Virtus's Reader
Hệ Thống Ép Ta Thi Khoa Cử

Chương 194: Chương 193:

Chương 193:

Rõ ràng là chỉ là việc nhỏ, lại bị hai người làm ra bầu không khí kịch liệt.

Vương đại nhân rất thưởng thức thái độ cố gắng phấn đấu này của Cố Thiệu.

Ông ta thưởng thức Cố Thiệu mang ý chí chiến đấu sục sôi xong, liền chắp tay sau lưng, chạy đi tìm Tấn An tiên sinh và Tiền thị lang.

Tiền thị lang thấy ông ta đến đây, còn trêu ghẹo một tiếng: “A, Vương đại nhân rảnh rỗi như vậy à?”

Nói đến cái này Vương đại nhân liền không khép miệng được: “Việc này còn phải đa tạ Tiền đại nhân đã đưa Cố Giải Nguyên đến chỗ ta đó. Từ sau khi hắn tới, ta không có việc gì để làm nữa. Đứa nhỏ này, làm việc thật sự rất nhanh nhẹn, có lẽ chính là một người trời sinh làm việc ở Hộ Bộ.”

Tiền thị lang và Tấn An tiên sinh đều chưa mở miệng.

Đối với đường đi của Cố Thiệu, nghĩ nhiều hơn nữa cũng vô dụng, biến số trong tương lai quá nhiều, bọn họ cũng không thể xác nhận đến tột cùng là hắn đến chỗ nào mới tốt.

Nhưng mà, hôm nay Vương đại nhân đến đây cũng không phải là vì nói cái này, ông ta nhìn nhìn xung quanh, thấy không có người ngoài, gì liền thanh thanh giọng nói: “Nhưng ta cảm thấy, với bản lĩnh của Cố Giải Nguyên, chỉ làm chút chuyện này vẫn là nhân tài không được trọng dụng, không bằng Tiền đại nhân ngài suy xét thêm một chút, cho hắn làm thêm mấy công việc vặt khác?”

Tiền thị lang không tự giác gật đầu: “Ý kiến này không tồi.”

"Phải không, ta cũng cảm thấy rất tốt.” Vương đại nhân không nhịn được lại cười dài mấy lần.

Cố Thiệu đang cần cù chăm chỉ tính toán sổ sách đột nhiên rùng mình một cái.

Ngày này qua đi, Cố Thiệu phát hiện bản thân mình đột nhiên lại trở nên bận rộn, kiểu mà cả ngày chân không chạm đất ấy. Công việc quá nhiều, lộn xộn đến mức hắn cũng không kịp hỏi đến tột cùng là những việc này ập đến như thế nào?

Rõ ràng ban đầu hắn chỉ là quản tiền công thôi mà, sao mà quản quản rồi thì quản sang cái khác luôn nhỉ?

Cố Thiệu hứng gió lạnh, thần sắc hoảng hốt mà nghĩ.

Hệ thống lén lút mắng một tiếng “Xứng đáng”, sau đó yên lặng quan sát, trong lòng mừng thầm…

Chuyện xây dựng sông bảo vệ thành cũng không phải chuyện một ngày hai ngày là có thể hoàn thành, nhoáng một cái, đã sắp tới cuối năm rồi. Tuy đường sông bên ngoài đã đào ra được, nhưng còn chưa dẫn nước.

Cơ mà cũng may phương án dẫn nước đều đã được định ra rồi, những việc còn lại, qua tết lại từ từ mưu tính cũng không phải không được.

Vội vàng mấy ngày, đã tới 28 tết rồi.

Không đợi Cố Thiệu nhắc tới chuyện muốn về, Tấn An tiên sinh đã mở miệng trước, chuẩn bị đưa hắn hồi kinh.

Tấn An tiên sinh không vội hồi kinh ăn lễ tết, cũng không phải ông ấy thích náo nhiệt gì, với ông ấy mà nói, có trở về hay không đều giống nhau, không có gì khác biệt. Tuy nhiên mấy ngày nay Tấn An tiên sinh nhìn Cố Thiệu nhảy nhót lung tung, dáng vẻ vô cùng sốt ruột thì biết rằng hắn đã không đợi được nữa.

