.”
Hệ thống không thèm để ý đến lòng tự trọng yếu ớt của hắn, lại nói: “Ta chỉ là ăn ngay nói thật thôi. Bá tánh sẽ chỉ biểu dương người có lợi đối với bọn họ, nếu mà ký chủ muốn được người ta khen nhiều hơn, vậy thì làm nhiều việc tốt hơn cho bá tánh đi.”
“Ở đâu ra nhiều việc tốt như vậy cho ta làm.”
"Bây giờ không có, sau này sẽ có.”
Lời này ngược lại Cố Thiệu cũng không phản bác. Cũng không giống như trước kia, bắt đầu nhắc tới chuyện này là sẽ cùng hệ thống xúc phạm nhau.
Cố Thiệu làm rất nghiêm túc, Vương đại nhân cũng để ở trong mắt.
Sau khi giao phần lớn công việc cho Cố Thiệu, Vương đại nhân không có việc gì một thân nhẹ nhàng, nhiều lắm mỗi ngày sẽ cổ vũ Cố Thiệu nhiều hơn, nói đến nói đi cũng vẫn là mấy câu nói kia:
“Làm cho tốt nha! Trong số nhiều người như vậy, ta thấy Cố Giải Nguyên ngươi là người có năng lực nhất!”
Chỉ nói mấy câu như vậy, bất đắc dĩ là Cố Thiệu lại thích nghe nhất, mỗi lần nghe được trong lòng đều nhấc lên một trận hùng tâm tráng chí: “Vương đại nhân yên tâm, ta nhất định sẽ dốc hết sức lực!”