Sau khi Tấn An tiên sinh nói muốn về kinh, quả thật Cố Thiệu mừng đến mức không biết như thế nào cho phải.

Kinh hỉ này, không khỏi tới quá đột nhiên rồi.

Lần này trong tối ngoài sáng hắn nhắc nhở Tấn An tiên sinh nhiều lần như vậy, bất đắc dĩ chính là ông ấy không dao động, làm cho Cố Thiệu cũng ủ rũ, căn bản cũng không trông cậy vào có thể trở về trước lễ mừng năm mới. Ai biết trước mắt, thế mà lại đột nhiên thay đổi!

Mãi đến khi trên đường quay về, Cố Thiệu vẫn còn cảm thấy hoảng hốt.

Trên đường, Tấn An tiên sinh bỗng nhiên lại bắt đầu nói với hắn một chuyện: “Đợi năm sau công việc sông bảo vệ thành xong xuôi, ta cần phải khởi hành rời kinh.”

Cố Thiệu không nghĩ tới Tấn An tiên sinh sẽ nhắc tới việc này, mà trước đó, Tấn An tiên sinh cũng vẫn chưa từng lộ ra. Cố Thiệu thuận thế nói ra nghi ngờ trong lòng: “Tiên sinh là muốn đi ra ngoài vân du ư?”

Tấn An tiên sinh bật cười: “Ta cũng rất muốn vậy, nhưng lại không được tiêu sái như thế.”

“Vậy thì là đi đâu?”

“Là đi làm việc cho triều đình.”

Cố Thiệu không ngờ tới lại là nguyên nhân này. Lại nói tiếp, Trên người Tấn An tiên sinh cũng không treo nửa chức quan, nhưng trong triều gặp phải chuyện gì, cũng sẽ luôn dính dáng đến ông ấy. Đây có lẽ là người tài giỏi thường nhiều việc nhỉ.

Tấn An tiên sinh thấy sau một lúc lâu mà hắn không có động tĩnh, lại hỏi: “Ngươi không hiếu kỳ đến tột cùng là vì chuyện gì sao?”

Cố Thiệu ăn ngay nói thật: “Tò mò nữa cũng đâu có liên quan gì đến con đúng không.”

Hắn chỉ là một Giải Nguyên nho nhỏ cái gì cũng không phải, biết nhiều như vậy làm cái gì. Nói nữa, đối với chuyện này, hắn thật sự không dám hứng thú một chút nào, nói tò mò đều là lời khách khí ngoài miệng.

Tấn An tiên sinh khẽ lắc đầu, lời nói ra lại kinh người: “Nói đến chuyện này, còn là vì ngươi mà có đấy.”

“Con?” Cố Thiệu lập tức tỉnh táo tinh thần, “Vì con mà có, sẽ không phải, là chuyện gì xấu chứ!”

“Tất nhiên không phải.”

“Vậy thì là chuyện tốt rồi!” Cố Thiệu tỉnh táo tinh thần, vội thúc giục nói, “Tiên sinh nói nhanh lên, chuyện khi nào vậy, sao con lại không biết?”

Đáng tiếc, Tấn An tiên sinh chỉ đề cập đến một câu như vậy nhử Cố Thiệu mắc câu, còn lại, không nhắc tới một chữ nào, mặc cho Cố Thiệu ở bên cạnh thử như thế nào, vẫn là một câu không nói.

Cố Thiệu rất là nhụt chí.

Bánh xe chậm rãi lăn về phía trước, hai bên đường phố truyền đến từng trận mùi hương.

Cố Thiệu không nhịn được vén rèm lên, mới phát hiện xe ngựa đã vào thành, hai bên đường đều là các hàng quán bán thức ăn chín, các loại mùi thịt, mùi bánh, mùi rượu đan xen vào nhau, mùi vị nồng đậm lại bá đạo, quả thật là mùi hương ở khắp mọi nơi.

Kinh thành ngày nào cũng náo nhiệt, mà cũng phải, có náo nhiệt hơn nữa cũng không náo nhiệt bằng những ngày sắp tết.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!